Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Về Em

Câu Chuyện Về Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342269

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2269 lượt.

ũ Phân rất tốt, không nhìn ra khác thường của Ôn Viễn. Nhưng bà Thành, nhìn ra sắc mặt cô không ổn, quan tâm hỏi thăm.
"Mấy ngày nay nhìn cháu cơm cũng ăn ít, có phải nghĩ đến qua một thời gian ngắn phải rời khỏi nhà ăn không được ăn ngon nên không vui vẻ hả?"
Bà Thành cười trêu chọc cô, cô ở nhà họ Ôn nhiều năm như vậy, chưa từng có thứ gì có thể hấp dẫn như đồ ăn bà làm.
Ôn Viễn chu mỏ, há miệng ngáp một cái, tiếp tục cùng bà Thành dạo quanh chợ sáng.
Ôn Viễn bĩu môi.
Triệu Duy Nhất cười: “Thoát khỏi bể khổ, vui mừng chứ?"
"Tất nhiên là vậy." Ôn Viễn trả lời không rõ ràng.
Triệu Duy Nhất không biết thâm ý trong đó, chỉ coi cô như không muốn, cười xoa xoa đầu cô: “Tiểu Viễn Nhi cũng đã trưởng thành, đi, chúng ta tìm một chỗ ăn mừng một trận, gọi thêm Tô Tiện nữa."
"Uống rượu à? Tớ không đi đâu." Ôn Viễn chu mỏ: “Hơn nữa, cậu tìm tớ chỉ để uống rượu?"
Đến trước nhà kéo cô đi uống rượu, đây không phải là tìm chết đó sao? Triệu Duy Nhất vừa hậm hực nghĩ nhóc này khi nào phản ứng nhanh như vậy vừa móc từ trong ngực một phong thư nhét vào trong tay Ôn Viễn. Thấy Ôn Viễn không hiểu nhìn cậu, lại nói: "Nếu gặp Trần Dao, giúp tớ đưa cho cô ấy."
"Sao cậu không tự mình đưa?"
"Sao nói lời vô nghĩa nhiều như vậy, bảo cậu giúp thì cứ giúp đi." Triệu Duy Nhất gảy gảy đầu cô.
Ôn Viễn trề trề miệng, nhìn vẻ mặt cậu không tự nhiên cho lắm, nhận lấy thư.
Tiễn bước Triệu Duy Nhất, Ôn Viễn về phòng của mình. Thời tiết giữa hè, rèm cửa sổ che lại, cô nằm ở trên giường lẳng lặng bật điều hòa. Một loại cảm giác mất mát nhàn nhạt dâng lên trong lòng, không biết là vì sao, có lẽ là vì lời nói của bà Thành, cũng có lẽ là bởi vì Triệu Duy Nhất. Có lẽ rất lâu rất lâu sau này, những người này cũng sẽ dần dần phai nhạt khỏi cuộc sống của cô. Sẽ có tiếc nuối sao? Đương nhiên là vậy, nhưng, đây là lựa chọn của chính cô, cho dù không muốn không hối hận, cũng chỉ là vô dụng.
Thôi, không nghĩ nữa.
Ôn Viễn lật người, vùi đầu trong gối, nhiệt độ dễ chịu làm cô có chút buồn ngủ, cho đến khi một tiếng vang lớn từ dưới lầu truyền đến. Ôn Viễn mở to hai mắt, bò dậy khỏi giường, nhìn xuống lịch bàn trên tủ đầu giường, chợt tỉnh táo lại.
Cô lại quên mất, hôm nay là ngày báo kết quả.
Ôn Viễn dè dặt mở cửa, vừa mới ló đầu ra, chỉ thấy dưới lầu có hai ánh mắt chiếu về phía cô. Trốn cũng không trốn được, bị Ôn Hành Lễ gọi lại: "Viễn Viễn, con tới đây."
