Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Về Em

Câu Chuyện Về Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342275

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2275 lượt.

ốc lên, khói xông lên làm mắt cô nóng nóng, giống như là có nước mắt muốn ứa ra.
"Không đói cũng phải ăn một chút."
Hiếm khi anh có kiên nhẫn, đặt đôi đũa vào trong tay cô, vừa dùng thìa khuấy vào trong nước canh, lại nghe cạch một tiếng, Ôn Viễn ném lên trên bàn, tiếp tục cầm gối ôm che khuất khuôn mặt mình. Ôn Hành Chi ngẩng đầu, tầm mắt rơi vào trên người cô, phát hiện bả vai của cô đang run rẩy, giống như là đang khóc, nhưng không hề có tiếng động. Tới gần, mới nghe thấy tiếng khóc rất nhỏ của cô. Đè nén mà run rẩy, không giống một đứa bé.
Ôn Viễn lớn như vậy, anh rất ít khi thấy cô khóc.
Từ nhỏ cô và Ôn Kỳ cùng nhau lớn lên, Ôn Kỳ không hiểu chuyện, Ôn Viễn luôn bị bắt nạt. Đều là trẻ con đang lúc đùa giỡn, người lớn không tiện quản, cứ tưởng rằng nha đầu này nhất định nén một bụng ấm ức, lại không nghĩ rằng cô lại khác xa với suy nghĩ của anh.
Có một lần anh từ nước ngoài trở về, vừa vào đến cửa, nhìn thấy hai người đứng trên phòng trong nhà, một cô nhóc tết hai bím tóc nhỏ như sừng dê chống nạnh ngôn ngữ mạnh mẽ cảnh cáo anh trai không cho phép bắt nạt cô nữa, nếu không sẽ mách với cha. Một bộ dáng bé nhỏ nghiêm chỉnh. Trong lòng anh không để tâm đến hai đứa nhỏ này, đợi đến lúc ăn cơm tối, khi cô nhóc bị mẹ nhắc nhở gọi anh là chú mới nhìn cô một lúc, tóc hình như vừa gội qua, vừa mềm vừa mượt, miệng ngọt ngào gọi anh, biểu tình có chút kính sợ lại miễn cưỡng mỉm cười vô cùng thú vị.
Chỉ chớp mắt dáng dấp đã lớn như vậy, nha đầu lớn như vậy cũng không coi mình như đứa bé, bắt đầu giống người lớn.
Anh không thích cô như vậy .
"Ôn Viễn."
Anh vô cùng kiên nhẫn nâng đầu cô dậy, chỉ có điều cô giãy giụa nên bị đau, một thoáng ngẩng đầu cô khóc lớn lên.
Anh không dỗ dành cô, chỉ cúi đầu nhìn cô khóc, rồi sau đó lấy khăn lông cô để một bên, lau mái tóc hơi ẩm ướt của cô. Lau một hồi, tiếng khóc của cô dần trở nên yếu ớt, anh mới mở miệng nhắc lại: "Một lát ăn chút gì, ăn xong tôi đưa cháu về nhà."
"Cháu không trở về nhà." Cô thút thít đáp.
"Không được."
"....."
"....."
"Cháu ghét chú!" Khăn lông bị giật lấy, Ôn Hành Chi cúi đầu, thấy đôi mắt sưng đỏ của Ôn Viễn giận dữ trừng mắt anh: “Chú nói mà không giữ lời! Chú đã nói sẽ giúp cháu mà!"
Ý đồ của cô là muốn Ôn tiên sinh áy náy, lại thấy trong đôi mắt Ôn Hành Chi nhìn cô rõ ràng xen lẫn mỉm cười, như thể bất đắc dĩ. Vốn là cô rất có khí thế, nhưng quần áo đang mặc hơi rộng, cả người cô rụt lại ở bên trong, nên có vẻ hơi nhỏ bé.
Nhìn cô như vậy, Ôn Hành Chi quả thật có chút áy náy không đứng dậy. Suy nghĩ một chút, anh cầm lấy khăn lông trong tay cô lau mắt cho cô. Ôn Viễn mím miệng gạt tay anh ra, túm lấy tay áo sơ mi anh vừa đổi lau lau ở trên mặt, coi như là lau nước mắt, cũng coi là phát tiết.
Ôn Hành Chi híp híp mắt, gõ gõ đầu dưa của cô: "Biết cháu ngốc, lại không nghĩ rằng sẽ ngốc đến mức độ này.”
Thấy cô lại định kháng nghị, liền chụp khăn lông lên đầu cô, vừa chậm rãi lau tóc vừa nói: "Cứ chạy thẳng như vậy, nếu không gặp tôi, cháu định đến nơi nào?"
Khăn lông choàng lên đầu, Ôn Viễn chu chu miệng, không được tự nhiên giật giật: "Dù sao cháu không muốn ở nhà chờ đợi."
"Thế nào, có người mắng cháu?"
"..... Vâng."
"Bởi vì nguyện vọng?"
"Ưmh."
"Tại sao không muốn ở lại thành phố B?"
"....." Ôn Viễn không biết nên trả lời như thế nào, cô cảm thấy mình ở trước mặt người này chính là một trang giấy trắng, làm cái gì đều bị nhìn thấu: “Không vì sao cả.”
Cô nhỏ giọng lầm bầm một câu, nói xong đầu bị nâng lên.
Ôn Viễn có chút kinh hoảng nhìn anh bỗng nhiên áp gần, vốn có chút chột dạ, dưới cái nhìn chăm chú của anh nhịp tim càng tăng nhanh, tưởng như muốn nhảy ra. Một đôi mắt lấp lánh cũng chớp càng ngày càng nhanh, hô hấp, cũng theo đó mà ngắn ngủi. Cô liếm liếm môi, định nói gì đó, lại thấy tầm mắt Ôn Hành Chi chợt rơi vào trên môi cô, ngay tiếp theo vẻ mặt có chút biến hóa. Biến hóa ấy cô nhìn không quá rõ, không đợi cô tra cứu, Ôn Hành Chi liền buông cô ra, lấy chén sủi cảo tôm trước mặt cô lên, xoay người rời đi: "Cơm hơi nguội rồi, tôi đi hâm nóng."
Ôn Viễn mở to hai mắt nhìn anh, cuối cùng, thở phào nhẹ nhõm, lùi về trên ghế sofa.
Cả người vô lực, tim vẫn thình thịch dư dội đập không ngừng. Bởi vì, một khắc kia, xém nữa cô cho rằng anh đang muốn hôn cô.
Đêm đó, Ôn Hành Chi không đưa Ôn Viễn về nhà, nhưng cũng không tiếp tục hỏi nhiều, tống cô vào phòng mà cô hay ngủ, để cô nghỉ ngơi sớm, có chuyện gì ngày mai hãy nói. Vậy mà, chính anh lại không ngủ được, ngồi ở thư phòng một lúc, bấm gọi điện về nhà họ Ôn.
Rất nhanh điện thoại được nhận, xem ra vẫn luôn chờ đợi.
"Hành Chi, như thế nào?"
Anh cúi đầu nhìn khuy tay áo trên áo sơ mi, là anh thấy trong quà sinh nhật cô tặng, cũng không phải bảo bối gì cả, nhưng hôm nay anh lại cài lên. Giờ phút này nó tỏa ra một màu nâu, rất giống đôi mắt cô. Giọng nói bên kia có chút vội vàng, giọng Ôn Hành Chi lại có vẻ không mặn không lạt: "Ngủ rồi."
"À, vậy thì tốt, vậy thì tốt." Luôn miệng vậy là tốt rồi, không b


Duck hunt