Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342263
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2263 lượt.
ăm trung học, các học sinh sẽ tổng ôn và thi thử ( giống thi tốt nghiệp). Rồi thi cao khảo ( thi ĐH hoặc CĐ), thi cao khảo xong sẽ báo nguyện vọng mình nộp trường nào.
Tại sân bay quốc tế thành phố T.
Mấy ngày đầu tháng sáu thời tiết ở thành phố T rất nóng bức. Sau buổi trưa có mấy hạt mưa phùn, cuối cùng cũng có chút lành lạnh. Ôn Hành Chi đỗ xe xong, vừa mới đi tới trước cửa số 3 cổng sân bay đã thấy cửa cổng mở rộng, một người đàn ông có thân hình cao lớn rắn rỏi khoan khoái bước đi ra.
Ôn Hành Chi vẫy vẫy tay, nhìn người nọ đi về bên này.
"Đã trở về."
Người nọ cười cười, ừ một tiếng. “Còn phải làm phiền cậu đích thân tới đón."
Thuận tay khoát áo vest lên ghế, Ôn Hành Chi nhận lấy điện thoại .
Đã gần đến năm giờ rưỡi, sắp tan làm, Lại Dĩ Ninh vốn có mấy việc còn chưa báo cáo với Ôn Hành Chi. Có điều, cô hiểu tính tình sếp, sau khi nhận điện thoại, sẽ không có tâm tình nghe cô nói. Bởi lẽ, giọng nói ông cụ bên kia điện thoại không tốt cho lắm, phải nói là —— hết sức không tốt.
Ngày bảy, ngày tám tháng sáu.
Chắc rằng ông trời thương xót học sinh năm cuối, hai ngày thi đại học thời tiết bỗng nhiên hạ nhiệt, nhiệt độ giảm xuống làm người ta thấy dễ chịu. Nhưng từ ngày chín trở đi, bắt đầu rơi xuống mấy hạt mưa tí tách. Song cho dù thế nào thì cuộc thi đại học cuối cùng đã kết thúc.
Ôn Viễn thở phào nhẹ nhõm, vốn nên là giờ phút reo hò, nhưng vì dây cung vốn đang giương căng lại bị cắt đứt, vào buổi tối sau khi kết thúc kì thi đại học, cô bị sốt cao. Việc này dọa đến người trong nhà, hai giờ sáng gọi điện thoại mời bác sĩ riêng của ông cụ đến khám cho cô, vất vả một đêm, vào lúc trời vừa sáng, nhiệt độ cuối cùng cũng hạ xuống được một chút.
Ôn Viễn mơ mơ màng màng nhìn bên giường có người đi tới đi lui, cảm giác khó chịu xé rách cô, mím môi tưởng như muốn khóc. Lại ngủ một giấc, lúc hơi hơi tỉnh lại, Ôn Viễn kéo kéo góc áo Kiều Vũ Phân, dặn bà đừng vứt sách của cô đi.
Kiều Vũ Phân không hiểu: "Giữ lại những sách này làm gì? Chẳng lẽ còn muốn học một năm nữa."
"Không ạ." Ôn Viễn khó chịu ngột ngạt nói: “Con muốn giữ lại, đợi đến khi đến trường học, phải leo lên lầu cao nhất của trường xé sách giáo khoa thành mảnh nhỏ ném xuống."
Kiều Vũ Phân quả thật dở khóc dở cười, nhìn mặt Ôn Viễn đỏ như thiêu, nói: "Đã bệnh như vậy còn vẫn nhớ đến chuyện này, ngoan ngõan một chút, phá hoại môi trường ít thôi."
Cứ như vậy, vài ngày vô tri vô giác trôi qua, cơn sốt của Ôn Viễn cuối cùng đã hoàn toàn rút khỏi. Nắng sớm chói nhức mắt cô, như phản xạ có điều kiện lấy tay dụi dụi mắt, mặc cho Kiều Vũ Phân đỡ ngồi dậy từ trên giường.
"Nào, húp một chút cháo. Cô Phương đã mang tài liệu để báo nguyện vọng đến rồi, đợi con đỡ hơn, chúng ta cùng xem rồi lựa một trường. Đúng rồi, con bị ốm, không đi đến trường tra điểm được, chủ nghiệm lớp con đã đưa một bản đáp án đến đây, trước khi chọn trường hãy dự tính điểm trước."
Ôn Viễn nháy nháy mắt, không lên tiếng, chỉ húp cháo.
"Viễn Viễn, con thấy lần thi này thế nào?"
"Không được tốt lắm." Trong miệng ngậm cháo, lời Ôn Viễn nói không rõ ràng.
Kiều Vũ Phân thở dài một hơi: “Vậy chọn trường phải cẩn thận một chút." Như sợ ảnh hưởng đến tâm tình Ôn Viễn dưỡng bệnh, Kiều Vũ Phân lên tinh thần nói: “May mà biết thành tích mới báo nguyện vọng, đến lúc đăng ký nguyện vọng, chắc vẫn có một trường trong thành phố B."
Ôn Viễn nuốt hớp cháo, quan sát sắc mặt Kiều Vũ Phân một chút, thăm dò nói: "Thật ra thì, trường học ở thành phố T điểm chuẩn cho học sinh không cao như thành phố B, có mấy trường có thể suy xét một chút."
"Chọn trường ở thành phố T để làm gì? Một mình con chạy đến nơi đó, có thể thích ứng sao? Bà Thành và mẹ nhớ con thì phải làm thế nào?"
"Có nhiều phương tiện mà, muốn thăm cũng dễ thôi." Ôn Viễn ôm cánh tay của mẹ làm nũng.
"Hừ, nói thì dễ nghe. Vậy nếu con ốm một trận thế này, ai tới chăm sóc con? Đến lúc đó chỉ sợ ngay cả người mua thuốc cho con cũng không có!"
Ôn Viễn dẩu môi, dè dặt lẩm bẩm một câu: "Chú không phải ở đó sao."
"Không được!" Kiều Vũ Phân dứt khoát nói: “Chỉ ở thành phố B, không đi đâu hết."
Ôn Viễn kinh ngạc nhìn Kiều Vũ Phân đứng dậy, bưng chén ra ngoài. Cô hơi lờ mờ, một lúc lâu sau mới nhận ra Kiều Vũ Phân đang tức giận. Điều này làm cô bối rối, xoắn ngón tay, ngẩn người nhìn ánh nắng sau cơn mưa ngoài cửa sổ.
Trong ấn tượng của Ôn Viễn, Kiều Vũ Phân rất ít khi nổi giận với cô. Dù bà để ý học hành của cô như vậy cũng không hề mắng mỏ cô khi thi không tốt, lớn như vậy, mắng cô nhiều nhất, lại là Ôn Hành Chi. Nói tốt cũng không tốt, giống như hiện tại, đối mặt với tức giận của Kiều Vũ Phân, Ôn Viễn không biết nên sao làm sao đây.
"Cộc cộc cộc"
Tiếng gõ cửa vang lên, Ôn Viễn lê dép đi mở cửa, nhìn thấy bà Thành đứng ở ngoài cửa: “Bạn học của cháu gọi điện tới, mau đi xuống nhận."
Bạn học?
Ôn Viễn hơi nhíu mày, đi theo bà Thành xuống lầu.
Trong phòng khách, Kiều Vũ Phân đang cầm điện thoại nói với đầ