XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Về Em

Câu Chuyện Về Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342276

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2276 lượt.

iết là an ủi mình hay đang an ủi người bên cạnh.
Ôn Hành Chi cầm điện thoại di động đi tới bên cửa sổ, trong phòng anh không mở điều hòa, bởi vì tối nay vô cùng mát mẻ: “Chị dâu thế nào rồi?"
Ôn Hành Lễ im lặng mấy giây, mới nói: "Uống chút thuốc, cũng ngủ rồi."
"Tốt nhất nên đến gặp bác sĩ, em có người quen cũng rất tốt, có thể giới thiệu cho chị dâu."
"Không, không cần không cần!" Ôn Hành Lễ vội vàng phủ nhận, ý thức được mình có chút luống cuống, nên nói chậm lại: "Tự anh có thể thu xếp, còn phải, còn phải cô ấy đồng ý đi mới được....."
"Anh cả." Ôn Hành Chi nhàn nhạt ngắt lời ông: “Anh cảm thấy cứ phải kéo dài như vậy sao?"
Đáp lại anh là một khoảng yên lặng, Ôn Hành Chi cũng không gấp gáp, lẳng lặng đứng yên trước cửa sổ, cho đến khi bên kia truyền đến giọng khàn khàn của Ôn Hành Lễ: “Nhiều năm như vậy, là anh có lỗi với cô ấy. Còn cả Viễn Viễn, đứa bé này, anh không có chăm sóc tốt, không quan tâm đến."
"Con bé quen rồi."
"Hành Chi, chú để anh nói đã." Giọng Ôn Hành Lễ tựa như có chút cầu xin: “Hôm nay vì chuyện nguyện vọng của nha đầu, anh nói chuyện với cô Phương chủ nhiệm lớp con bé, cũng biết mấy năm nha đầu lên cao trung chú chăm sóc nhiều đến con bé. Anh hổ thẹn, hổ thẹn chính người cha này, thiếu sự gần gũi với con mình.”
Ôn Hành Chi môi mím thật chặt, càng tỏ vẻ lạnh lùng: “Em tưởng anh cũng đã biết, con bé xa lánh anh không phải chỉ là một nguyên nhân này ."
Ôn Hành Lễ nghẹn lời, hồi lâu, mới trầm thấp thở dài. Cuộc điện thoại tối nay, ông đã trầm mặc nhiều lần, ông là một người ngoại giao, sở trường là kỹ thuật ăn nói, nhưng đối mặt với chất vấn có như không của Ôn Hành Chi, thế mà ông lại không biết nên nói gì. Có lẽ cú điện thoại này gọi không phải lúc, tối nay, khí thế bức người trong trẻo lạnh lùng của người em trai trước sau như một có phần ngoài dự liệu với ông.
Ông ép chính mình mở miệng: "Mới đầu Vũ Phân nói tôi còn không tin, nhưng về sau một mình tôi yên tĩnh suy nghĩ lại mới hiểu được, nha đầu nhất định đã biết cái gì rồi." Chầm chậm ngừng lại, ông không hiểu thở dài: “Rốt cuộc là khi nào? Người trong nhà chắc chắn sẽ không nói với con bé những thứ này, con bé nghe được từ nơi nào." Tiếng nói bỗng nhiên dừng lại, khi lần nữa mở miệng giọng của Ôn Hành Lễ có chút khẩn trương: “Chẳng lẽ là....."
"Thế nào?" Ôn Hành Chi theo bản năng nắm chặt điện thoại di động.
Ôn Hành Lễ cơ hồ là có chút ảo não nói: "Tôi nhớ ra rồi, đó chắc là gần lúc tốt nghiệp tiểu học của Viễn Viễn."
Khi đó chính sách của thành phố B là phân trường cho các học sinh nhập học, Kiều Vũ Phân không hài lòng với trường học phân cho Ôn Viễn cho lắm, vừa lúc Ôn Hành Lễ ở nhà, bà để ông đi quan hệ một chút, đổi trường cho Ôn Viễn. Ôn Hành Lễ không đồng ý kiến của bà, trường phân cho Ôn Viễn là trường trung học thực hành, thời gian học rất nhiều nhưng lại không có sự quản lý nghiêm ngặt. Ý của Kiều Vũ Phân muốn cho con bé chuyển đến trường khác, nơi đó mặc dù hơi xa nhưng các thầy giáo quản rất nghiêm, các học sinh cũng chịu học. Hàng năm học sinh mới tốt nhất cũng đến từ trường này. Ôn Hành Lễ cân nhắc nhiều lần mới hỏi ý kiến Ôn Viễn, Ôn Viễn lựa chọn trường trước. Ôn Hành Lễ tôn trọng mong muốn của Ôn Viễn, không chuyển trường cho con bé, sau lại bị Kiều Vũ Phân thúc giục mấy lần, thúc giục làm hai người tranh cãi ầm ĩ một trận.
Ông còn nhớ rõ lời Kiều Vũ Phân nói: "Đứa nhỏ này, ôm về nuôi là ý của ông. Tôi không hề phản đối, dù biết mình phản đối cũng vô dụng. Ông nói ông quanh năm ở bên ngoài, để đứa nhỏ này làm bạn với tôi, đứa bé này là để tôi trông nom. Nó thành người như thế nào, là tôi định đoạt. Còn bây giờ thì sao? Ông là mặt đỏ, để tôi diễn mặt trắng? Người tốt cũng là ông làm? Tôi nói cho Ôn Hành Lễ ông biết chuyện này không tốt như vây được! Nó phải đổi trường học, không được thương lượng! Tôi không thể để tâm huyết của chính mình hủy ở cái trường rách kia được!"
Khi đó tính cách cố chấp của Kiều Vũ Phân bắt đầu lộ ra, đặt vào chuyện khác thì không sao. Chỉ cần dính đến chuyện của bọn nhỏ, nhất là chuyện của Ôn Viễn, bà ấy luôn mang dáng vẻ hoàn toàn nắm trong tay. Có lúc, ông thậm chí cảm thấy mê muội, người phụ nữ này, đối với đứa con không phải của mình, thậm chí không phải máu mủ nhà họ Ôn, rốt cuộc là yêu hay hận?
"Cãi nhau xong anh bị cử ra nước ngoài, ra đến trước cửa nhà chỉ nhớ nha đầu đứng ở cửa sân nhìn anh, dáng vẻ như muốn tiến lên lại không dám. Đoán chừng con bé đã biết chút gì khi ấy. Ngoài ra, lúc Ôn Viễn đưa vào nhà Ôn Kỳ cũng đã hiểu ít chuyện, không biết đã nói qua với con bé cái gì." Càng nghĩ tiếp Ôn Hành Lễ càng phiền chán: “Thật là rối ren."
Ôn Hành Chi vẫn yên lặng lắng nghe, cuối cùng nhẹ nhàng nở nụ cười, Ôn Hành Lễ nghe ra, như có một ý vị không nói nên lời: "Đúng là rối ren."
Một cuộc điện thoại này vẫn chưa làm Ôn Hành Chi ngủ an ổn, thỉnh thoảng mở máy vi tính ra xử lý một số việc, khép lại máy vi tính tựa vào ghế nhắm mắt dưỡng thần chỉ chốc lát, mở mắt ra trời đã tờ mờ sáng. Anh vuốt vuốt lông mày, đứng dậy đi ra ngoài.