XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Về Em

Câu Chuyện Về Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342254

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2254 lượt.

thế này, có thể coi là tai nạn lao động hay không?
Rối rắm nhìn vết thương của cô, Ôn Hành Chi cũng chợt nhớ tới cái gì cái gì: “Tay phải bị thương chẳng lẽ lại cầm dao tay trái?"
Ôn Viễn vuốt vuốt mái tóc: "Trừ ăn cơm và viết chữ ra, những thứ khác cháu đều thích dùng tay trái. Đây chính là thuận tay trái mà người ta vẫn thường nói?"
Ôn Hành Chi chau chau mày, lạnh nhạt nói: "Ngược lại không nhìn ra."
"Tại sao?"
Thì ra là người này từ nhỏ đã không thích cười rồi, luôn thể hiện một vẻ mặt nghiêm túc. Chụp hình cười một cái cũng sẽ không rơi một miếng thịt, mặc dù anh như vậy nhìn cũng rất đẹp .....
Ôn Viễn nói thầm rồi khẽ lật qua một trang khác, cho đến khi cô nhìn thấy hình của một cô gái. Cô thấy kinh ngạc, ngón tay dừng lại trong hình một hồi lâu, mới chậm rãi phục hồi lại tinh thần.
Cái này hình xem ra chụp đã lâu, ảnh đã ngả màu vàng, thậm chí bốn phía còn cuốn lên một vạch nhỏ như sợi lông. Nhưng nụ cười của cô gái trong hình vẫn thanh tú như cũ , nhìn số tuổi hình như cũng bằng tuổi cô bây giờ, vẻ mặt có chút thẹn thùng, giống như là đang bị người trong lòng nhìn chăm chú, chỉ liếc mắt một cái gương mặt đã hồng lên tựa như say rượu vậy.
Phản ứng đầu tiên của Ôn Viễn là có chút ghen tỵ, lật tới lật lui phía trên thì thấy chỉ có duy nhất một cô gái như vậy. Phản ứng thứ hai chính là thở phào một cái, nhìn bộ quân trang trên người cô, nhận thấy rất rõ ràng đây chính là một vị trưởng bối.
Sẽ là ai chứ? Là bà nội lúc còn trẻ? Ôn Viễn nhanh chóng suy đoán, nhưng những hình khác của bà nội lúc còn trẻ lại không giống như cái này. Sẽ là ai nhỉ?
Ôn Viễn khổ sở suy nghĩ, thậm chí ngay cả lúc Ôn Hành Chi đi về phía mình cũng không hề chú ý đến. Cho đến khi cảm thấy trên đỉnh đầu tối sầm thì đã muộn rồi.
"Đang nhìn cái gì mà lại tập trung tinh thần như vậy ?"
Ôn Viễn lập tức khép photo album lại, nhưng không ngờ tấm hình kia bị rơi ra ngoài, Ôn Viễn cúi người nhặt, trong lúc cuống quít không cẩn thận lại đạp lên ảnh. Sau khi nhặt lên khẩn trương nhìn Ôn Hành Chi.
Gương mặt xinh đẹp trong tấm hình đã bị phủ lên trên chút bụi. Ôn Viễn còn chưa kịp lau, đã bị Ôn Hành Chi cầm lấy. Anh khẽ nhíu mày, nhìn chằm chằm bức hình ước chừng một phút mới ngẩng đầu lên.
Ôn Viễn ngập ngừng giải thích: "Cháu...cháu không phải cố ý! Đúng là muốn tìm quyển sách xem một chút....."
Ôn Hành Chi làm như không nghe cô giải thích, cánh tay dài duỗi một cái, vội giựt lấy quyển album từ trong tay cô. Lật nhanh vài tờ, cầm tấm hình kia lau sạch sẽ, động tác nhẹ nhàng chậm rãi cho vào. Hành động cẩn thận như vậy đập vào mắt Ôn Viễn khiến cô không nhịn được thấy sống mũi cay cay.
"Chú út, cháu....."
"Được rồi." Ôn Hành Chi cắt đứt lời của cô: “Không được quậy nữa."
Ôn Viễn sửng sốt. Anh đang tức giận sao?
Ở trong lòng của Ôn Viễn, mặc dù Ôn Hành Chi không thể hiện vui buồn ra mặt, nhưng đối với cô mà nói thì đa phần vẫn luôn dung túng. Nếu không đối với thành tích kia của cô ở trường cũng đủ bị anh khiển trách rất nhiều lần rồi. Có lẽ cũng bởi vì được dung túng như vậy đã khiến cô quên mất, anh còn chính là một người không nên chọc vào.
"Ôn Viễn, mày đúng là con ngốc." Nhắm mắt lại, ở trong lòng cô thầm mắng chính mình một câu.
Mùa đông giá rét nên trời thường tối rất sớm. Mới qua năm giờ mà đã thấy âm u rồi. Ôn Viễn tỉnh giấc do bị lạnh, bởi vì trong phòng quá ấm nên cô mở cửa sổ ra cho đỡ ngột ngạt, kết quả lại ngủ quên, gió lạnh vi vu thổi vào, Ôn Viễn vừa mở mắt ra không nhịn được, hắt xì mấy cái.
Cô ngây ngốc nhìn chằm chằm vào trần nhà một lát, sau khi tỉnh táo lại nghe có tiếng đi lại từ trong phòng khách truyền đến. Ôn Viễn vuốt vuốt mặt, lê dép, mở cửa phòng, cẩn thận từng li từng tí đi ra ngoài.
Mặc dù Ôn Viễn mới ở chỗ này hai ngày, nhưng cô biết, nơi này mỗi ngày đều có người tới đây quét dọn vệ sinh, có lúc thuận tiện còn giúp làm cơm tối nữa. Lòng tràn đầy nghi ngờ không biết có phải là tiếng của dì giúp việc hay không, nhưng không nghĩ vừa mở cửa ra người mà cô nhìn thấy lại là Ôn Hành Chi. Đèn phòng bếp đã được bật lên sáng choang, anh thì đang ở bên trong bận rộn đi lại. Ôn Viễn lặng lẽ theo dõi, cho đến ánh mắt thấy cay cay thì chợt nghe anh lên tiếng: "Thẫn thờ đứng ở đó làm gì, dép trên chân đi đâu mất rồi?"
Ôn Viễn hít mũi một cái, cúi đầu nhìn xuống chân của mình. Thì ra là trong lúc hoảng hốt cô chỉ xỏ một chân vào dép, còn chân kia thì vẫn vô tư giẫm lên trên sàn nhà.
Ôn Viễn cũng hơi xấu hổ, vuốt vuốt mái tóc, nhìn chung quanh tìm chiếc còn lại: "Dép của cháu đâu nhỉ? Dép của mình đang ở nơi nào rồi?"
Đang lúc cô vội vàng đứng tại chỗ tìm thì người kia đã lướt qua bên người cô mang theo mùi vị quen thuộc, mùi hương vừa xẹt qua rất nhanh lại trở về. Cô lập tức mở mắt ra, nhìn thấy Ôn Hành Chi khom lưng đặt ở trước mặt cô chiếc dép còn lại. Cô còn chưa kịp phản ứng, lòng bàn chân đã bị anh nắm lấy trực tiếp xỏ vào chân của cô.
Ôn Viễn mở to hai mắt, có chút không tin nhìn hành động anh vừa làm xong.
"Ngốc muốn chết, đứng là tự tìm phi