Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342545
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2545 lượt.
Đi tới trước cửa phòng Ôn Viễn, thấy cửa đã mở, mà Ôn Viễn đang rụt người trong bộ quần áo rộng ôm chăn ngồi ngẩn người trên giường, nghe tiếng bước chân sững sờ ngẩng đầu lên, nhìn thấy Ôn Hành Chi, lại giận dỗi hất đầu.
Ôn Hành Chi làm như không thèm để ý đến đôi mắt hình viên đạn của người bạn nhỏ này, đưa một bộ quần áo khác mà Lại Dĩ Ninh chuẩn bị cho cô, "Không muốn ngủ thì rời giường."
"Rời giường để làm gì?"
"Đưa cháu về nhà."
"Cháu không muốn về nhà." Ôn Viễn phồng má.
"Thế có muốn đến đại học T hay không?"
Ôn Viễn có chút do dự, đương nhiên muốn đến đai học T, nhưng cô quả thật không biết đối mặt thế nào với hai người gọi là cha mẹ trong nhà. Cúi đầu rối rắm, cô đưa tay kéo ống tay áo Ôn Hành Chi, đáng thương cọ xát: “Chú à."
Bộ dạng nũng nịu này thật giống trẻ con.
"Được rồi." Anh nói: “Tôi dẫn cháu trở về."
Trải qua một trận mưa to, hoa trong sân nhà họ Ôn gần như bị đốn héo.
Sau đó bà Thành cũng không quan tâm đến hoa cảnh này nữa, sáng sớm đã đứng ở cửa viện, vẻ mặt có chút lo âu. Ôn Hành Chi dẫn Ôn Viễn vào cửa viện, vừa mới ngẩng đầu, liền nhìn thấy bà Thành lảo đảo bước tới.
"Bà chậm một chút."
Ôn Hành Chi nâng đỡ bà, bà Thành nhìn anh, lại nhìn Ôn Viễn, quả thật không biết nên nói gì cho phải. Do dự chốc lát, mới mở miệng: "Bà thấy vẫn nên chờ một lúc mới vào, trên lầu....."
Lời còn chưa dứt, đã nghe ầm một tiếng, tiếp theo là tiếng vỡ tan tành của đồ đạc rơi xuống. Nghe âm thanh kia, là từ trong phòng Ôn Hành Lễ và Kiều Vũ Phân truyền tới.
Ôn Hành Chi rất nhanh đã hiểu ra, chân mày khẽ chau, nói: "Ông cụ ở nhà ạ?"
"Ông cụ không có ở đây, sáng sớm tổng bộ cho xe tới đón ông ấy tham gia hoạt động, nói là buổi tối sẽ đưa về. Cũng đã biết trong nhà xảy ra một số chuyện, có điều Hành Lễ giấu một chút, cũng không giận nhiều lắm."
Ôn Hành Chi yên lặng gật đầu một cái, hơi suy nghĩ, quay đầu nói với Ôn Viễn: "Cháu về phòng cùng bà Thành."
Ôn Viễn lắc đầu một cái: "Cháu...cháu muốn đi xem mẹ."
Anh cúi đầu chăm chú nhìn cô một lát, không hề nói gì, xoay người đi. Ôn Viễn và bà Thành liếc mắt nhìn nhau, trầm mặc đi theo sau.
Gần tới phòng Kiều Vũ Phân, cửa phòng bỗng mở ra, một người mặc áo blouse từ trong đi ra. Người này Ôn Viễn biết, là bác sĩ trong sở vệ sinh đại viện, là chuyên khám bệnh cho các thủ trường cùng người thân của họ.
Giờ phút này mặt mày vị bác sĩ họ Trương khổ sở, lắc lắc đầu. Ôn Hành Chi gật gật đầu với ông, nghiêng người vào phòng.
