80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Về Em

Câu Chuyện Về Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342239

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2239 lượt.

Đưa mắt nhìn Kiều Vũ Phân rời đi, Ôn Nhiễm đi đên chỉnh lại cái chăn cho cô rồi nói: “Hai ngày nữa là có thể xuất viện."
Ôn Viễn từ trong chăn ló ra, ánh mắt lấp lánh có hồn nhìn Ôn Nhiễm: "Gọi điện thoại rồi sao?"
Nhìn ánh mắt đầy mong đợi của cô em họ, sắc mặt của Ôn Nhiễm ngược lại không được tốt lắm, “Gọi rồi."
"Chú út nhận?"
Ôn Nhiễm suy nghĩ một lát rồi nói: "Cứ xem là thế đi....."
"Xem như thế đi?" Ôn Viễn có chút khó hiểu, “Nếu không chị lấy điện thoại của em gọi lại cho chú ấy?" Nói xong liền mở túi sách ra.
"Thôi, được rồi." Ôn Nhiễm thấy thế vội ngăn cản: “Lần đầu tiên là Lại Dĩ Ninh nhận, nói là chú út đang bận, một lát sau chú út gọi lại, chú ấy nói thời gian này có chút vội, không rảnh về thăm em được, muốn em tự chăm sóc mình tốt! Nghe chưa? Nghe rồi thì mau ngoan ngoãn nằm xuống, đừng làm rộn nữa."
Ôn Nhiễm rất ít khi dùng phương thức nói chuyện đầy cảm xúc như thế này với cô, vì vậy Ôn Viễn nhất thời có hơi sững sờ. Đợi đến khi phản ứng kịp, mới chậm rãi xoay tay lại, cúi đầu, từ từ nằm xuống.
Thật ra thì, như vậy mới được coi là bình thường.
Anh bình thường rất bận nên không để ý đến cô cũng là chuyện như cơm bữa, hơn nữa không phải cô đã nghĩ thông suốt rồi sao?
Nhưng sự khổ sở trong lòng là từ đâu mà ra chứ?
Ôn Viễn kéo chăn che đầu của mình, từ từ nhắm hai mắt lại.
Thành phố T, chi nhánh GP.
Gần tới cuối năm, mọi người ở đây ai cũng bận rộn hơn nhiều so với bình thường. So sánh với năm trước, người của GP hình như còn khẩn trương hơn. Hàng năm cứ vào lúc này là sếp lớn Ôn đã bay đến Luân Đôn rồi, thế nhưng năm nay vẫn ở lại thành phố T. Sếp lớn vẫn còn ở đây, ai dám buông lỏng chứ.
Thân là trợ lý của Ôn Hành Chi, có thể nói vào lúc này Lại Dĩ Ninh chính là người bận rộn nhất, còn bận hơn sếp lớn Ôn. Một giây trước vừa tiếp điện thoại xong với một khách hàng, một giây sau lại có điện thoại gọi đến. Nghe trong điện thoại là một giọng Luân Đôn tiêu chuẩn, Lại Dĩ Ninh lập tức cung kính đưa điện thoại cho người đang đứng bên cửa sổ.
Nhìn Ôn Hành Chi, trong lòng Lại Dĩ Ninh không khỏi thở dài. Sợ rằng vào giờ phút này cả GP người nhàn nhã nhất chính là vị sếp lớn này, kể từ khi nhận được điện thoại từ thành phố B thì vẫn đứng ngẩn người bên cửa sổ. Lúc này cũng vậy, cô gọi vài lần mới có phản ứng.
Ôn Hành Chi nhíu mày, nhận lấy điện thoại của tổng bộ gọi tới. Trầm mặc nghe mấy phút sau đó mới cúp máy rồi lập tức gọi cho một người khác. Sau khi điện thoại vang lên mấy giây, liền có người nhận, một giọng nam trầm thấp truyền tới: "Tổng giám đốc Ôn, tôi vẫn còn đang dạy học."
"Coi như mượn học sinh của cậu mấy phút." Ôn Hành Chi nói tiếp: “Tôi có việc muốn nói với cậu."
" Đợi tôi đi ra ngoài đã." Diệp Dĩ Trinh đứng ở trong hành lang hỏi: “Chuyện gì?"
Đầu kia trầm mặc mấy giây mới nhỏ giọng nói: "Hạng mục của ban trị sự xảy ra chút vấn đề."
"Chuyện gì xảy ra chứ? Không phải nói tiền đã sớm chuyển đến rồi sao?"
"Tôi biết." Ôn Hành Chi lấy tay day trán, thấp giọng kể: “Thật ra thì tiền đã sớm được chuyển đến hạng mục, đúng như theo qyuy định của hợp đồng, dĩ nhiên cũng là theo chính sách cao nhất, chúng ta hưởng nhiều nhất là mười phần trăm, chẳng qua là tôi đã điều tra ra thực tế số tiền đó vẫn chưa được một nửa."
Nghe đến đó, Diệp Dĩ Trinh không khỏi bần thần: “Chẳng lẽ có người tham ô khoản tiền này?"
"Nếu chỉ có thế thì cũng đã không phiền toái như vậy." Ôn Hành Chi khom người nhìn ra ngoài cửa sổ vừa đúng lúc ánh mặt trời chiếu vào nên khẽ nhíu mày: “Số tiền kia có vấn đề, đường về không rõ, có dính líu đến vấn đề rửa tiền. Hạng mục này do chính phủ tập trung đầu tư vào, bọn họ sợ, muốn hủy hợp đồng, hơn nữa còn rất sảng khoái bồi thường tiền vi phạm hợp đồng nữa." Nói tới chỗ này anh không khỏi cười châm biếm: “Nếu như vừa bắt đầu bọn họ đưa ra chủ ý này thì chuyện kia cũng dễ làm. Vấn đề mấu chốt là khi phát hiện ra vấn đề này thì chúng ta đã đầu tư vào thị trường năm phần trăm, hiện tại rút về, có chút khó khăn. GP ở Anh cũng đang rất nhức đầu về vấn đề này ."
Diệp Dĩ Trinh suy nghĩ một lát rồi nói: "Phó bộ trưởng Lưu và cậu ký hợp đồng này ông ta muốn hại cậu sao?"
"Không đến nỗi thế, ông ta cũng chỉ là người bị lợi dụng thôi."
"Đã lâu chưa?"
"Một tuần trước."
Diệp Dĩ Trinh không khỏi ngoài ý muốn, “Lâu như vậy mà sao cậu không báo sớm cho tôi biết?"
"Cho nên mới nói, hiện tại phiền toái tới rồi."
Mặc dù nói là phiền toái, nhưng Diệp Dĩ Trinh nghe giọng nói ở đầu bên kia hình như không có một tia phiền não nào: "Vậy cậu muốn làm gì tiếp theo?"
Ôn Hành Chi từ chối cho ý kiến: "Tôi chỉ báo cho cậu biết để phòng trước, có thể làm ra loại chuyện này thì cũng không phải là người hiền lành gì."
"Được, đã biết."
Cúp điện thoại, Ôn Hành Chi nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt vốn thâm thúy bây giờ còn u ám thêm vài phần.
Ở bệnh viện bốn ngày, Kiều Vũ Phân mới cho Ôn Viễn về nhà. Ngày cô xuất viện còn nhận được điện thoại của người cha đang công tác ở nước Mĩ xa xôi, mặc dù nói gần nói xa vẫn còn nghiêm