Cưng À, Cưng Chiều Anh Nữa Đi!
Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342333
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2333 lượt.
ễn tới căn hộ kia cũng là căn anh thường ở, hai căn còn lại thì để đó không dùng, bởi vì diện tích quá lớn, một người ở thì quá phí phạm. Căn hộ này mấy ngày trước cũng mới có người đến dọn dẹp, từ đây đi đến đại học T cũng thuận tiện. Đây cũng là căn hộ lớn nhất trong ba căn, dường như Ôn Hành Chi cũng chưa ở nơi này bao giờ.
Ôn Viễn đứng ở cửa lớn, quan sát sàn nhà rộng lớn sáng bóng mà không dám tiến vào. Ôn Hành Chi lấy một đôi dép từ trong tủ giày ra, đợi cô thay xong rồi dẫn cô vào nhà.
Ôn Viễn đeo túi sách, đứng ở phòng khách ngây ngốc nhìn ngó mọi nơi. Cô biết Ôn Hành Chi có tiền, nhưng cũng không biết anh nhiều tiền đến mức nào. Thành phố T đại khái có thể xem là thành phố tấc đất tấc vàng, cho nên chỉ có thể xây chung cư lấy chiều cao bù lại, muốn có được chiều ngang thì phải trông cậy vào nhân dân tệ thôi. Mà khu này chỉ cách đại học T có một quảng trường thì giá của nó là bao nhiêu chứ? Nói không chừng là năm đơn vị đó. Một căn nhà hơn hai trăm mét vuông, là bao nhiêu tiền?
Ôn Viễn che mặt không dám nghĩ.
“Em đứng ở đây làm cái gì vậy?” Một giây tiếp theo đã nghe thấy giọng nói Ôn Hành Chi: “Để túi xách xuống, phòng tắm là phòng thứ nhất ở bên trái.”
Ôn Viễn lặng lẽ đi vào phòng tắm, cô liếc mắt nhìn, rồi đi ra ngoài: “Có thể thay đổi phòng tắm khác được không?”
Cô nhìn Ôn Hành Chi đang pha trà: “Sao vậy?”
“Cảm thấy không được thoải mái.”
Nhà họ Ôn là nhà cũ, nên Ôn Viễn cũng đã quen, khi gặp hoàn cảnh mới mẻ như này thì sẽ cảm thấy không được thoải mái.
Ôn Hành Chi không lên tiếng, chậm rãi làm xong công việc đang làm, rồi để ấm tử sa xuống, gõ đầu cô một cái: “Đi theo anh.”
Ôn Hành Chi dẫn cô đến phòng tắm: “Cái này là chốt mở nước nóng giống với ở nhà, em qua đây, vặn thử một lần xem.” Ôn Viễn đưa tay ấn xuống một cái, quả nhiên có nước nóng chảy xuống. Ôn Hành chi đóng chốt lại, thuận tay với lấy một cái khăn lông để dọc trên thành bồn tắm: “Đồ dùng đều để trong ngăn kéo, lát nữa em dùng thì tự lấy đi.”
Rồi sau đó anh dẫn cô đi qua phòng ngủ.
Kéo cánh tủ treo quần áo, Ôn Viễn nhìn thấy hai ba bộ đồ ngủ nữ giống với những bộ cô vẫn mặc ở nhà, từng bị anh nhìn thấy một lần. Còn có ba áo tắm, đều là những kiểu dáng cô hay mặc, anh đều chuẩn bị theo phong cách của cô.
Ôn Viễn trợn tròn hai mắt nhìn: “Những thứ này đều là anh mua?”
Ôn Hành Chi lấy ra một cái áo tắm: “Là thư ký chuẩn bị, không biết có vừa với em không.” Nói xong anh đi qua ôm lấy eo nhỏ của cô: “Không mập cũng không ốm, lát nữa em thử đi, nếu không thích có thể đổi lại.”
Một người đàn ông như anh mà đi mua những thứ này có phải rất kỳ cục?
Nhìn tất cả những thứ này, Ôn Viễn có chút nghẹn ngào, cô mở to mắt nhìn anh một cái, bỗng nhiên đưa tay ra ôm lấy hông, chui vào trong ngực anh.
Ôn Hành Chi ngừng lại một lát, nói cho cùng thì cô cũng có chút nhạy cảm, trong đầu cũng sẽ nghĩ đến một số chuyện không ngờ tới, cũng bị một số chuyện anh làm khiến cho rung động. Ôn Hành Chi ôm hông cô: “Ôn Viễn, nói cho anh biết đã xảy ra chuyện gì?”
“Không có gì.” Cô nói: “Em muốn xem đây là nhà, nhưng lại cảm thấy mình không thích hợp, cho nên có cảm giác là lạ.”
Ôn Hành Chi có chút bất đắc dĩ, nếu biết cô có ý nghĩ xa cách như vậy, anh đã không mang cô tới đây.
“Được rồi.” Anh nói: “Nếu như em không muốn ở chỗ này, anh sẽ đưa em trở về.”
“Không cần.” Người ở trong ngực anh lắc đầu một cái: “Từ từ, em sẽ cố quen. Dù sao vẫn còn nhiều thời gian.”
Anh làm nhiều như vậy không phải bởi vì muốn cô xem đây như nhà sao? Cô không thể phụ lòng anh.
Ôn Viễn ngẩng đầu lên, đôi mắt rạng ngời nhìn anh.
Ôn Hành Chi nhìn cô một hồi lâu rồi vỗ vô khuôn mặt cô coi như đồng ý.
Một đêm này Ôn Viễn ngủ cực kỳ ngon. Nếu như không phải thứ hai cô còn có lớp học, cô nghĩ thật đúng là không dậy nổi.
Mười giờ Ôn Hành Chi có một cuộc họp, thời gian rộng rãi nên anh lái xe đưa cô về trường. Khoảng thời gian này cổng trường có không ít người, phần lớn là những người đang mua đồ ăn sáng. Ôn Viễn nói Ôn Hành Chi dừng xe cách cổng trường 200m.
Ôn Hành Chi cũng không nói gì, anh đợi đến lúc cô xuống xe mới gọi cô lại: “11 ngày được nghỉ, em có kế hoạch gì chưa.”
Ôn Viễn nghiêng nghiêng đầu: “Ôn tiên sinh, cái này là anh đang hẹn em?” Nói xong thì cô đã bật cười.
Ôn Hành Chi liếc nhìn cô một cái nói: “Nếu như không về thành phố B thì sẽ có thời gian rảnh, muốn dẫn em đi một nơi.”
Lạch cạch một tiếng, có một card kim loại rơi xuống đất. Từ Tiểu Hà vội vàng cúi người xuống nhặt, thì đã có một bàn tay nhặt lên trước.
Ôn Viễn vốn muốn trả lại cho Từ Tiểu Hà, nhưng dòng chữ ở phía trên đã thu hút ánh mắt của cô. Là khách sạn hôm qua Trần Dao đã chỉ cho cô khi uống cà phê.
Ôn Viễn mở to hai mắt nhìn cô ấy, Từ Tiểu Hà giống như vừa làm việc gì đó trái với lương tâm, hốt hoảng giật lại đồ, đồ ăn sáng cũng không thèm mua mà trực tiếp đi vào tòa nhà.
Ôn Viễn ngẩn người ra rồi cũng đi theo vào.
Ở trong phòng học Lưu Xuân Hỉ