Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Về Em

Câu Chuyện Về Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342258

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2258 lượt.

íu ấm áp của người nhà, cũng đã đủ rồi.
Nghĩ như vậy, Ôn Viễn từ từ ngủ thiếp đi. Mơ một giấc mộng, trong mộng có người nhẹ nhàng ôm lấy cô, cô ưm một tiếng, bởi không thấy rõ mặt mũi người nọ nên muốn tránh thoát. Người nọ ngăn cô lại, trầm thấp nói một tiếng: "Không được quậy."
Cô cảm thấy mình như đang bị người nào ôm vào trong lồng ngực ấm áp, không nhịn được rúc vào trong. Ngay sau đó có một đôi tay ôm lấy eo của cô, như không để cô lộn xộn, lại như muốn trấn an cô, để cô mau mau ngủ.
"Ngủ đi."
Giọng nói này, nghe sao quen thuộc đến thế, làm người ta an tâm. Trong lúc ngủ mơ Ôn Viễn vẫn cong cong khóe miệng.
Một đêm này, Ôn Viễn ngủ rất say.
Ngày hôm sau khi tỉnh lại trời vẫn mờ mờ, Ôn Viễn mơ mơ màng màng mở mắt ra, nhìn chằm chằm gian phòng hơi tối tăm có chút mất hồn, phản ứng một lúc lâu, mới phát hiện mình đang nằm trên giường ngủ.
Trên giường? Mắt Ôn Viễn sáng lên, đi tới bên cửa sổ xoạt một cái kéo màn cửa ra, đến khi ánh sáng ngoài cửa sổ chiếu vào, cô mới hoàn toàn tỉnh táo. Tối qua cô đã ngủ trên giường của chú? !
Ông trời, Ôn Viễn như bị sấm đánh một phen, vẻ mặt không thể nào tin nổi. Nói vậy, tối hôm qua không phải là mơ sao? Là sự thật? Cô ngủ trên giường của anh, còn chui vào trong lòng anh!
Ôn Viễn không dám nghĩ nữa, ra sức vò mặt: "Ta không nói mơ chứ, không nói không nói mà!"
Ngay tại lúc Ôn Viễn đang không ngừng lẩm bẩm, ngoài cửa phòng khách truyền đến một tiếng động rất nhỏ. Ôn Viễn lập tức yên tĩnh lại, cẩn thận di chuyển đến gần cửa, mở cửa, ló đầu ra ngoài thăm dò.
Không có ai? Chẳng lẽ chú đã ra ngoài?
Ôn Viễn vuốt vuốt mái tóc, đi tới phòng khách. Vừa mới đi mấy bước, nghe thấy tiếng cửa mở từ cửa trước. Cô ngơ ngác xoay người sang, nhìn thấy Ôn Hành Chi từ ngoài cửa đi vào.
Bốn mắt nhìn nhau, Ôn Viễn vô cùng lúng túng, mặt đỏ lên, không dám ngẩng đầu nhìn vẻ mặt của người nọ.
Ôn Hành Chi liếc nhìn điệu bộ nhận sai của Ôn Viễn, hơi cong môi nói: "Dậy rồi?"
Ôn Viễn sợ hãi vâng một tiếng, nhắm mắt theo phía sau Ôn Hành Chi. Ôn Hành Chi chuẩn bị đi vào phòng bếp, đi vài bước phát hiện cái đuôi nhỏ theo phía sau thì dừng bước, nhìn Ôn Viễn nói: "Đi theo tôi làm gì, nhanh rửa mặt đi. Tôi đã mua bữa sáng, ăn xong thì đưa cháu về nhà."
Ôn Viễn ồ một tiếng, xoay người định đi, đến khi cô phản ứng kịp ý tứ trong lời anh, mới bỗng chốc xoay người lại: "Chú...chú muốn đưa cháu về nhà?"
