XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Về Em

Câu Chuyện Về Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342256

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2256 lượt.

ền phức mà." Ôn Hành Chi nói xong, hình như trong giọng nói còn mang theo chút bất đắc dĩ.
Có thể để cho một người như vậy phát sinh tâm tình bất đắc dĩ này, vẫn là bạn học Ôn Viễn có bản lĩnh. Chỉ là Ôn Viễn lại không an ủi mình như vậy, lực chú ý của cô toàn bộ đặt lên hai chữ "phiền toái".
Ôn Viễn chép miệng nói: “Cháu không cố ý."
Câu nói mang theo hàm ý xin lỗi, Ôn Hành Chi dĩ nhiên là nghe được rõ ràng, anh sửa lại quần cho cô, cất giọng trầm thấp: "Cháu có biết là hình của ai không?"
Ôn Viễn lắc đầu thay cho câu trả lời.
Ôn Hành Chi nhìn vào đôi mắt đang mở thật to của cô, trầm ngâm một chút, rồi quay đầu đi nói: "Cũng coi như là bà nội của cháu."
Bà nội? Ôn Viễn khó tin nhìn anh.
"Ông cụ từng có hai người vợ, cha của cháu và bác hai là cùng một mẹ sinh ra."
Ôn Viễn hiển nhiên là khó có thể tiêu hóa ngay được: “Này, vậy nói như thế, chú và ba cháu là anh em cùng cha khác mẹ rồi?"
"Không tin sao?" Anh duỗi ngón tay ra nâng cằm của cô lên để cho cái miệng đang mở to ra khép lại: “Bà nội đầu tiên qua đời sớm, qua sự giới thiệu của tổ chức ông cụ mới quen mẹ của tôi."
Ông trời, cái này có phải là có chút cẩu huyết hay không? Mắt của Ôn Viễn xoay vòng vòng một lát, cuối cùng, cô níu ống tay áo của Ôn Hành Chi hỏi: "Bà nội hiện tại đang ở đâu? Cãi nhau với ông nội nên ra ở riêng rồi hả ? Cứ vào mỗi cuối năm chú đều về ở với bà sao?"
Vừa dứt lời, trên đầu liền bị gõ một cái.
"Nghĩ quá nhiều rồi." Mặt của Ôn Hành Chi không thay đổi cất tiếng dò xét: “Cả hai bà nội đều đã qua đời rồi."
Ôn Viễn ôm đầu kêu đau hỏi: “Vậy tại sao hàng năm chú đều không về nhà?"
"Đó là bởi vì mẹ của tôi còn có một người em gái nên mỗi khi vào cuối năm, nếu như có thời gian tôi sẽ qua bên kia."
Ôn Viễn cảm thấy tò mò, dì ruột và cha ruột ai mới là người quan trọng hơn? Đương nhiên phải là cha ruột rồi, năm hết tết đến cũng không về với cha ruột, khẳng định không chỉ vì một nguyên nhân như thế này.
Chỉ có điều anh không muốn nói cho cô biết mà thôi, nhưng cô nghĩ bà nội ở trong hình kia đối với anh mà nói nhất định là một người rất quan trọng.
Trầm mặc một hồi, Ôn Viễn liếc gò má có chút tái nhợt khác thường của anh, dịu dàng nói: "Chú út, thật xin lỗi. Về sau cháu sẽ không quậy đồ của chú nữa, chú đừng giận nữa nhé."
Ôn Hành Chi nheo mắt nhìn cô rồi mỉm cười đáp: "Nếu chú hẹp hòi như vậy, sớm đã bị cháu làm cho tức chết lâu rồi."
Ôn Viễn vuốt vuốt tóc, ngượng ngùng cười cười không nói.






Ôn Viễn chưa bao giờ nghĩ chỉ bằng một tấm ảnh chụp lại diễn ra nhiều chuyện xưa như vậy. Cô nhìn dáng vẻ bà nội trong ảnh thêm một lần, khuôn mặt mềm mại thanh nhã, dáng vẻ như người ở trong tranh, tựa như vừa mở miệng chính là điệu hát mài nước Giang Nam ngô nông êm ái.
Cũng khó trách diện mạo anh nhìn đẹp như vậy, Ôn Viễn đã từng được nhìn dáng vẻ ông nội mặc quân trang khi còn trẻ, anh tuấn cường tráng, mà bà nội lại động lòng người như vậy, một đôi trời sinh, con cái của hai người, diện mạo làm sao có thể khó coi cho được.
Ôn Viễn chống cằm, nằm úp sấp trên giường, trong lòng lặng lẽ mô tả đường nét của anh một lần lại một lần. Không lâu sau, một cơn gió lạnh chợt rít gào thổi tới, Ôn Viễn bị lạnh cóng phải hoàn hồn. Rụt vai đến bên cửa sổ đóng lại.
Vừa đưa tay ra ngoài, một thứ nho nhỏ khẽ bay vào, rơi vào trong tay cô, mang theo cảm giác lành lạnh. Ôn Viễn cúi đầu nhìn kỹ, vẻ mặt tràn đầy vui thích.
Tuyết rơi.
"Trong tay cầm gì vậy?"
Ôn Hành Chi mở miệng hỏi, Ôn Viễn cười hì hì, đẩy cửa đi vào: "Là trà cháu pha, chú nếm thử đi."
Ôn Hành Chi liếc nhìn tách trà được đưa tới trước mặt, lông mày nhíu lại, nói: "Cháu thật có bản lĩnh, trà Minh Tiền Long Tĩnh cũng bị cháu lục ra được."
Ôn Viễn cười he he he ba tiếng. “Chú thử nếm xem, cháu đảm bảo uống ngon!" Ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, Ôn Viễn bày ra vẻ mặt chú mà không uống nhất định sẽ hối hận.
Ôn Hành Chi liếc cô một cái, đưa tay đặt sách sang một bên, cầm lấy tách trà hơi nóng trong tay cô, nhấp thử một ngụm. Ngọt ngấy vừa vào miệng làm anh phản xạ nhíu nhíu mày, miễn cưỡng nuốt xuống, anh nhìn Ôn Viễn hỏi: "Sao ngọt vậy?"
Ôn Viễn nhìn vẻ mặt không tính là quá hưởng thụ của anh, lúng túng đáp: "Cháu cho mật ong vào, không nhiều lắm, chỉ ba muỗng."
Ôn Hành Chi rốt cuộc cũng phục cô, anh đặt cái tách lên tủ đầu giường. Nhìn Ôn Viễn một cái, hơi hơi nhích về phía sau, nhắm mắt lại bắt đầu dưỡng thần. Ôn Viễn dè dặt nhìn trộm anh, anh không phát ra một tiếng động nào, cô đứng tại chỗ cũng không dám nhúc nhích.
Sắc mặt của Ôn Hành Chi nhìn qua có chút tái nhợt, vẻ mặt cũng mệt mỏi, Ôn Viễn không khỏi nói thầm trong lòng, không phải bởi vì uống trà thêm mật đấy chứ? Suy nghĩ này khiến cô rối bời, cô liếm liếm môi, dịch bước về phía trước: "Chú, không sao chứ?"
Ôn Hành Chi cúi đầu ừ một tiếng, mở to hai mắt, chỉ chỉ vào một hộp giống như thuốc mỡ trên cái tủ bên cạnh: “Đưa thứ kia cho tôi."
Ôn Viễn theo lời anh cầm tới, thừa dịp anh