Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342491
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2491 lượt.
ùa, vội vàng đọc địa chỉ, nghiêng đầu nhìn ra lần nữa, hai người kia đã nổ máy xe, đuổi theo xe taxi rồi.
"Nhanh lên một chút, nhanh lên một chút!" Ôn Viễn không ngừng thúc giục tài xế.
Tài xế bị cô thúc giục cũng thấy buồn bực: “Cháu có việc gấp sao?"
"Cháu...cháu bị người xấu theo dõi!" Ôn Viễn khóc không ra nước mắt. Hôm nay ra cửa không biết đã bước chân phải hay chân trái mà lại gặp phải bọn buôn người như vậy? Ôn Viễn đoán mò.
Vốn tới chỗ này tâm tình đang xuống thấp, trải qua sự việc này, Ôn Viễn cũng không đoái hoài tới xuống thấp hay không nữa rồi, trong lòng chỉ còn lại khẩn trương và sợ hãi.
Tài xế cũng bị những lời này của cô làm cho kinh hãi, thật lâu mới phản ứng được, khẩn trương nói: "Người xấu sao, chú hiểu rồi, ngồi yên nhé!"
Nói xong đạp chân ga, nhanh chóng chạy lên trước. Mà chiếc xe ở phía sau cũng theo sát không ngừng, hai chiếc xe giống như mãnh liệt đuổi bắt ở trong dòng xe, Ôn Viễn chỉ có thể nắm thật chặt tay vịn, trong lòng run rẩy cầu nguyện.
Lái xe vào trung tâm, dòng xe càng ngày càng đông, lòng Ôn Viễn như có lửa đốt, đang chuẩn bị nhìn ra đằng sau xem chiếc xe màu đen thì lại nghe bác tài xế hô to: "Ối, đèn đỏ!"
Các xe phía trước tốc độ cũng chậm lại, bác tài vội vàng phanh xe nhưng vẫn không kịp liền đâm thẳng vào chiếc Porsche màu trắng ở trước mặt.
Ôn Viễn ngồi ở ghế sau, bởi vì chưa trụ vững nên đầu va vào cửa xe. Nhất thời, chỉ thấy hai mắt tối sầm lại, hôn mê bất tỉnh.
Bệnh viện quân khu thành phố B.
Bệnh viện vẫn huyên náo như nó vốn có, Ôn Nhiễm bước nhanh về khu điều trị nội trú ở lầu hai, không lâu sau tìm thấy phòng bệnh của Ôn Viễn. Cô đứng ở cửa phòng bệnh hít một hơi, rồi mới đẩy cửa ra, nhìn thấy Kiều Vũ Phân nhăn mày tiến lên đón.
"Nhiễm Nhiễm, cháu đến rồi à."
Ôn Nhiễm đảo mắt nhìn quanh phòng bệnh, nhỏ giọng hỏi Kiều Vũ Phân: “Chuyện gì xảy ra vậy ạ?"
"Tai nạn xe ở nội thành, Viễn Viễn ngồi trong xe taxi đụng phải xe khác, bệnh viện kiểm tra nói đầu và tay của con bé bị chấn thương."
"Còn muốn gạt chị." Ôn Nhiễm vuốt vuốt mái tóc có chút rối bời của cô em, nhỏ giọng nói: “Tặng quà chưa?"
Ôn Viễn biết không có thể giấu giếm được Ôn Nhiễm, huống chi quà tặng này còn nhờ chị ấy giúp một tay lựa chọn. Cô giật giật cánh tay, khẽ động đến vết thương, hít một hơi mới nói: “Đưa rồi, chú ấy không có ở nhà."
Ôn Nhiễm nhìn vẻ mặt của cô em rồi thở dài, điều chỉnh cánh tay cho cô thấy dễ chịu thoải mái hơn. Nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu của cô hỏi: "Chú út biết em bị tai nạn chưa?"
Ôn Viễn lắc đầu thay cho trả lời. Nhất định là không biết, trong nhà đã có mẹ và bà Thành ở đây, vẫn còn cả ông anh trai không đáng tin cậy cũng ở đây nên không có ai thông báo cho anh biết cả.
Ôn Nhiễm cũng hiểu đạo lý này, suy nghĩ một chút rồi đứng lên: "Vậy em cứ nghỉ ngơi cho thật tốt, cũng đừng chạy loạn nữa, trước tiên phải vượt qua các kỳ thi của lớp mười hai đã, đừng làm cho hai bác lo lắng."
Ôn Viễn buồn buồn đáp một tiếng, rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên, nhìn Ôn Nhiễm với ánh mắt phảng phất như có một tầng hơi nước nhàn nhạt. Ôn Nhiễm cũng hiểu được cảm giác của cô, vốn đang định an ủi cô thêm mấy câu thì Kiều Vũ Phân lại đẩy cửa vào, nhìn vẻ mặt lo lắng của bà lời đang định nói lại nuốt ngược vào trong.
Kiều Vũ Phân nhận được thông báo của bệnh viện mới chạy tới, khi nghe nói Ôn Viễn xảy ra tai nạn xe cộ, thì ngay cả điện thoại cũng không cầm nổi phải nhờ bà Thành nghe giúp. Bà cảm thấy rất thắc mắc đứa nhỏ này sáng sớm đi ra ngoài bảo là muốn đến nhà bạn để hỏi như thế nào mà mới một lát đã xảy ra tai nạn xe cộ, hơn nữa hỏi kỹ tình huống còn khiến cho bà rụng rời chân tay. Nếu không phải ở trung tâm thành phố tốc độ xe lưu hành cũng chậm thì hậu quả của vụ tai nạn xe này không biết sẽ còn như thế nào nữa.
Kiều Vũ Phân nhìn Ôn Viễn, thấp giọng hỏi: "Viễn Viễn, nói cho mẹ biết, chuyện gì đã xảy ra?"
Ôn Viễn ngẩng đầu nhìn Kiều Vũ Phân, chớp chớp mắt, nặn ra mấy chữ: "Con không nhớ rõ lắm."
"Sao lại không nhớ rõ?" Kiều Vũ Phân nóng nảy hỏi thêm: “Không phải tài xế kia đã nói có xe đuổi theo con sao? Là ai ở đuổi theo con? Còn con nữa chạy đến trung tâm thành phố làm cái gì, bạn của con ở đó sao?"
Từng bước từng bước đi đến vấn đề, Ôn Viễn không biết nên trả lời như thế nào mới phải. Cô chắc chắn không nói thật được nhưng nếu không trả lời Kiều Vũ Phân chắc chắn sẽ hỏi tới tận cùng. Còn cả chiếc xe kia nữa, hai người đàn ông này sao lại phiền toái như vậy. Suy nghĩ một chút, Ôn Viễn mếu máo cầm tay Kiều Vũ Phân nói: "Mẹ, con nhức đầu."
Đầu của cô bị va chạm giờ nghĩ không ra cũng là chuyện bình thường. Kiều Vũ Phân vội vàng đỡ cô nằm xuống nói: “Ngủ một chút đi. Bác sĩ đã nói con không có gì đáng ngại, mẹ nghĩ chắc chỉ phải ở bệnh viện mấy ngày thôi." Vừa đúng lúc này Ôn Nhiễm nói chuyện điện thoại xong quay vào phòng bệnh, Kiều Vũ Phân dỗ dành Ôn Viễn : "Để cho chị Nhiễm Nhiễm ở đây với con nhé."
Ôn Viễn thẫn thờ một chút rồi gật đầu.
"Ngủ đi."