Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342335
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2335 lượt.
ời: “Như vậy không phải là sẽ gầy đi mấy cân?”
“Cũng không đến nỗi.” Ôn Viễn khẳng định: “Phía sau trường học của em cũng có phố ăn vặt, buổi tối bán tới 12 giờ khuya, đồ ăn bán rất ngon.”
Xuân Hỉ và Chu Nghiêu là khách quen của những quán ấy, ban đầu Ôn Viễn cũng không đi bởi vì từ nhỏ đến lớn cô đều ăn cơm ở nhà, chưa từng ăn những đồ ăn vặt kia, nên lúc Xuân Hỉ cùng Chu Nghiêu rủ đi cùng cô có chút do dự. Tình cờ một lần, bởi vì bận hoạt động về muộn, căn tin đã không còn cơm, Ôn Viễn không thể làm gì hơn là đi ra phía sau trường mua cơm ăn. Mùi vị không tệ, sau này cô cũng thường ghé hơn.
Ôn Hành Chi nhíu nhíu mày, lúc đưa đón Ôn Viễn anh cũng đã từng đi qua cái phố kia nên biết nó bán những gì. Đồ ăn quá bóng nhẫy, dầu để bên cạnh cống ngầm, rõ ràng là một quầy hàng không vệ sinh, vậy mà lại có rất nhiều người ghé vào.
“Ăn thành quen?” Ôn Hành Chi nhìn cô hỏi.
Ôn Viễn có chút chột dạ: “Cũng tạm được. Lúc đầu không quen nhưng sau thì ổn.”
“Sau này không cho đi ăn ở đấy nữa.”
Bị quản lý nhiều năm như vậy, Ôn Viễn sớm có một loại ý thức. Khi anh nói không muốn cô làm một việc gì đó thì chắc chắn sẽ không có cơ hội thay đổi. Một khi Ôn Hành Chi không cho phép, có nghĩa là chuyện này đã không còn khả năng thương lượng. Mặc dù anh không thể lúc nào cũng quản thúc cô nhưng quyền uy vẫn còn, bạn học Ôn Viễn không dám trái lời.
Đồ ăn nhanh chóng được mang lên, Ôn Viễn nhìn thấy đồ ăn mang lên theo ý mình, tuy chỉ có hai phần nhưng cũng làm cho cô thỏa mãn rồi. Bởi vì khẩu vị của Ôn Hành Chi luôn nhẹ, hơn nữa anh cũng không muốn cô ăn nhiều ớt.
Nhìn thấy đĩa ớt nhỏ trước mặt, ánh mắt Ôn Viễn chợt sáng lên.
Cô ngẩng đầu nhìn Ôn Hành Chi, anh đang tập trung lột cua ở trong chén. Thừa dịp anh không để ý, Ôn Viễn gắp một miếng ớt cho vào miệng, trong nháy mắt đầu lưỡi lan ra cảm giác nóng bỏng. Ôn Viễn cố gắng nuốt xuống, cảm giác cay nóng di chuyển đến dạ dày.
Cô hít một hơi, cố tỏ ra bình tĩnh đi tới bên cạnh Ôn Hành Chi, vỗ vỗ bờ vai của anh.
Ôn Hành Chi ngẩng đầu lên nhìn cô, còn chưa kịp nói câu nào, thì đã có cảm giác mềm mại dán lên khóe môi anh. Lúc đầu anh bất ngờ nhưng rất nhanh sau đó anh nhận ra đây là đôi môi của Ôn Viễn. Cô thậm chí còn muốn đem lưỡi tiến vào bên trong, cũng đi kèm lúc này là mùi vị cay nồng thú vị.
Ôn Viễn có chút hài lòng, thật ra nụ hôn của cô vừa rồi chỉ là nghiệp dư, loại trình độ này căn bản chỉ có thể coi là lướt qua, nhưng vì đạt được mục đích thì liền cảm thấy thỏa mãn.
