Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Về Em

Câu Chuyện Về Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342270

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2270 lượt.

u bên kia không ngừng, khóe miệng như hơi mỉm cười: “Viễn Viễn nhà bác đương nhiên ở thành phố B rồi, cháu và nó có thể chăm sóc lẫn nhau. Đừng thấy nó mười tám tuổi, vậy mà vẫn chưa chăm sóc được mình đâu." Nhìn thấy Ôn Viễn, Kiều Vũ Phân vẫy vẫy tay với cô: “Bạn học, Tô Tiện."
Mí mắt Ôn Viễn nhảy lên, vội vàng nhận lấy điện thoại. Giọng Tô Tiện từ đầu kia truyền tới, Ôn Viễn liếc nhìn Kiều Vũ Phân, nắm chặt ống nói: “Cậu gọi điện tìm tớ?"
"Ừ, muốn hỏi cậu về tình hình dự tính điểm, thế nào??"
"Cũng, cũng tạm được." Ôn Viễn xoắn dây điện thoại, úp mở nói: “Cậu thì sao? Vào đại học B êm ả chứ?”
"Đâu có linh như cậu nói, lần này tớ làm không tốt."
Ôn Viễn không tin: “Làm không tốt nhưng vào trường cũng không thành vấn đề."
Tô Tiện cười cười, nói tránh đi: "Nghĩ được chưa? Báo trường nào? Nghe bác gái nói là thành phố B."
Vừa nghe đến hai từ bác gái, Ôn Viễn theo phản xạ nhìn nhìn Kiều Vũ Phân ngồi bên cạnh. Tuy đang pha trà, nhưng vừa nhìn vẻ mặt kia cũng biết bà đang rất chú ý đến bên này. Ôn Viễn cảm thấy tim đập rộn lên, cô quay đầu, ừ một tiếng với đầu bên kia điện thoại: "Tớ nghĩ rồi, vẫn ở lại gần nhà thì tốt hơn. Đi học tốt nhất nên gần nhà một chút, như vậy bất cứ lúc nào cũng về được."
"Được, tớ biết rồi."
Tô Tiện nói xong, cúp điện thoại. Ôn Viễn nhìn điện thoại có chút không hiểu, cậu biết rồi? Biết cái gì?
"Viễn Viễn."
Cúp điện thoại, thấy Kiều Vũ Phân vẫy cô qua đấy. Ôn Viễn do dự một chút, nắm vạt áo đứng ở bên sofa. Kiều Vũ Phân nhìn cô, giống như là hoàn toàn quên mất không vui lúc trước, kéo tay cô, cười híp mắt hỏi: "Có phải là người lúc trước viết thư tình cho con không?"
Ôn Viễn lúng túng: "Không phải như mẹ nghĩ....."
"Còn muốn giấu mẹ." Kiều Vũ Phân lườm cô, nhìn mặt cô hồng hồng, cho rằng cô đang xấu hổ, lại nói: "Có gì đáng ngại đâu, mẹ nghe đứa bé kia nói gần nói xa là người có chừng mực, gọi điện thoại đến hỏi thăm, rõ ràng là muốn học chung trường với con." Dừng một chút, lại hỏi: “Có biết cha mẹ nó đang làm gì không?"
Ôn Viễn cảm thấy mặt mình như muốn chết cháy: "Mẹ, hai chúng con chỉ là bạn bè bình thường."
Bạn bè bình thường?
Kiều Vũ Phân nghĩ nghĩ: “Thôi, tóm lại con còn nhỏ, bây giờ nghĩ nhiều như vậy cũng hơi sớm." Nói xong dắt tay Ôn Viễn: “Lại đây, hai ngày nay mẹ đã xem cho con mấy trường, con xem xem có vừa ý hay không. Nói cũng đúng, nên chọn ở gần nhà , như vậy dễ dàng....."
Tay bị Kiều Vũ Phân cầm mồ hôi ứa ra dính dính, Ôn Viễn không tự nhiên lắm theo bà đi lên thư phòng, trái tim đang lơ lửng như vật rơi tự do, mỗi bước đi, đều nặng nề rơi xuống mấy phần.
Điểm ra rất nhanh.
Chỉ hai tuần sau khi thi, các trường trung học trong thành phố B đều có bảng vàng danh dự. Trong lúc ấy, các thảo luận về thủ khoa cũng nổ oanh. Năm nay là năm thu hoạch của trung học Thập Nhất, thủ khoa xã hội tự nhiên đều học ra từ trường này. Thủ khoa khoa học xã hội là một nữ sinh Ôn Viễn chưa từng nghe đến, xem trên báo chí, diện mạo rất bình thường. Thủ khoa khoa học tự nhiên, đã quen thuộc với cô, là Tô Tiện.
Có điều nghe xong tin tức này, Ôn Viễn còn chưa kịp kinh ngạc, đã bị một tin tức khác làm choáng váng. Sở giáo dục gửi tin đến, thông báo thành tích của cô đồng thời nói cho cô biết, điểm của cô, hơn điểm chuẩn thành phố B tới hai mươi điểm.
Tin tức này làm cho trên dưới nhà họ Ôn đều vui đến phát điên. Mà Ôn Viễn siết chặt điện thoại trong tay, có chút hoảng hốt.
"Còn đứng ngây đó làm gì? Mau đổi trường khác tốt hơn thôi!" Kiều Vũ Phân chọc chọc trán Ôn Viễn, thấy cô không có phản ứng, cười nói với Ôn Hành Lễ: “Nhìn xem nha đầu này vui đến bối rối rồi."
Trên gương mặt luôn nghiêm nghị của Ôn Hành Lễ cũng có nét cười nhiều hơn: “Không cần gấp gáp, vẫn còn thời gian, có thể từ từ chọn."
"Cha, mẹ, con...con muốn về phòng kiểm tra mấy thứ." Ôn Viễn gãi gãi đầu, nói.
"Tra cái gì?"
"Tra thành tích." Ôn Viễn có phần khó tin: “Mẹ nói xem, có phải đã sai sót gì không, điểm này không phải của con chứ?"
"Lại còn có thể sai sót!" Kiều Vũ Phân bật cười: “Vậy con đi đi."
Ôn Viễn ngọt ngào đáp một tiếng, dè dặt đóng lại cửa phòng, xoay người lấy điện thoại từ trong ngăn kéo, tìm số điện thoại của Ôn Hành Chi, không chút do dự ấn xuống. Nghe tiếng tút tút trong loa, Ôn Viễn cảm thấy tiếng tim mình đang đập nhanh hơn, trở nên to lớn, giống như muốn nhảy ra vậy.
Cô áp tai thật sát, thấp thỏm bất an chờ điện thoại được nối, cuối cùng bị báo lại: người dùng không trả lời.
Nghe giọng nữ máy móc trong loa, Ôn Viễn như bị lấy hết sức lực, ngồi xuống giường.
Ôn Viễn vò vò tóc, rất sầu não. Thi xong cô cảm thấy rất tốt, qua điểm chuẩn là được rồi, như vậy đến thành phố T tuyệt đối không thành vấn đề. Nhưng ai có thể tưởng hơn điểm chuẩn hai mươi điểm, thành tích như vậy, đúng là khiến cho cô vừa mừng vừa lo.
Lúc này trong đầu Ôn Viễn chỉ có năm chữ to: "Lần này xong đời rồi."
Có Ôn Hành Lễ ở đây, mọi việc đều quyết định rất nhanh chóng.
Chỉ có hai ngày, đã quyết định trường học. Là đại học A mà con trai trưở


Duck hunt