Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342531
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2531 lượt.
ng nhà họ Ôn từng học, ngay cả chuyên ngành cũng không thay đổi điền vào tài chính như Ôn Kỳ học. Đối với chuyện lần này Kiều Vũ Phân rất hài lòng, còn nhân lúc khó khăn lắm Ôn Kỳ mới về nhà một lần mà tận tâm chỉ bảo anh: "Con ở trường có quan hệ tốt với giảng viên không? Sau này liên lạc nhiều hơn, Viễn Viễn học ở đó mới có lợi."
Ôn Kỳ ngồi ở trên ghế sofa, hai chân thon dài vắt chéo nhau, nhìn quyển tạp chí trong tay, nghe xong đầu cũng không ngẩng lên: "Thôi đi, lớn như vậy rồi còn ném phiền toái cho con, con không chịu nổi."
Kiều Vũ Phân nghe vậy chọc vào trán anh một cái: "Con nói thế nào vậy, có kiểu làm anh như con sao?"
Ôn Viễn mím môi ngồi ở một bên, nếu là trước kia nhất định sẽ mở miệng ném trả hai câu, nhưng kể từ sau sự kiện quà tặng năm mới, Ôn Kỳ đối xử với cô lạnh nhạt hẳn, mỗi lần đến gần đều là mặt nóng dán đít lạnh.
Mắt thấy Kiều Vũ Phân vào phòng bếp, Ôn Viễn đụng đụng vào bên người Ôn Kỳ: “Anh."
Ôn Kỳ hơi khoa trương bả vai run lên một cái, xê dịch sang một bên.
Ôn Viễn mếu máo, đại nhân không chấp lỗi tiểu nhân, lại cọ cọ chỗ anh.
"Dừng lại, cách tôi xa một mét." Ôn Kỳ đưa tay ngăn cô lại.
"Anh." Ôn Viễn cố ý kéo dài âm điệu gọi anh, thấy anh bị cô lôi không nhẹ, khanh khách cười: “Anh vẫn còn giận sao? Tết năm nay em chuẩn bị cho anh một món quà được không?"
Ôn Kỳ hừ một tiếng: "Không phiền em tốn kém."
Ôn Viễn bĩu môi, một lát sau, mới hỏi: "Em học đại học A, có việc gì có thể gọi điện thoại cho anh không?"
"Đừng, anh của cô rất bận, không hưởng được phúc này của cô."
Ôn Viễn bị ngắt lời, ngồi ở một bên không lên tiếng, nhìn ánh mặt trời ngoài cửa sở ngẩn người. Đúng vậy, cô còn có thể đi đâu để tìm được một người như vậy, mặc dù người ấy lần nào cũng rất ghét bỏ cô, nhưng đến cuối cùng giúp cô giải quyết tất cả.
Ăn xong cơm tối, Ôn Viễn trở về phòng sớm hơn.
Mặc dù thời gian nhập trường còn một tháng nữa, nhưng Kiều Vũ Phân đã sớm bắt đầu chuẩn bị. Mỗi tối xem TV với bà, Ôn Viễn luôn có thể nghe thấy bà nhắc đến quảng cáo trên TV: "Đúng rồi đúng rồi, cái này cũng phải mua về để mang tới trường học."
Nghe nói như vậy, trong lòng Ôn Viễn có một chút ít áy náy. Người sống nương tựa cùng bà mười tám năm, sợ rằng thế nào cũng sẽ không nghĩ đến, người ngồi bên bà lại nghĩ làm thế nào để rời khỏi bà.
Ích kỷ sao? Ôn Viễn cảm thấy không thể nghi ngờ đáp án này. Nhưng cô cảm thấy cô như một chú chim bị nhốt, không bay khỏi lồng giam vĩnh viễn sẽ không thể bay được.
Có lẽ sợ loại cảm xúc này lộ ra ngoài quá lâu, dễ dàng bị nhìn ra. Ôn Viễn tính toán dứt khoát ở trong phòng, ngây người trước máy vi tính. Lâu sau, mới nhúc nhích thân thể, lấy điện thoại qua, bấm số điện thoại đến Ôn Hành Chi.
Tiếng tút hơn mười giây, điện thoại được người nhận.
"Đây, là Viễn Viễn phải không?"
Ôn Viễn không phản ứng kịp, một là bởi vì mấy nay cô gọi điện cho anh không hề có ai nhận, thoáng có chút không ngờ. Hai là bởi vì, người nhận điện thoại là một phụ nữ.
Ôn Viễn nuốt nước miếng một cái, thử dò xét hỏi: "Là trợ lý Lại sao?"
"Là tôi." Lại Dĩ Ninh nhàn nhạt cười một tiếng: “Tìm Ôn tiên sinh?"
Ôn Viễn thoáng thở phào nhẹ nhõm: “Vâng, chú có ở đây không ạ?"
"Thật không may, mấy ngày nay Ôn tiên sinh đến Luân Đôn rồi. Có chuyện gì sao?"
Hóa ra là như vậy.....
Ôn Viễn im lặng một lúc, nói với Lại Dĩ Ninh: "Không có việc gì, không có việc gì."
Qua quít cúp điện thoại, Ôn Viễn ngẩn người với màn hình máy tính. Ngón tay vô thức đặt tại con chuột bên trái bàn phím gõ tới gõ lui, lâu sau, mới nhẹ nhàng bấm xuống.
Ôn Viễn nhìn trang web xuất hiện trước mắt mình, một loạt hàng chữ cực to màu đỏ làm cô có chút run sợ..... hệ thống tổng hợp học sinh kê khai nguyện vọng. Trên màn hình máy vi tính, Ôn Viễn đánh số báo danh và mật mã của mình, hệ thống xác định chờ chuyển sang trang khác. Chỉ trong mấy giây, mà Ôn Viễn lại cảm thấy tốc độ internet trở nên chậm hơn, thời gian chờ đợi trở nên thật dài.
Trong cột nguyện vọng đều là trường và chuyên ngành Ôn Hành Lễ và Kiều Vũ Phân lựa chọn. Ôn Viễn nhìn chằm chằm vào đó một lát, xóa tất cả đi. Đổi thành số hiệu học viện và chuyên ngành mình đã sớm thuộc lòng. Từng bước từng bước, gõ cực kỳ chậm chạp.
Gõ xong, nhảy ra một cửa sổ: "Xác định muốn sửa đổi thông tin báo thi?"
Xác định không?
Tối mai là hết hạn rồi, cô thật sự xác định không?
Ôn Viễn chỉ cảm thấy trong lòng có chút không yên, cô nhắm mắt lại, nhấp vào phần xác định. Lâu sau, mới chậm rãi mở mắt, liếc nhìn thoáng qua rồi lúng túng tắt máy tính.
Cho đến khi một quầng sáng từ trong phòng mất hẳn, ở trong bóng tối, Ôn Viễn nghe thấy tiếng tim mình đập. Kịch liệt mà run rẩy.
Chờ ngày thông báo, tổng cộng chỉ có hai tuần lễ, mà Ôn Viễn lại cảm thấy dài đằng đẵng.
Không biết cảm xúc mấy ngày nay là gì, mặc dù đã sớm nghĩ xong lời giải thích, nhưng nghĩ đến cảnh tượng phải đối mặt, lòng Ôn Viễn lại lo sợ bất an. Cũng thật may mấy ngày nay tâm tình Kiều V