Chỉ là, lúc Ôn Viễn chuẩn bị rời đi thì lại bị Ôn Hành Chi đưa tay ra ôm lấy hông của cô lại, không để cho cô cử động. Ôn Viễn chợt la lên, Ôn Hành Chi thừa dịp mà tiến vào, quấn lấy lưỡi của cô, tùy ý hôn mút.
Ôn Viễn thật sự muốn ngất đi, trong lúc bối rối cô nắm lấy được cổ áo của Ôn Hành Chi đẩy anh ra. Mà Ôn Hành Chi lại không chịu buông, cho đến khi cô thở không nổi mới buông ra, dán môi của mình lên môi cô cọ sát, hơi thở dần dần trở nên bình thường.
Sau khi tỉnh táo lại Ôn Viễn nhận ra mặt mình bị nghẹn thành đỏ ửng lên, dạ dày cũng nóng hừng hực, cô bám lấy bả vai Ôn Hành Chi, ho khan thật lâu mới có thể nói ra trọn vẹn một câu: “Anh lừa em. Anh không phải là không thể ăn cay sao?”
Ôn Hành Chi chau chau mày: “Anh có nói như vậy sao?”
Ôn Viễn cứng họng nhìn anh.
Ôn Hành Chi không nhanh không chậm dạy dỗ cô: “Ôn Viễn, tự cho mình là thông minh nhưng thực ra là sẽ chịu thiệt thòi đấy.”
Ôn Viễn: “....”
Ôn Hành Chi chiếm được tiện nghi còn làm bộ, cô coi như là được mở mang đầu óc.
Quả nhiên làm cho người ta tức điên rồi.
Trên đường trở về, Ôn Viễn ngồi ghế phụ bên cạnh nhưng không nói một lời nào, Ôn tiên sinh vẫn bày ra bộ dáng bình tĩnh như cũ, chỉ có khóe miệng khẽ nhếch lên biểu lộ cảm xúc lúc này. Đột nhiên, Ôn Viễn xoay người lại, Ôn Hành Chi bị hành động của cô hấp dẫn sự chú ý: “Sao vậy?”
Ôn Viễn mím miệng: “Anh lái xe qua cổng trường rồi.”
“Anh biết.”
“Vậy tại sao anh còn không dừng xe?” Ôn Viễn tức giận trừng mắt nhìn anh.
“Không phải em nói mỗi ngày trường đều cắt xén nước của sinh viên sao, bây giờ về thì làm sao mà tắm được?”
Ôn Viễn suy nghĩ, nữ sinh đại học T đều lên án nhà tắm công cộng, 6 giờ mỗi ngày mới tan lớp mà 7 giờ đã hết nước, cho nên sau khi học xong thì phải vội vã trở lại ký túc xá rồi chạy tới nhà tắm. Ôn Viễn trước giờ tắm ở nhà đâu có nghĩ đến trường sẽ phải vội vàng như thế. Bình thường chỉ mới dội qua một lần đã hết nước, tóc còn chưa kịp gội. Ôn Viễn từng trải qua chuyện này, oán trách qua điện thoại cùng với anh, không nghĩ rằng anh còn nhớ.
Cô ngồi yên lầu bầu: “Vậy bây giờ phải đi đâu?”
“Gần đây anh có một căn hộ, đi qua quảng trường kia là tới.”
Ôn Viễn nghe câu này không khỏi ngẩn người, căn hộ của anh? Phản ứng đầu tiên chính là thốt lên một câu như này: “Em sẽ không qua đêm ở đó đâu.”
Cô vô cùng chột dạ.
Ôn Hành Chi rõ ràng lười đáp lại lời nói của cô, trực tiếp lái xe vào trong bãi xe, dẫn cô đi lên lầu.
Ở thành phố T, Ôn Hành Chi có ba căn hộ. Lần trước mang Ôn Vi