Tình trạng trong phòng so với ngoài sân còn bết bát hơn, trên nệm giường vẫn luôn sạch sẽ đọng một vũng nước, giống như thuốc được sắc bị hất lật chuyển. Tóc tai Kiều Vũ Phân bù xù, đối diện Ôn Hành Lễ làm loạn.
"Ông gọi bác sĩ vào nhà là có ý gì? Tôi nói cho Ôn Hành Lễ ông biết, tôi không có bệnh! Tôi — không có — bệnh!" Ba chữ cuối cùng cơ hồ như cuồng loạn gào ra, sợ rằng mỗi một người trong nhà này đều có thể nghe thấy.
Ôn Hành Lễ hình như là mất hết tính nóng nảy, chỉ dụ dỗ bà, nói: "Vậy đi đổi chăn có được không? Ẩm ướt không tốt cho chân."
Kiều Vũ Phân hừ lạnh một tiếng: "Chân tôi không tốt đã bao nhiêu năm, ông bây giờ mới biết quan tâm đến tôi? Giả mù sa mưa!"
Ôn Hành Chi vẫn không nói gì, đứng ở nơi đó nhìn Ôn Hành Lễ tự tay thay chăn cho Kiều Vũ Phân, mặt không chút thay đổi. Ôn Viễn nghiêng nghiêng đầu, nhìn thấy một y tá cầm khay thuốc đi về phía này. Thuốc đông y quá đắng, Kiều Vũ Phân không muốn uống, đành phải uống thuốc tây.
Ôn Viễn mấp máy môi, khi y tá đi qua đưa tay đỡ lấy cái khau: "Để tôi vào."
Cô bưng thuốc đi vào trong phòng, còn chưa đi đến trước giường, Kiều Vũ Phân đã ngẩng phắt đầu, nhìn chằm chằm vào cái khay trong tay cô. Ôn Viễn bị giật mình, nhưng vẫn kiên trì đi tới.
"Cô đứng lại, cô đừng cử động." Kiều Vũ Phân chợt mở miệng: “Trong tay cô bưng là cái gì?" Chỉ chỉ Ôn Viễn, lại nhìn Ôn Hành Lễ: “Nó bưng cái gì? Tôi nói tôi không có bệnh, các người một người hai người muốn bắt tôi uống là ý gì? Chỉ mong tôi sớm chết đúng không? Đúng không? !"
Ôn Hành Lễ vội giữ bà: “Đâu nói bà bệnh, chỉ uống rồi ngủ một giấc thật ngon, tỉnh lại là không có chuyện gì rồi."
"Tôi không uống!" Kiều Vũ Phân ra sức đấm vào giường, chợt ngẩng đầu lên, nhào qua Ôn Viễn: “Cô cút ra ngoài cho tôi! Cút ra ngoài!"
Ôn Viễn đã bị sợ choáng váng, đứng tại chỗ quên nhúc nhích, ngơ ngác nhìn Kiều Vũ Phân giương nanh múa vuốt với mình. Chợt một lực mạnh mẽ kéo bà lại, còn chưa phản ứng kịp, một bóng dáng đã đứng ở trước mặt cô, dùng tay giữ chặt Kiều Vũ Phân.
Nhìn như không dùng bao nhiêu lực, nhưng Kiều Vũ Phân lại không giãy thoát được.
"Hành Chi. Chú! Chú buông cô ấy ra!" Ôn Hành Lễ gấp đến độ nói cũng không được đầy đủ, cuống quít chạy sang đỡ Kiều Vũ Phân.
Ôn Hành Chi lạnh lùng liếc nhìn ông, buông lỏng tay: "Anh thích dây dưa như vậy nếu sau này xảy ra chuyện gì, đừng trách em chưa nhắc nhở anh."
Động tác Ôn Hành Lễ chăm sóc Kiều Vũ Phân dừng một chút, cuối cùng, không hề nói gì.
Ra khỏi phòng, đầu óc Ôn Viễn như càng rối loạn, tình hình t