Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342293
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2293 lượt.
g vì muốn mang bạn học nào đó đi ăn thịt nướng nên đến đây.
Ôn Viễn mong đợi đi theo Ôn Hành Chi, cô đang tính toán xem nên ăn cái gì mới tốt nên không để ý thấy Ôn Hành Chi đứng trước một cái cân. Ôn Viễn nghĩ ngợi, ông chủ tiệm này sao lại để một cái cân ở đây.
Ôn Hành Chi thấy vậy, dường như nhớ ra điều gì đó, đưa tay về phía cô: “Tới đây, thử cái cân này xem.”
Ôn Viễn bất đắc dĩ đi tới, chính cô cũng không biết trọng lượng của mình là bao nhiêu, cũng không muốn nhìn, để tránh bị đả kích. Ôn Hành Chi cúi đầu nhìn trọng lượng cơ thể của cô không tới 90 cân*, quả nhiên là trong dự tính.
*1 cân TQ = 0.5 kg VN, 90 cân = 45kg
Ôn Hành Chi cười cười: “Ôn Viễn, em biết nơi này mua heo ít nhất là bao nhiêu cân không?”
“Không biết, cũng không muốn biết.” Ôn Viễn lầu bầu, anh không phải muốn nói cô đến heo cũng không bằng sao, còn lâu mới có cơ hội.
Người phục vụ đứng kế bên nghe hai người nói thế cũng cười.
Ôn Hành Chi ôm lấy eo nhỏ của cô đỡ cô xuống: “Xuống đây đi, xem ra phải bồi bổ cho em thật tốt.”
Ôn Viễn căm giận bất bình, không biết ai nói với bà Thành là người già ăn thịt không tốt. Cô không ăn thịt vậy thì làm sao mà béo lên.
Nhà hàng đã chuẩn bị một phòng riêng cho Ôn Hành Chi, lúc nhân viên phục vụ chuẩn bị dẫn hai người đi thì bị anh từ chối. Người trong nhà hàng lúc này cũng không nhiều, anh kêu nhân viên phục vụ chuẩn bị bàn 2 người ở đại sảnh.
Món ăn được mang lên rất nhanh. Lần này Ôn Hành Chi cũng không có lừa gạt Ôn Viễn, trên bàn có đĩa thịt ba chỉ, cánh gà và lạp xưởng được bài trí đẹp mắt, lúc này nước mắt Ôn Viễn cũng muốn rớt xuống rồi. Cô bỏ thịt ba chỉ lên lò nướng trước mặt Ôn Hành Chi hỏi: “Anh có phải có âm mưu gì hay không? Làm sao lại cho em ăn nhiều thịt như thế?”
Luôn luôn bị hàm oan cho nên Ôn tiên sinh rất bình tĩnh nói: “Sợ rằng em không ăn, tiệm này về sau chúng ta sẽ không đến nữa.”
“Không thể.”
Bạn học Ôn Viễn dùng từ ngữ mạnh mẽ cự tuyệt lời đề nghị của anh, cô gắp một miếng thịt lên chấm một chút tương rồi cho vào miệng, ăn ngon đến mức muốn nuốt luôn đầu lưỡi vào. Ôn Hành Chi nhìn cô khẽ lắc đầu, nha đầu này rất dễ lừa gạt, chỉ mấy miếng thịt mà đã có thể mua chuộc.
Bữa trưa này phần lớn thời gian đều là Ôn Hành Chi nướng cho cô ăn, động tác của anh rất lưu loát, đồ ăn được nướng chín vừa phải, thỉnh thoảng anh cũng hỏi cô mấy chuyện học ở trường. Thời gian trôi qua rất nhanh, đến khi bụng nhỏ của Ôn Viễn đã no căng thì cô mới nhớ người đối diện chưa có ăn gì.
“Sao anh không ăn?”
“Mới xuống máy bay, không có khẩu vị để ăn.” Ôn Hành Chi trả lời đơn giản: “Em ăn no chưa?”
Ôn Viễn gật đầu, đưa toàn bộ đồ ăn còn lại cho anh, làm bộ ra oai nói không thể lãng phí đồ ăn. Ôn tiên sinh cũng không từ chối, ăn xong rồi mới đưa cô rời đi.
Bởi vì ba giờ chiều là lúc tập trung cho nên sau khi rời nhà hàng, hai người đi siêu thị mua ít đồ cần thiết rồi Ôn Hành Chi liền đưa Ôn Viễn về trường học.
Cổng trường có nhiều người qua lại, Ôn Viễn vừa xuống xe thì bị Ôn Hành Chi kêu lại. Cô đứng ở cửa xe, nhìn thấy anh lấy một chiếc túi ở đằng sau đưa cho cô.
“Đây là cái gì?” Ôn Viễn nhìn vào bên trong vài lần.
“Điện thoại di động.” Ôn Hành Chi nói: “Điện thoại của em cũng nên thay cái mới rồi.”
Điện thoại cô dùng là điện thoại Kiều Vũ Phân mua lúc trước. Say này gây gổ cô cũng không có tâm tư đổi điện thoại mới, chỉ là trước tiên cứ dùng tạm sau này tự mình kiếm được sẽ mua một cái tốt hơn. Không ngờ anh đã chuẩn bị cho cô, lại là mẫu điện thoại mới nhất.
Ôn Viễn có chút xúc động, nhưng vì muốn che giấu cảm xúc nên cô nhìn anh nói: “Anh có phải là không lên mạng đúng không? Cái điện thoại này trên mạng bị chê bai rất nhiều, mọi người đều nói nó xấu.”
Ôn Hành Chi đương nhiên biết trong lòng của cô không nghĩ như thế: “Bề ngoài xấu xí cũng không sao cả, chỉ cần gọi điện là được.”
Ôn Viễn rơi lệ, cô biết điện thoại của mình đã rất cũ bởi vì lúc trước nhiều lần đang nói chuyện điện thoại đều bị ngắt giữa chừng. Mà người này thì có một thói quen, đó là nếu như không có chuyện quan trọng thì sẽ không gọi lại. Thật làm cho người ta tức điên mà!
Ba ngày sau khi Ôn Viễn nhập học, người cuối cùng trong phòng cũng đã đến đủ.
Phòng ở có bốn người, ngoại trừ Chu Nghiêu và Xuân Hỉ thì còn có một người, người kia hai ngày trước mới tới trường, bạn học đó tên Từ Tiểu Hà cũng ở thành phố B, trời sinh bản tính khá ngại ngùng. Lưu Xuân Hỉ đến từ phương Bắc là một cô gái phóng khoáng, còn Chu Nghiêu tuy là con gái Giang Nam nhưng cũng rất sáng khoái. Ôn Viễn cùng hai người dường như cũng có chút thân thiện.
Sau khi tựu trường chính là đến kỳ học quân sự.
Đại học T rất coi trọng học kỳ quân sự hàng năm, đặc biệt đưa sinh viên đến doanh trại bộ đội ở ngoại ô để cách ly huấn luyện. Sau hai tuần lễ, tất cả sinh viên đều có làn da rám nắng, khổ không thể tả.
Ôn Viễn cũng như vậy.
Da thịt cô vốn trắng nõn mà hôm nay ra như vậy nên cũng không dám ra ngoài, vì vậy bạn học Ôn Viễn nghiêm túc cảnh cáo Ôn tiên sinh mấy ngày này khô