Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Về Em

Câu Chuyện Về Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342339

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2339 lượt.

Ôn Viễn cố gắng nhìn Trần Dao một cái: “Người nhà cậu ấy đều làm trong quân đội, chỉ có có một người chú là làm kinh doanh. Ba cậu ấy làm ở căn cứ chính ủy, còn bác cả làm ở tổng tham mưu.” Nhìn nét mặt Trần Dao ngày càng cổ quái, Ôn Viễn vẫn tiếp tục nói: “Cho nên con đường cậu ấy chọn là đúng rồi, khẳng định tiền đồ vô cùng rộng mở.”
Ôn Viễn có thể nhìn thấy vẻ mặt Trần Dao khi nghe cô nói những lời này hết sức cứng ngắc. Cô từng nghĩ nếu như Trần Dao thể hiện một chút lưu luyến thì cô sẽ giao lá thư cho cô ta. Nhưng hiện tại thì không cần thiết nữa rồi.
Trần Dao tái mặt cười cười: “Vậy thay tôi chúc mừng cậu ấy.”
Giọng nói kia chính là không hề tiếc nuối.
Ôn Viễn không muốn ngồi ở chỗ này nữa, cô vội vàng uống hết ly cà phê chuẩn bị kiếm cớ rời đi thì điện thoại bỗng nhiên vang lên. Ôn Viễn lấy điện thoại từ trong túi ra, biểu hiện trên mặt bỗng nhiên sáng lên, vội vàng nhấn nút nghe: “Alo.”
Giọng nói trầm thấp vang lên: “Em đang ở đâu?”
“Em đang ở bên ngoài, chuẩn bị về trường.”
“Ở quán cà phê trên đường dành riêng cho người đi bộ?”
Ôn Viễn chợt đứng lên nhìn xung quanh, giọng điệu cũng trở nên vui vẻ: “Anh đã về rồi? Hiện tại đang ở chỗ nào?”
“Em quay người, nhìn về phía trước.”
Ôn Viễn quay người liền nhìn thấy một cái xe quen thuộc, đó là chiếc SUV đã xuất hiện ở trước cổng trường cô. Người ngồi trên xe nhìn xung quanh một chút rồi mở cửa xe ra chuẩn bị bước xuống. Ôn Viễn không muốn để Trần Dao gặp Ôn Hành Chi, vội vàng tạm biệt Trần Dao: “Tôi có người tới đón, tôi đi trước.”
Trần Dao cũng vội vàng đứng lên, nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh mắt chạm đến một người vừa quen thuộc vừa xa lạ, cô ta cơ hồ đứng sững sờ một chỗ.
Ôn Hành Chi.
Thì ra là anh!






Ôn Hành Chi tính đi xuống, anh làm việc luôn luôn có chừng mực, nếu là bạn bè của Ôn Viễn anh sẽ không thất lễ. Nhưng khi anh thấy Ôn Viễn chạy ra thì vô tình nhìn thấy người ở trong quán cà phê. Ôn Hành Chi trở về trong xe, thuận tay mở cửa bên tay lái phụ ra.
Ôn Viễn thở hổn hển leo lên xe, Ôn Hành Chi hơi cau mày: “Không có chuyện gì gấp, em chạy làm cái gì?”
Ôn Viễn giận dỗi nhìn anh: “Em muốn mau mau gặp được anh, không được à....”
Lời nói ngon ngọt này đối với Ôn tiên sinh rất có tác dụng, anh cúi đầu, đẩy Ôn Viễn ra, tự tay thắt dây an toàn vào cho cô. Sau đó anh từ từ cho xe chạy vào đường lớn, ánh mắt lơ đãng nhìn về phía quán cà phê một cái, Trần Dao vẫn còn đang đứng ở đó. Chỉ nhìn một cái rất nhanh rồi Ôn Hành Chi liền thu hồi tầm mắt, vừa quan sát đường xá vừa nói: “Từ trường em đến chỗ này ngồi xe cũng mất hai giờ, em chạy đến đây làm cái gì?”
“Đi xin tài trợ.” Ôn Viễn nói: “Không có ai cùng đi với hội trưởng, nên con gà như em đây phải đi rồi.”
“Em…………” Ôn Viễn kinh ngạc nhìn anh, trong đầu chợt có một cảm giác kỳ quái, điều này làm tim cô không khỏi đập nhanh hơn giống như muốn nhảy ra ngoài. Cái này không thể được, Ôn Viễn liếm liếm đôi môi, đang định nói gì đó, thì chợt có âm thanh vang lên. Cô cho là tiếng điện thoại di động, cho đến khi kịp phản ứng thì Ôn tiểu thư mới phát hiện ra là bụng của cô đang kêu.
Cô đói bụng.
Tại sao lại có thể vào lúc này.
Ôn Viễn cực kỳ ảo não, cô không dám nhìn nét mặt của Ôn Hành Chi mà vùi đầu vào cánh tay của anh, cúi đầu than lên một tiếng.
Phản ứng lại của Ôn tiên sinh là bật cười, vừa đúng lúc đèn xanh bật sáng, ở phía sau đã có tiếng còi xe thúc giục, Ôn Hành Chi vỗ vỗ đầu cô.
“Ngồi yên, xe phải chạy rồi.”
Ôn Viễn đỏ mặt, cho đến khi xuống xe cũng không quay mặt nhìn Ôn Hành Chi thêm một cái nào nữa, cho nên không thể nhìn thấy trong mắt anh ẩn chứa một nụ cười.
Nơi đến là một nhà hàng lớn quen thuộc ở quảng trường T.
Ôn Viễn đeo túi đi theo sau Ôn Hành Chi, trong đầu vẫn rất phiền muộn. Cô có một dự cảm, hơn nữa dự cảm kia có lẽ là chính xác tới 99%, biểu hiện vừa nãy của Ôn tiên sinh cùng với cách giáo dục cô trước kia không hề giống nhau, anh rõ ràng là đang chuẩn bị hôn cô đấy. Không khí lúc đó đang vô cùng tốt, đều tại do cô đói bụng không đúng lúc.
Hai người chọn một cái bàn rồi ngồi xuống, người phục vụ tiến tới chào đón. Ôn Hành Chi liếc nhìn thực đơn rồi hỏi Ôn Viễn: “Em muốn ăn cái gì?”
“Đồ ăn cay.” Không ăn đồ ăn cay không thể làm cô thôi muốn đào hố chôn mình.
Ôn Hành Chi liếc mắt nhìn Ôn Viễn, nhìn vẻ mặt buồn bực của cô thì thấy vô cùng sinh động và thú vị. Lông mày anh hơi nhướn lên, gọi mấy món rồi giao cho người phục vụ.
“Đói như vậy, buổi trưa em đã ăn những gì?”
“Ăn cũng nhiều nhưng buổi chiều rong ruổi ở ngoài đường cũng tiêu hóa hết rồi.” Ôn Viễn có chút uất ức: “Đồ ăn trong căn tin cũng không quá tệ, nhưng lại quá ít, ăn không đủ no.”
Lúc trước Ôn Hành Chi cũng có nghe nói, thức ăn đại học T cũng không quá tệ, nhưng cho dù không tệ thì cũng chỉ là căn tin, lúc trước Ôn Viễn ở nhà đều được bà Thành chăm sóc chu đáo. Hôm nay nghe cô than thở thì anh biết rõ cô vẫn chưa hoàn toàn thích ứng với cuộc sống mới.
Anh mỉm cư


The Soda Pop