Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Về Em

Câu Chuyện Về Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342288

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2288 lượt.

. Cho nên lần này cô phải tự mình quyết định, không chỉ là trường học mà còn cuộc sống sau này, cô cũng muốn tự mình quyết định.
Ôn Viễn tự động viên mình, lấy điện thoại gọi cho Ôn Hành Chi.
Đầu dây bên kia vẫn yên lặng như cũ, cô nhìn đồng hồ trên điện thoại, từ giờ đến lúc làm lễ còn ba tiếng.
Nhìn chằm chằm điện thoại một lúc, Ôn Viễn lại bỏ nó vào túi.
Cô nghĩ, nếu như bây giờ anh xuất hiện cô sẽ quên đi tất cả những lời Kiều Vũ Phân đã nói, nhưng nếu như không xuất hiện thì sao ?
Nếu như anh không đến, cô cũng không có cách nào khác.
Ôn Viễn bày ra một nụ cười khổ đi vào trường, cô đi đến lễ đường gần sân bóng rổ thì nhìn thấy Tô Tiện. Đã lâu không gặp, trong lòng Ôn Viễn nhất thời sững sờ.
Cậu đang cùng đàn em lớp dưới đá bóng, bộ quần áo mặc trên người không giống như đi tham dự lễ tốt nghiệp. Ôn Viễn đứng lại nhìn cậu đá bóng, mà dường như Tô Tiện cảm nhận được ánh mắt của cô nên từ từ nhìn qua, trên môi hơi lộ ra nụ cười.
Ôn Viễn vẫy vẫy tay với cậu, Tô Tiện ném bóng cho đồng đội rồi chạy ra khỏi sân.
“Cậu qua đây làm gì, không chơi bóng với họ nữa à?”
“Chỉ đùa chút thôi.” Tô Tiện không kiêng nể mà dùng quần áo lau đi mồ hôi trên trán rồi lại nhìn đồng phục của cô, giọng nói chế nhạo: “Đây là đồng phục lớp mười một sao?”
Quả nhiên là kỳ thị cô nhỏ bé, Ôn Viễn trừng mắt nhìn cậu.
Tô Tiện cười ha hả, cùng cô đi đến ghế dưới cây cổ thụ bên đường, ngồi xuống nói chuyện phiếm.
Thời tiết hôm nay không có khó chịu như mọi khi, tuy có mặt trời nhưng cũng có gió mát thổi vi vu. Ôn Viễn rất thích loại thời tiết này, ngồi trên ghế thật không muốn động đậy, cho đến khi Tô Tiện huých cánh tay cô.
“Đăng ký ở trường nào rồi?”
“Đại học T thuộc thành phố T.” Ôn Viễn chột dạ nói.
“Không phải nói ở lại thành phố B sao?”
Ôn Viễn ưm một tiếng rồi lại không lên tiếng.
“Thích thành phố T?”
“Cậu đang thẩm tra tớ à?” Ôn Viễn thẹn quá hóa giận đá cho cậu một cái : “Còn cậu thì sao?”
Cô cho rằng cậu sẽ cho cô một đáp án thật xấu hổ nhưng không ngờ Tô Tiện quay đầu cười nhẹ nhàng một tiếng, âm thanh mê người: “Tớ à, ra nước ngoài du học.”
Ôn Viễn sững sờ, bừng tỉnh đá cho cậu một cái: “Hai chúng ta đúng là người tám lạng kẻ nửa cân.”
Người càng phô trương thanh thế lại là người không có sức mạnh. Điều này thật sự rất đúng.
So với Ôn Viễn ầm ĩ thì Tô Tiện quả thực rất an tĩnh, cậu nhìn Ôn Viễn với ánh mắt tươi cười: “Đúng vậy, tớ đoán trúng khúc đầu nhưng lại đoán sai kết quả.”
“Này.” Ôn Viễn lo lắng không muốn đụng chạm với cậu thì bất ngờ cậu lại tiến tới gần.
“Cậu còn nhớ chúng ta quen nhau là lúc nào không?”
Ôn Viễn hơi mù mờ, Tô Tiện liền cười hả hê: “Là hồi học lớp chín, lúc đó cậu cũng để tóc dài giống như bây giờ, còn đeo mắt kính gọng đen, là một người bình thường giữa bao nhiêu người.”
Ôn Viễn không thể nào lý giải lời nói sắc bén hôm nay của Tô Tiện, cô chu mỏ: “Tớ hiện tại cũng chỉ là người qua đường mà thôi.”
“Đúng vậy, người qua đường.” Tô Tiện cười cười: “Vậy cậu nói đi, tại sao tớ lại thích người qua đường.”
Ôn Viễn muốn phản bác lại cậu nhưng chưa kịp phản ứng thì toàn thân đột nhiên cứng ngắc.
“Cậu……cậu—“
“Vậy là cậu thông minh, yêu sớm đều không có kết quả tốt, cho nên dứt khoát không nói ra. Cậu xem tớ đây, vừa yêu sớm, vừa thầm mến, hiện tại còn không phải là cái bộ dạng này nữa sao. Nói chuyện đi, thật sự là bị dọa đến sợ luôn rồi sao? Tớ nhớ lần trước nhận được thư tình của tớ cũng không có phản ứng như thế này, lúc này tớ mới nói câu đầu tiên mà đã làm cậu sợ đến mức này rồi sao, thật sự là tớ không thể tin được………”
Ôn Viễn cắt đứt lời thao thao bất tuyệt của cậu: “Cậu nói, lá thư lần trước là cậu viết.”
“Là tớ viết.”
Tô Tiện hào phóng thừa nhận, sau đó lại cười một cách chế giễu: “Có lúc tớ thật sự muốn đánh cho mình mấy bạt tai, cậu nói lúc đó tớ nên thừa nhận thì có phải bây giờ hai chúng ta đã ở cùng nhau rồi đúng không. Chao ôi, Ôn Viễn, hiện tại tớ thừa nhận rồi, cậu có thể tiếp nhận tớ không?”
Ôn Viễn nhìn vẻ mặt Tô Tiện lúc này, cô không biết đây là cậu đang làm bộ hay là sự thật, đôi mắt cô đỏ lên. Cô lấy tay đánh cậu: “Cậu nói đủ chưa?”
“Cũng như vậy à.” Tô Tiện nói: “Về sau theo đuổi cô gái nào cũng không thể do dự như vậy nữa, lúc cần thiết thì phải ra tay.”
Ôn Viễn không lên tiếng, chỉ cảm thấy cổ họng nghẹn lại, giống như có cái gì đó không nuốt trôi được.
Một lúc lâu sau sân trường có nhiều người qua lại, cũng không còn sớm nữa nên Tô Tiện đứng lên: “Tớ đi đây.”
“Cậu đi đâu vậy? Không tham dự lễ tốt nghiệp sao?”
“Đã muốn ra nước ngoài thì còn tham dự cái lễ này làm gì? Đi đây.” Tô Tiện cố làm ra bộ dáng tiêu sái khoát khoát tay.
Ôn Viễn trừng cậu, Tô Tiện chỉ cười, ôm lấy Ôn Viễn từ phía sau nói bên tai cô một câu rồi xoay người bỏ đi.
Bởi vì buổi lễ sắp bắt đầu nên sân trường dần dần nhiều người hơn rồi sau đó lại thưa thớt dần.
Ôn Viễn vẫn ngồi trên cái ghế dài đó. Cô cẩn thận suy nghĩ lại ngày xưa, cô nhớ đến bức thư mà cậu viết, cậu nói cậu thích cô, muốn s


Disneyland 1972 Love the old s