Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342289
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2289 lượt.
hông ở nhà, có phải mẹ thường xa cách em, ông nội cũng rất ít khi cười với em, cho nên em nghĩ em nên đi xa một chút, như vậy có lẽ mọi chuyện sẽ tốt hơn.”
“Em nghĩ lung tung gì đấy?” Anh nặng nề gõ lên đầu cô.
Ôn Viễn hơi nhíu mày: “Dù sao em cũng cảm thấy là như vậy.”
“Em nghĩ cái gì thì cũng đều đúng hả? Vậy em cứ dứt khoát giao tính mệnh cho người khác chăm lo là được rồi.”
“Anh.” Ôn Viễn níu lấy tay, vùi đầu vào khuỷu tay anh.
Ôn Kỳ tỏ vẻ tức giận ôm lấy cô: “Không ai chán ghét em cả, biết không? Không nên suy nghĩ linh tinh.”
“Ưm.”
Hiếm khi mới có lúc không cãi cọ cùng với anh, nhưng có lẽ cô còn chưa rõ. Ôn Kỳ, cái người anh trai trên danh nghĩa này chưa từng có ghét cô.
Sau khi Ôn Kỳ ghé thăm thì cảm xúc của Kiều Vũ Phân dường như trở nên khá hơn, bà thấy Ôn Viễn cũng không còn phản ứng kích động nữa mà trở về bộ dạng hiền hòa như trước kia.
Nhưng Ôn Viễn vẫn còn nỗi lo sợ, hoàn toàn không dám đến gần cho đến khi xác định bà hoàn toàn không có tái phát bệnh cũ nữa thì mới dám ngồi bên cạnh. Ôn Viễn nhìn bà giống như không hề nhớ rõ chuyện đã xảy ra trước đây.
Ôn Viễn thấy bà như vậy cũng không biết phải làm sao. Nhưng Ôn Hành Lễ lại cảm thấy vui mừng, đến ngày thứ tư sau khi Kiều Vũ Phân trở nên tốt hơn thì cho bà xuất viện về nhà tịnh dưỡng. Mấy ngày nay đúng lúc ông cụ đi thành phố L nên không có ở nhà.
Ngày mai là lễ tốt nghiệp, Ôn Viễn vừa thay đồng phục ra định gọi điện thoại cho Ôn Hành Chi thì Kiều Vũ Phân chợt đẩy cửa đi vào.
“Mẹ.”
Nếu anh không đồng ý thì ai có thể ép buộc anh làm?
Ôn Viễn hít mạnh một hơi: “Để con nghĩ một chút.”
Thấy cô cũng không còn cứng rắn nữa thì Kiều Vũ Phân cũng thở phào nhẹ nhỏm: “Đừng vội, con còn có thời gian.”
Giữa trưa, nhân lúc Kiều Vũ Phân ngủ trưa, Ôn Viễn khóa kỹ cửa phòng mình lại để gọi điện thoại nhưng không ngờ điện thoại của Ôn Hành Chi lại đang trong tình trạng tắt máy không gọi được. Ôn Viễn suy nghĩ rồi sau đó cô cầm điện thoại gọi cho Ôn Hành Lễ là thư ký bắt máy nói Ôn Hành Lễ đang đi họp không tiện nhận điện thoại, nếu có chuyện gì cứ nhắn lại. Ôn Viễn gấp đến mức vò đầu bứt tai, cô bèn gọi điện cho tài xế Ninh.
“Viễn Viễn?”
“Ưm.” Mặt trời nắng chói chang, trên trán Ôn Viễn rịn ra một tầng mồ hồi: “Cháu muốn hỏi có phải chú của cháu đang ở thành phố T phải không?”
“Ôn tiên sinh không có ở thành phố T.”
“Vậy chú ấy đang ở đâu?”
“À---“
“London?”
“Không phải—“
“Là đang ở HongKong?”
Giọng nói dồn dập của Ôn Viễn cuối cùng cũng bị cắt đứt bởi câu nói của tài xế Ninh: “Ôn tiên sinh đang bận công việc, hiện tại đang đi tới thành phố U, chắc hai ngày nữa sẽ trở về thành phố B. Viễn Viễn cháu có chuyện gì chú có thể chuyển lời giúp cho.”
Chuyển lời, chuyển lời.
Ôn Viễn không kiềm chế được mà quăng điện thoại đi.
Cô chưa từng lâm vào hoàn cảnh không biết phải làm như thế nào thế này, dù là mấy ngày trước ba mẹ có cãi nhau, Kiều Vũ Phân phát bệnh làm trong nhà náo loạn lên nhưng cô cũng chưa từng cảm thấy sợ hãi.
Hiện tại Ôn Viễn cảm thấy mình bị ép buộc đến mức không còn đường để đi, thỏa hiệp ư? Cô biết mình sẽ không thể, bởi vì chỉ cần thỏa hiệp một lần thì sẽ có lần thứ hai, thứ ba sau này.
Ôn Viễn biết Kiều Vũ Phân không hề thích mình nhưng cô cũng chưa từng nghĩ tới bà lại có thể ép buộc cô.
Tuy đứng dưới ánh mặt trời mà cả người Ôn Viễn đổ đầy mồ hôi lạnh.
Buổi tối ở thành phố B lại trút xuống một trận mưa, thế nhưng cũng không thể ngăn cản ánh mặt trời của ngày hôm sau. Sau khi ăn xong điểm tâm, mặt trời lại càng rực rỡ hơn.
Ôn Viễn thức dậy từ sớm, bởi vì một đêm không ngủ mà đôi mắt cô trở thành đôi mắt gấu mèo lại còn bị bà Thành chêu chọc. Ôn Viễn giật giật khóe miệng yên lặng cùng Kiều Vũ Phân ăn hết bữa sáng.
Vừa bước ra đến cửa thì bị Kiều Vũ Phân gọi lại, kín đáo đưa cho cô một cái ô: “Mấy ngày nay thời tiết bất ổn, cầm theo cái ô để đề phòng.”
“Cảm ơn mẹ.”
“Đứa nhỏ này nói chuyện thật ngốc nghếch.” Ánh mắt Kiều Vũ Phân hiền từ nhìn cô mặc đồng phục, giống như chợt nhớ ra điều gì: “Hôm nay chính là ngày con tốt nghiệp, đáng tiếc thân thể mẹ còn chưa có hồi phục. Nếu không nhất định mẹ sẽ đi.”
Ôn Viễn giật giật khóe miệng, điềm tĩnh cười: “Không sao, con sẽ mang bằng khen về cho mẹ.”
Kiều Vũ Phân hiếm khi thấy cô nhu thuận như thế thì hơi sửng sốt, sau đó khoát tay để cho cô rời đi. Ôn Viễn suy nghĩ một chút, đi tới cửa thì chợt dùng lại.
Cô biết mình nhất định sẽ làm cho bàn thất vọng: “Mẹ.”
“Hả?” Kiều Vũ Phân vừa xoay người đi vào phòng.
“Chuyện tối hôm qua con vẫn thấy nên theo nguyện vọng lúc trước, vì thế chuyện đổi trường học hay là thôi đi.”
Thật lâu trước đây, lâu đến mức khi cô mới tốt nghiệp tiểu học, sắp bước vào trung học, cô cũng phải miễn cưỡng chia tay bạn bè để tiếp nhận một môi trường giáo dục mới, tạm biệt bà Thành để trở thành bản thân mình như hiện tại.
Không biết là tốt hay xấu nhưng chung quy lại đáy lòng vẫn có chút tiếc nuối