Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342292
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2292 lượt.
quay lại xem xét chỗ ở của mình, mở hành lý của mình lấy ga giường ra ném lên trên giường bắt đầu trải giường chiếu.
Đối diện với chiếc giường của cô cũng có một bạn nữ đang thu xếp đồ đạc, ánh mắt bạn nữ đó và Ôn Viễn giao nhau, nở nụ cười ngọt ngào. Bạn nữ đó gọi là Chu Nghiêu, đến từ miền Nam, giọng nói mang theo ngữ điệu địa phương nhưng cũng không khó nghe. Mẹ Chu Nghiêu nhìn Ôn Viễn khen ngợi: “Cô gái nhỏ cháu tự nhập học một mình sao? Thật là không tệ nha.”
Ôn Viễn ngượng ngùng gãi gãi đầu, cúi đầu tiếp tục làm việc của mình.
Ở đại học T thì mười một giờ là có thể đến căn tin ăn cơm. Theo như thường lệ thì thức ăn ở đại học thường không được đánh giá cao nhưng có mấy trường học đặc biệt, thức ăn cung cấp cho sinh viên được xem là ngon.
Đại học T chính là một trường như thế, cho nên tới giờ ăn cơm các phụ huynh đều dẫn con cái xuống nhà ăn. Xuân Hỉ kêu Ôn Viễn đi cùng với bọn họ, dù sao cũng là không quen thân lắm nên Ôn Viễn không muốn đi chung, ở lại một mình trong ký túc xá lặng lẽ dọn dẹp đồ đạc. Cô mang cũng không nhiều đồ lắm, bởi vì phần lớn đồ đạc sẽ được nhà trường phân cho từng cá nhân, chất lượng cũng coi như không tệ. Huống chi, cô chỉ có một mình.
Từ sau khi Kiều Vũ Phân xuất viện thì Ôn Hành Lễ luôn bận rộn công việc. Sức khỏe Kiều Vũ Phân thì cũng hoàn toàn khôi phục rồi, nhưng không biết tại sao, giữa tháng tám lại bắt đầu cái tật xấu quậy ầm lên, mặc dù không nghiêm trọng như ngày xưa nhưng cũng khiến cho mọi người phải xem chừng. Vì vậy bà Thành cũng không đưa cô đi được.
Dĩ nhiên Ôn Viễn cũng không muốn trong nhà hó xử, cô chủ động từ chối việc Kiều Vũ Phân cho tài xế đưa cô đi. Dù sao thì thành phố B cách thành phố T cũng gần, đi xe lửa nửa tiếng là có thể đến, vừa tiện vừa nhanh gọn, cô cũng không mang theo nhiều đồ nên có thể tự mình đi. Kiều Vũ Phân cũng không có kiên trì, bà đưa cho cô một cái thẻ, bên trong có học phí và tiền sinh hoạt nửa năm.
Trong khoảng thời gian này Ôn Hành Chi ở Hong Kong, có yêu cầu cho Lại Dĩ Ninh lái xe tới đón cô nhưng cũng bị cô từ chối, Ôn Viễn cảm thấy cô có thể tự làm được. Ôn Hành Chi suy nghĩ đến lòng tự ái của người bạn nhỏ này lại có chút nhạy cảm nên cũng không miễn cưỡng cô nữa.
Ôn Viễn than thở một tiếng vùi đầu vào trong chăn, xem ra cô cũng hơi thê thảm, vẫn là do cô tự chuốc lấy.
Có lẽ ông trời cũng thương cảm Ôn Viễn, cô đang buồn bực trong chăn thì điện thoại chợt vang lên. Ôn Viễn luống cuống tay chân nhận điện thoại, giọng nói từ tốn của người kia truyền đến: “Đã tới trường học chưa?”
“Ừ.”
“Hành lý sắp xếp như thế nào rồi?”
“Đã dọn dẹp xong rồi.”
“Vậy em đi ra ngoài đi, anh chờ em ở cổng trường.”
Ôn Viễn sững sờ: “Anh không phải là đang ở Hong Kong sao?”
“Ừ, đã trở về rồi.” Ôn Hành Chi nói: “Mười phút nữa anh tới cổng trường, có phải em vẫn chưa ăn cơm?”
Ôn Viễn chợt hiểu ra: “Em lập tức sẽ xuống.”
Cúp điện thoại xong, bạn học Ôn Viễn xua đi tâm tình ủ rũ, xuống giường, đi giày, soi gương chỉnh lại đầu tóc rồi đi xuống dưới lầu. Cũng may là từ ký túc xá đến cổng trường của bọn họ cũng khá gần, không tới 5 phút đồng hồ thì Ôn Viễn đã đi tới ven đường. Nhưng ngoài dự đoán, xe của Ôn Hành Chi đã đứng đợi ở phía ngoài cổng.
Gần hai tuần lễ nay Ôn Hành Chi đều đi công tác ở Hong Kong nên đã một thời gian Ôn Viễn không nhìn thấy anh. Cô đứng yên tại chỗ một lúc rồi nhẹ nhàng bước về phía chiếc xe SUV. Ôn Hành Chi nhìn thấy cô, duỗi cánh tay dài ra mở cửa đằng trước. Ôn Viễn đứng ở cửa xe, nhìn thấy tinh thần anh thoải mái liền chép miệng rồi đi ra phía sau ngồi.
Cô đơn giản chỉ coi anh là tài xế. Ôn tiên sinh nhìn thấy cảm xúc kỳ cục của Ôn tiểu thư thì đại khái cũng hiểu được nguyên do ở trong đó. Lông mày anh hơi nhướng lên, vươn tay đóng cửa trước lại, nổ máy xe từ từ rời đi.
Bạn học Ôn Viễn không được để ý tới thì liền bất mãn chọc chọc bờ vai Ôn Hành Chi: “Này.” Giọng nói buồn buồn: “Anh trở về khi nào vậy?”
“Mười giờ sáng.”
Ôn Viễn ngạc nhiên: “Vậy là anh tới đây luôn?”
Ôn tiên sinh không trả lời vấn đề của cô, chỉ nói: “Ngồi yên, không nên lộn xộn.”
Bạn học Ôn Viễn chợt cảm thấy có chút vui vẻ, lúc nhận điện thoại cô còn tưởng anh đã về thành phố T từ lâu rồi mà bởi vì cô đã từ chối nên mới không đến trường học xem cô, không ngờ hôm nay anh phải bay, mà máy bay vừa mới hạ cánh anh liền tới đây.
Ôn Viễn lại chọc chọc bả vai của anh, nịnh bợ nói: “Bây giờ em lên đằng trước ngồi có được không?”
Ôn tiên sinh liếc cô trong kính chiếu hậu một cái, mặt không đổi sắc, dời tầm mắt đi chỗ khác nói: “Muộn rồi.”
Hẹp hòi.
Ôn Viễn lầu bầu một câu, thừa dịp đèn đỏ bò lên trước. Ôn Hành Chi là người lớn cũng không thèm chấp nhặt lỗi lầm của trẻ con nên đưa tay đỡ lấy cô, Ôn Viễn thuận lợi ngồi xuống rồi cười hì hì với anh. Bộ dáng này của cô anh đã thấy quá nhiều. Đèn xanh sáng lên anh chạy đến trước một khách sạn.
Thành phố T có nhà hàng thịt nướng nổi tiếng là Đại Lí. Thịt ở đây đều là tuyển chọn, tươi ngon vô cùng. Ôn Hành Chi đã tới đây mấy lần, lần này cũn