Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342291
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2291 lượt.
au này cùng cô học chung một trường đại học. Về sau này cô còn thấy cậu bóng gió hỏi mình muốn đăng ký ngành học gì. Thật ra cô đều nhớ nhưng chỉ làm bộ không biết.
Vì muốn được học chung trường với cô mà thành tích thi tốt nghiệp của Tô Tiện chỉ đứng trên hạng 30. Đối vơi học sinh ưu tú mà có phong độ thất thường như thế này thì tất nhiên cũng không được lên bục nhận thưởng.
Ôn Viễn chợt có cảm giác bị ức hiếp. Cô ra sức giãy giụa đến bây giờ, không tiếc dùng tinh thần AQ để lấn át người khác lại bị Tô Tiện vạch trần toàn bộ trong cuộc nói chuyện.
Cuối cùng cô nhận được gì? Cô chẳng nhận được gì ngoài cảm giác tự cho là mình đúng.
Ôn Viễn ôm đầu gói khóc lớn, tự an ủi bản thân, Tô Tiện nói đúng, yêu sớm đúng là không có kết quả tốt.
Cô còn trẻ, có thể giống như mẹ, lấy lại sự tự tôn của mình, buông tha người không thương mình. Tìm người đàn ông tốt để gả, đó là chuyện cả đời.
Nhưng nghĩ là nghĩ như vậy, Ôn Viễn vẫn cảm thấy đau lòng cực kỳ, thời tiết lúc này cũng cực kỳ phù hợp với tâm trạng của cô. Từng mảng mây đen kéo đến rồi đổ mưa xuống.
Ôn Viễn suy nghĩ một chút rồi lau khô nước mắt trên mặt, lấy điện thoại di động ra gọi cho Ôn Hành Chi, mặc kệ đầu dây bên kia có thông hay không chỉ nói: “Cháu hiểu cháu là người ngốc nghếch, chú cũng vì bị lây bệnh của cháu mà trở nên đần độn, hiện tại cháu không thể để mình tiếp tục làm tên ngốc nữa. Chú cũng đừng cho là cháu thích chú mà tùy tiện khi dễ cháu. Cháu cho chú biết, bắt đầu từ bây giờ cháu không thích chú nữa.”
Cô tự cho mình vô cùng quả quyết tràn đầy khí thế, lau nước mắt chuẩn bị cúp điện thoại thì chợt nhìn thấy màn hình điện thoại lập tức sợ ngây người---
Điện thoại thế mà đang kết nối.
Cô không dám tin, một lần nữa đặt điện thoại bên tai.
Giọng nói Ôn Hành Chi ở đầu bên kia có chút gấp gáp: “Ôn Viễn, không được cúp điện thoại.”
muốn lùi lại phía sau một bước.
Bởi vì một bước này mà Ôn Hành Chi dừng lại. Nhìn ánh mắt của cô có chút ảo não, lại có chờ đợi. Giống như ngày trước, lần đầu tiên anh nhận được điện thoại của cô, chính là giọng điệu như thế.
“Sợ?” Anh hỏi cô.
Ôn Viễn lấy hết dũng khí nhìn thẳng vào anh: “Không sợ.”
Ôn Hành Chi hơi nhếch khóe môi, tiếp tục cúi xuống nhẹ nhàng hôn khóe môi của cô. Giống như chuồn chuồn lướt nước nhưng lại làm cho linh hồn của cô run rẩy.
Ngày khai giảng bắt đầu năm học mới lúc nào cũng là ngày náo nhiệt nhất.
Rất nhiều tân sinh viên và cựu sinh viên cùng nhau trở về trường làm cho sân trường yên lặng cả một mùa hè trở nên sôi nổi.
Sinh viên ở trong ký túc xá, khắp nơi đều là tân sinh viên và phụ huynh của họ. Một thân hình nhỏ nhắn xách theo hành lý nhìn có vẻ đặc biệt.
Đó là………Ôn Viễn.
Ngày một tháng chín nhập học cũng là ngày Ôn Viễn đến ký túc xá, bây giờ đã là hơn 10 giờ sáng. Từ lúc bước chân vào trường cô đã không ngừng hỏi đường.
Đi bộ loanh quanh ở trong sân trường hết gần cả tiếng cô mới tìm được chỗ quản lý để báo danh. Năm nay thật không may mắn khi các trường đều ra sức quảng bá và kết quả là chỗ báo danh chật kín người. Hai cái bàn ghép lại thành chỗ báo danh bị người vây quanh lại ở giữa, nhìn vào thật chật chội. Thân hình Ôn Viễn nhỏ bé, chen chúc vào bên trong. Thật vất vả mới làm xong thủ tục, học viện cũng coi như có trách nhiệm, cử một học trưởng đưa cô đến ký túc xá, nếu không chắc còn phải đi qua đi lại một giờ nữa.
Đứng trước cửa ký túc xá, Ôn Viễn thở phào nhẹ nhõm.
Cô đang định đẩy cửa vào thì bỗng nhiên cửa được mở từ bên trong ra, đập vào mắt là một bạn học cột tóc đuôi ngựa thật cao ló đầu ra, nhìn thấy Ôn Viễn, hai người đồng thời sợ nhảy dựng lên.
Người bạn cùng phòng kia kịp phản ứng trước: “Cậu cũng ở phòng này?”
“Đúng vậy đấy.”
Ôn Viễn cười rạng rỡ.
Đối với cô gái gặp người thì cười này làm cho cô bạn tóc buộc tóc đuôi ngựa rất có cảm tình, cô ấy giúp cô mang hành lý vào phòng.
Vừa vào cửa Ôn Viễn đã bị tình hình trong phòng làm cho hết hồn.
Dãy nhà ký túc xá này cũng được xem là mới, mỗi phòng ký túc xá cho 4 người, ở phía dưới là bàn, hai bên là giường mỗi chiếc giường có hai tầng. Giường của Ôn Viễn nằm ở bên tay phải phía dưới.
Ký túc xá này diện tích cũng không lớn, hiện nay đã đầy ắp người. Đa số đều có phụ huynh đưa đến, vào ký túc xá cũng được phụ huynh dọn dẹp cho.
Cô bạn tóc buộc tóc đuôi ngựa buông hành lý của Ôn Viễn xuống, tùy tiện đưa tay ra: “Giới thiệu chút nha, mình tên là Lưu Xuân Hỉ, cậu tên là gì vậy?”
Ôn Viễn nghe được cái tên này thì không nhịn được cười.
Bạn học Xuân Hỉ chắc cũng hiểu được tên mình có chút mộc mạc, chẳng những không hề tức giận mà còn nói: “Cậu đừng chỉ cười mình, cậu nói xem cậu tên gì.”
Ôn Viễn đưa tay của mình ra: “Mình tên là Ôn Viễn.”
“Tên rất hay.” Xuân Hỉ thở dài.
Ôn Viễn còn chưa kịp nói gì thì đã nghe thấy một giọng nữ trung niên hơi ồ ồ vang lên: “Xuân Hỉ, mau dọn dẹp đồ đạc của con vào ngăn tủ đi.”
Lưu Xuân Hỉ lè lưỡi xoay người rời đi.
Ôn Viễn