Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Về Em

Câu Chuyện Về Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342562

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2562 lượt.

ận lấy khăn lông của những người bên cạnh đưa tới cùng với nước suối liền đi qua bên này. Ôn Viễn nhìn thấy khuôn mặt này từ xa liền cảm thấy hết sức quen thuộc.
Ôn Viễn suy nghĩ trong chốc lát cho đến khi vị người mẫu cầm theo cái khăn bông lớn đi đến gần. Cả người chợt ngẩn ra, chỉ là vị người mẫu kia phản ứng nhanh hơn cô, đem đồ vật đặt vào tay Mạc Vi Vi đang đưa ra, người mẫu cười cùng Ôn Viễn: “Ôn Viễn, không nhớ tôi sao?”
Ôn Viễn nhìn chằm chằm mặt cô ấy một lúc chợt hai mắt sáng lên: “Cô là....Trần Dao.”
Người mẫu—Trần Dao cười nhạt, kéo khăn lông trên người mình: “Còn tưởng rằng cô quên tôi đấy.”
Ôn Viễn cứng họng, cô rất ít khi nhớ tới cô ta. Cả cô cùng cô ta đều có liên quan đến Triệu Duy Nhất, mà bây giờ cô ta đã chia tay với Triệu Duy Nhất rồi thì đáng lẽ ra là không còn liên quan gì chứ.
Cũng may còn có Mạc Vi Vi nên không khí cũng không nên tẻ nhạt. Mạc Vi Vi bất ngờ nhìn hai người cười cười: “Thì ra hai người quen nhau?”
Trần Dao ôn hòa gật đầu, quay đầu chỉ một người: “Đó là người chịu trách nhiệm ký hiệp định, ông chủ cũng phân phó xong rồi, cô qua nói chuyện với anh ta là được.”
“Cảm ơn chị.” Mạc Vi Vi vô cùng cảm kích, cô đi để Ôn Viễn ở lại chỗ này. Cô rất biết nhìn nhận, cô biết Trần Dao muốn cùng Ôn Viễn nói chuyện.
Khi Mạc Vi Vi rời đi, Trần Dao quay đầu lại nhìn Ôn Viễn chỉ thấy cô đang sững sờ nhìn chằm chằm mình. Trần Dao nhìn theo tầm mắt của Ôn Viễn thì thấy khăn lông bị kéo xuống làm lộ một bên ngực tuyết trắng.
Sau khi đợi cô thu hồi tầm mắt thì Ôn Viễn lung túng hỏi: “Cô…..cô không phải là học diễn xuất sao? Thế nào lại ở chỗ này quay quảng cáo?”
Trần Dao cười khẽ: “Học biểu diễn khắp nơi đều là người vừa mới bắt đầu đã có thể lên màn ảnh lớn, cuộc đời tôi chưa từng có chữ may mắn này.” Cô quay đầu nhìn Ôn Viễn: “Tôi chụp xong rồi, muốn mời cô đi uống cà phê, cô nể mặt chứ?”
Ôn Viễn có chút do dự: “Cũng không phải là không được nhưng mà chị ấy vẫn ở bên trong.”
“Cái người vừa gặp mặt đã nhắc tới tiền?” Nói đến Mạc Vi Vi giọng nói của Trần Dao có chút coi thường: “Cô muốn đi cùng cô ta tôi cũng không có ý kiến.”
Ôn Viễn có chút không quen kiểu nói chuyện của Trần Dao, cô suy nghĩ một lát rồi nói: “Vậy để tôi nhắn cho chị ấy một tin, không để cho chị ấy phải chờ.”
Trần Dao dẫn cô đến một quán cà phê cao cấp, nơi lần trước Ôn Hành Chi dẫn cô đi ăn thịt nướng là ở bên cạnh. Không quá xa, thành phố T là thành phố lớn phồn hoa, có hẳn đường dành riêng cho người đi bộ, sau khi tập quân sự xong hai ngày Ôn Viễn cùng Xuân Hỉ và Chu Nghiêu cũng đã từng đi qua đây một lần.
Nhớ tới Ôn Hành Chi trong lòng Ôn Viễn không khỏi cảm thấy ấm áp, mà lại có chút mất mát. Anh ấy quá bận rộn, lần này ở London cũng gần một tháng rồi mà chưa trở lại.
“Tôi cũng không thường đến nơi này.” Sau khi gọi cà phê, Trần Dao cười nói: “Nơi này quá đắt, chỉ là có ai mời thì mới đi.”
Trong lòng Ôn Viễn thầm nói sao không nói sớm, cô cũng không thích uống cà phê, chỉ là cô tới chỗ này cũng không phải vì uống cà phê.
“Cảm ơn.”
“Biết tôi vì cái gì mà mời cô tới đây không?” Trần Dao đột nhiên hỏi cô.
Ôn Viễn mở to hai mắt không hiểu nhìn cô ta. Cô ta cười cười, nghiêng người chỉ vào một khách sạn đối diện nói: “Còn nhớ không? Năm tôi học lớp 12 cùng cô đi tới thành phố T, bữa cơm đầu tiên là ăn ở nhà hàng kia.”
Ôn Viễn quay đầu nhìn một cái, đúng là có chút quen mắt. Cô quay người lại thì thấy Trần Dao nhìn ra ngoài cửa sổ có hút hoài niệm.
Ôn Viễn nếm thử cà phê, mùi vị có chút ngấy, “Tôi nghe hội trưởng nói, các cô ở học viện phát triển cũng không tệ.”
“Không tệ?” Trần Dao bật cười: “Cô cũng thấy đấy, tôi như vậy mà còn nói không tệ?”
Chỉ là một câu nói nhưng không ngờ Trần Dao lại phản ứng mạnh như vậy. Ôn Viễn có chút quẫn bách, không thể làm gì khác hơn là uống cà phê.
“Thật ra thì cô nói cũng có lý.” Trần Dao chợt nói: “Bao nhiêu người tới đây muốn cởi quần áo cũng không có cơ hội.”
Ôn Viễn nhìn cô ta suy nghĩ một chút rồi nói: “Nếu như cô không tình nguyện vậy tới đây chụp quảng cáo làm gì, với điều kiện như cô loại quảng cáo gì mà không thể nhận?”
“Đừng đùa, chờ đến lúc cô đến trường học của chúng tôi, cô sẽ biết cái gì gọi là ‘nhân ngoại hữu nhân’.” Trần Dao bị cô chọc cho bật cười: “Chỉ là cô nói cũng đúng, cơ hội, hiện tại tôi chỉ cần một cơ hội.”
Ôn Viễn nhìn ánh mắt Trần Dao, bên trong có chút ngỡ ngàng, nhưng cũng có dã tâm cùng mơ ước. Trần Dao lúc này với người lần đầu tiên cô gặp không giống nhau. Ôn Viễn mở miệng nói: “Trần Dao, cô còn nhớ Duy nhất sao?”
“Duy Nhất?” Trần Dao hơi mông lung nhìn cô, chợt phản ứng: “À, Triệu Duy Nhất, là tôi cùng với cậu ấy không có duyên phận, cậu ấy hiện tại như thế nào rồi?”
“Cậu ấy khỏe, đi học ở trường quân đội, sau khi tốt nghiệp được điều vào doanh trại bộ đội. Dù thế nào đi chăng nữa trong nhà cậu ấy cũng có người làm trong quân đội, không lo cái này.”
“Gia đình cậu ấy có người làm ở quân đội?” Trần Dao giống như lần đầu tiên nghe nói.
“Cậu ấy không nói với cô sao?”