Tinh thần Ôn Viễn thấp thỏm đi về phía phòng khách, chỉ thấy vẻ mặt không cảm xúc của Kiều Vũ Phân ngồi một bên. Lại nhìn điện thoại trong tay bà Ôn Viễn liền hiểu ra, trong lòng cô thoáng hồi hộp, ngẩng đầu có chút chột dạ nhìn về phía Ôn Hành Lễ.
Hai ngày trước Ôn Hành Lễ đi một chuyến đến Tây Bắc, tối hôm qua vừa mới về nhà, ngủ được khoảng ba tiếng thì thức dậy, giờ phút này trạng thái tinh thần không tốt cho lắm. Ông xoa xoa phần giữa hai lông mày, nhìn Ôn Viễn nói: "Sở giáo dục vừa gửi thông báo, nói con được đại học T ngành tài chính chuyên nghiệp tuyển chọn."
Mắt Ôn Viễn xoay xoay mấy vòng, nói: "Cài này, thật ra thì sau đó con đã nghĩ lại, sợ rằng đang ký nguyện vọng chỉ có đại học A thì không chắc chắn, ngộ nhỡ bị trả lại hồ sơ thì làm thế nào, cho nên sau đó con thêm đại học T, nguyện vọng song song, có thể đăng ký năm trường mà."
Ôn Hành Lễ suy nghĩ một chút: “Vậy ý của con là, điểm của con không đủ vào đại học A?"
"Vâng, chắc là vậy." Ôn Viễn xoắn xoắn ngón tay.
Ôn Hành Lễ trầm ngâm chốc lát, nói: "Ta gọi cho viện giáo dục hỏi một chút, xem đã xảy ra chuyện gì."
"Không cần." Kiều Vũ Phân nhàn nhạt mở miệng, mí mắt Ôn Viễn giần giật, nhìn bà, chỉ thấy tay bà vẫn cầm điện thoại, bà ngẩng đầu lên nhìn cô: “Tôi đã hỏi rồi, sở giáo dục nói điểm vào đại học A thấp hơn điểm của nó tới mười điểm, nếu nguyện vọng thứ nhất điền đại học A, không có lí nào không được."
Ôn Hành Lễ nhất thời ngẩn ra trong phút chốc, ngay sau đó nhìn về phía Ôn Viễn: "Con....."
Kiều Vũ Phân đứng lên, nhìn Ôn Viễn cười khổ: "Ôn Viễn, có phải vì cảm thấy mẹ quản con quá nhiều?"
Ôn Viễn lúng túng ngẩng đầu lên, ngập ngừng nói: "Con...con không có."
"Vậy con chạy đến thành phố T làm gì? Ngàn chọn vạn chọn trường cho con, rõ ràng cao hơn điểm chuẩn mười điểm, lại bị trường học khác thu nhận, còn gạt mẹ nói cái gì mà nguyện vọng song song? Con cứ như vậy gạt mẹ phải không? Thành phố B có gì không tốt? Con nói xem con chạy đến thành phố T để làm gì? !"
Nhịp tim Ôn Viễn kịch liệt tăng mạnh, vô cùng sợ hãi: "Con không muốn đến thành phố T, con chỉ thử một chút....."
"Thử một chút?" Kiều Vũ Phân cảm thấy buồn cười: “Mẹ thấy con chỉ mong sao rời khỏi mẹ xa một chút, mẹ đã suy nghĩ rõ ràng, con hãy tự đếm thử xem, trước khi đăng ký, con ở bên tai mẹ đề cập bao nhiêu lần về đại học T, tự con tính ra đi!"
"Vũ Phân!" Ôn Hành Lễ nhíu mày gọi bà: “Không nên nói chuyện với con như vậy."
"Ông có quyền gì mà nói vậy với tôi?" Kiều Vũ Phân đột nhiên phát giận sang Ôn Hành Lễ, Ôn Viễn bị giọng nói bén nhọn của bà làm cho hoảng sợ. Cô ngẩng đầu lên,


Polaroid