"Mấy ngày nữa là tết ông Táo, không đưa cháu về nhà chẳng lẽ để cháu ở một mình chỗ này?"
"Vậy còn chú? Chú không về nhà sao?"
Ôn Hành Chi đang chuẩn bị bữa ăn sáng trong phòng bếp, không quay đầu lại, chỉ nói: "Hai ngày nữa còn phải đi một chuyến đến Luân Đôn, không về nhà."
Lại không về nhà.
Ôn Viễn có chút suy sụp. Cô như bị anh làm hư, thật tình không biết một người bận rộn như anh rút ra mấy ngày ở bên cô là một chuyện khó có được cỡ nào.
Ăn qua bữa sáng, Ôn Viễn thu thập xong đồ cùng Ôn Hành Chi trở về nhà. Đêm qua tuyết rơi rất nhiều, trên mặt đất đọng lại một tầng tuyết dày, Ôn Hành Chi mở một chiếc SUV ra, đưa Ôn Viễn về nhà.
Ôn Viễn ngồi trên ghế trước, vẻ mặt có chút uể oải. Ôn Hành Chi cũng không nói gì, chỉ yên lặng lái xe. Chợt một tiếng reng reng vang lên, điện thoại di động của Ôn Viễn có một tin nhắn, cô cúi đầu xem, là Kiều Vũ Phân gửi tới, nói là muốn cô sớm trở về nhà.
Cất điện thoại đi, lại chăm chú nhìn ngoài cửa sổ ngẩn ngơ một hồi, Ôn Viễn chợt nhớ tới một chuyện: "Chú, sinh nhật của ông nội là cuối năm phải không?"
"Ừ."
Phản ứng lại nhỏ như vậy? Ôn Viễn chu miệng, trầm mặc một lúc, mới nói: "Qua sinh nhật lần này là ông đã 73 tuổi rồi."
"74."
"74 ạ!" Ôn Viễn cố ra vẻ kinh ngạc cảm thán một tiếng, bị Ôn Hành Chi nhìn lướt qua, lập tức quéo lại. Cô vân vê quai đeo cặp sách, buồn bực nói. “Sinh nhật nào của ông, hình như chú cũng không có ở nhà."
"Thế nào, ông cụ còn chưa nói gì, cháu thay ông tới giáo huấn tôi?"
Ôn Viễn bĩu môi: "Bất hiếu."
Xe dừng ở cửa lớn nhà họ Ôn, Ôn Hành Chi không định xuống xe. Bởi anh biết lúc này ông cụ nhất định không có ở nhà, hàng năm vào thời điểm này đều là ngày hoạt động cán bộ kỳ cựu cố định của tổng tham mưu.
Ôn Viễn đeo túi sách, đứng ở bên cửa kính xe nói từ biệt với anh. Sàn xe Suv cao, Ôn Viễn đứng đó mới có thể nhìn thằng vào người ngồi trong xe.
"Chú, cháu vào đây."
"Đi đi, đường trơn đi chậm một chút."
"À." Ôn Viễn gãi gãi tóc, xoay người đi vài bước, nhớ tới cái gì, lại xoay người chạy lại.
Ôn Hành Chi hơi bất ngờ nhìn cô. “Sao vậy? Quên mang đồ?"
Ôn Viễn lắc đầu một cái. “Cháu chỉ muốn hỏi chú một vấn đề, quà cháu tặng chú có được không? Chú......Chú có thích không?"
Mặt Ôn Viễn đỏ rần rần, vì chạy và tâm tình khẩn trương, nhịp tim càng không ngừng tăng nhanh. Ôn Hành Chi nhìn cô như vậy, không lên tiếng, chỉ đưa tay mở cúc áo khoác, mới đầu Ôn Viễn có chút không hiểu, nhưng đến khi cô nhìn thấy áo chiếc sơ mi anh mặc ở bên trong, ánh mắt có ý cười cong lên.
"Đẹp đó!"
Cô cười đắc ý, sau đó đầu đã bị đánh một cái.
"Trở v


Snack's 1967