The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Về Em

Câu Chuyện Về Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342338

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2338 lượt.

ng được tới trường gặp cô, cô sẽ không ra gặp anh. Vừa đúng lúc này Ôn Hành Chi cũng đang ở nước ngoài nên thuận theo ý cô.
Ôn Viễn đang đau khổ soi gương thì Lưu Xuân Hỉ trở lại, nhìn thấy bộ dáng của cô không nhịn được cười: “Vẫn còn soi gương?”
Chu Nghiêu cũng cười cô: “Cả ký túc xá này cậu ấy là người trắng nhất, còn bày đặt cả ngày ở đây đả kích chúng mình.”
Ôn Viễn buồn bã nhìn hai người.
Hai mắt Xuân Hỉ chợt lóe sáng: “Các cậu có nghe nói không? Các đoàn thể trong trường đang tuyển người mới, các cậu có muốn tham gia hay không?”
Chu Nghiêu cười nghiêng ngả: “Đợi chừng nào có trai đẹp tham gia thì tham gia cũng không muộn.”
Xuân Hỉ nhíu mắt: “Không có sao? Nếu không có thì chúng ta tự làm cũng được!"
Ôn Viễn và Chu Nghiêu cảm thấy quẫn bách, Lưu Xuân Hỉ cười ngượng ngùng: “Nói giỡn với mấy cậu thôi, nghe nói trong hiệp hội các đoàn thể có không ít trai đẹp, chúng ta đi thử một chút đi, thế nào?”
Chu Nghiêu: “Cho tớ một chỗ.”
Ôn Viễn muốn rút lui, cô không muốn nhìn trai đẹp thì các đoàn thể cũng không có ý nghĩa gì. Xuân Hỉ nhìn sang người đang chăm chú đọc sách là Từ Tiểu Hà thì cũng thấy cô lắc đầu.
Thân là trưởng phòng, Xuân Hỉ phát uy: “Không được, Ôn Viễn phải đi! Hiện tại đàn ông tốt đều có bạn trai, cậu còn ở chỗ này một mình làm gì?”
Ôn Viễn bị cô nói xong có chút chóng mặt.
Vì không thể từ chối nên Ôn Viễn đành đi đến hội trường nơi các đoàn thể đang tuyển người.
Quả nhiên đúng như Xuân Hỉ nói, nơi này trai đẹp không phải ít, hơn nữa còn là rất nhiều. Cái này không chỉ là vấn đề sở thích mà sau khi thu nạp đủ hội viên thì có thể thu hội phí còn có thể nhận được tài trợ nhất định. Dĩ nhiên phần lớn thời điểm đoàn thể phải hoạt động mới mong kéo dài được tài trợ.
Nếu như Ôn Viễn biết được sau này vì vấn đề xin tài trợ mà gây ra một loạt chuyện thì nhất định cô sẽ nhanh chóng rời khỏi nơi này. Nhưng hiện tại thì cái gì cô cũng không biết, đến ngay cả người đại diện bên ngoài là cái gì cũng không biết, chỉ đơn giản ghi danh rồi nhận số thì chợt nhận ra hội này có rất ít người đăng ký.
“Đàn em, em đăng ký sao?” Một giọng nói dịu dàng vang lên bên tai cô, Ôn Viễn ngẩng đầu lên nhìn nụ cười có chút ân cần, do dự gật đầu.
“Em….Em tới xem một chút.”
“Ai nha, chọn chúng ta là đúng rồi. Chúng ta là đoàn thể lớn nhất trường hằng năm cũng đóng góp kinh phí nhiều nhất, hơn nữa còn có rất nhiều trai đẹp nha, em có vào hay không?”
Ôn Viễn vẫn chần chừ một lúc: “Để em suy nghĩ một lát.”
“Không cần suy nghĩ nữa.” Vị đàn chị kia vung tay lên: “Mỗi năm đều có thể rút khỏi đoàn thể, nói cách khác, gia nhập với chúng ta nhiều nhất thì em chỉ hối hận một năm nhưng nếu không thì em sẽ hối hận cả đời.”
Ôn Viễn có chút suy nghĩ. Lời nói này sao lại quen thuộc như thế chứ?
“Em học ngành gì?”
“Em……em học tài chính.” Ôn Viễn đáp.
Mắt vị đàn chị kia sáng lên : “Tài chính, tài chính tốt. Có tiền. Đến đây đi em gái, có sẵn mẫu đơn, em chỉ cần điền rồi dán hình xong mang tới cho chị là được.”
Ôn Viễn hơi khó hiểu: “Không cần phải phỏng vấn sao? Sao thấy mọi người đều phải phỏng vấn.”
“Không cần, không cần.” Đàn chị đáp vô cùng hào phóng: “Chúng ta có quyền trực tiếp nhận người.”
Cứ như vậy mà Ôn Viễn rơi vào trạng thái hồ đồ, cầm giấy tờ đi. Phía sau có một giọng nói sùng bái của nam sinh: “Chị Vy, rốt cuộc cũng lừa gạt được một người.”
Không biết vì sao sau khi nghe như thế Ôn Viễn bỗng nhiên rùng mình.






Quả nhiên, buổi tối vừa về đến ký túc xá, khi nghe nói Ôn Viễn đã bị kéo vào hội liên kết, Xuân Hỉ và Chu Nghiêu đều nói cô đã bị lừa.
Ôn Viễn có chút lo lắng bất an: “Không có đáng sợ như vậy chứ?”
Xuân Hỉ liếc cô một cái: “Cái hội này là hội đi ra bên ngoài xin tài trợ, nhưng lại không có kết quả tốt, cậu cũng không suy nghĩ xem tại sao hội đó lại ít người nhất sao? Hội liên kết tuy rằng là hội lớn nhưng vì sao chỗ bọn họ lại không có người tới chứ?”
Ôn Viễn cảm thấy không được bình thường: “Hình như cũng đúng, vậy các cậu ở chỗ nào?”
Chu Nghiêu cùng Xuân Hỉ lộ ra vẻ mặt vui mừng: “Ở văn phòng, mặc dù cũng phải đóng góp sức lực nhưng không phải đi xin tài trợ lại còn có trai đẹp nha.”
Không biết tại sao, sau khi nghe thấy câu nói này cô chợt nhớ tới hôm trời mưa, anh ôm lấy cô rồi nói một câu: “Anh có chút thiệt thòi nhỏ.”
Nói xong anh liền…....
Ôn viễn bỗng dưng đỏ mặt lên, làm bộ nghiêm túc nói: “Anh không có nghiêm chỉnh.”
Bị cúp điện thoại, Ôn tiên sinh sửng sốt sau đó lông mày chợt động, khóe môi nhếch lên. Không tệ lắm, cô cũng không đến nỗi quá ngốc.
Lịch học đã bắt đầu, hội liên kết cũng đã mở hội nghị thường kỳ họp mặt mấy lần. Là cán bộ mới nên Ôn Viễn phải tích cực tham gia mấy hội nghị này. Tránh không được thì không cần tránh, giống như lời nói của người nào đó, học tập một chút kinh nghiệm cũng tốt.
Cũng may mắn vì mới khai giảng cho nên mọi hoạt động cũng chưa có triển khai nhiều, Ôn Viễn cũng chưa biết thực chất công việc của mì