Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Về Em

Câu Chuyện Về Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342330

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2330 lượt.

cùng Chu Nghiêu đã giúp cô giữ chỗ ngồi tốt, Ôn Viễn ngồi xuống thì nhìn thấy Từ Tiểu Hà đang che mặt ngồi ở hàng cuối cùng.
Thật ra thì hai người cũng không có nhìn vào mắt nhau quá lâu, nhưng Ôn Viễn lại có thể thấy rõ quầng thâm trên mắt Từ Tiểu Hà. Thành phố B cách thành phố T gần như vậy vốn nghĩ rằng cô ấy về thăm nhà ngày chủ nhật, nhưng bây giờ xem ra không phải là như vậy.
Cô vỗ vỗ Chu Nghiêu cùng Xuân Hỉ đang giành nhau túi sủi cảo tôm cô mang tới: “Trưởng phòng, có phải chủ nhật nào Tiểu Hà cũng không ở ký túc xá đúng không?”
Bởi vì ở hội liên kết, Ôn Viễn phải đi tham gia hoạt động khá nhiều cho nên cô không để ý tới Từ Tiểu Hà.
Xuân Hỉ suy nghĩ một chút: “Hình như là mới bắt đầu từ tuần trước, Từ Tiểu Hà không có ngủ ở ký túc xá. Có thể là về nhà hoặc là giống cậu có người quen ở thành phố T.”
Ôn Viễn bối rối, tối hôm qua cô gửi tin nhắn cho Xuân Hỉ nói giúp cô giữ chỗ. Xuân Hỉ hỏi cô đang ở đâu thì cô nói dối là đang ở nhà họ hàng.
Không đúng. Ôn Viễn nhìn về phía xa, nhưng cũng không thể nói là cô ấy nói dối.
“Tớ nghĩ không phải.” Chu Nghiêu nhanh chóng đem miếng sủi cảo cho vào trong miệng, nói chuyện không rõ ràng: “Nếu đúng như lời cậu nói, vậy thì cũng phải giống như Viễn Viễn trở về với bộ mặt hớn hở chứ, nhưng cậu xem bộ dạng Từ Tiểu Hà, giống như vậy sao?”
“Nói cũng đúng.” Xuân Hỉ gật đầu một cái.
Ôn Viễn nhìn hai người một cái, đúng lúc đó chuông vào học vang lên, cô mới chậm rãi thu hồi suy nghĩ, chuẩn bị học.
Hai người này cũng không giúp được gì, cuối cùng người nhịn không được lại là Từ Tiểu Hà.
Buổi học chiều vừa mới kết thúc, Từ Tiểu Hà kéo Ôn Viễn đến phía sau trung tâm hoạt động ngoại khóa, nơi được những hàng cổ thụ to lớn che khuất, nơi này có vẻ khá kín đáo.
Ôn Viễn bật cười: “Tiểu Hà, rốt cuộc cậu muốn nói gì với mình?”
Sắc mặt Từ Tiểu Hà trở nên hồng hồng: “Tớ muốn nhờ cậu một việc.”
“Chuyện gì?”
“Tớ….tớ muốn nhờ cậu giữ bí mật, không nói chuyện hôm nay ra.”
“Ngày hôm nay?” Ôn Viễn có chút mơ màng nhìn Từ Tiểu Hà: “Ngày hôm nay đã xảy ra chuyện gì?”
“Chính là cái card.” Từ Tiểu Hà cho là cô đang giả vờ không hiểu: “Cậu cũng đoán được tớ làm thêm ở chỗ nào.”
Thật ra thì Ôn Viễn không có nghĩ nhiều như thế.
“Thật ra cũng không phải giấu giếm, cậu kiếm tiền để phụ giúp gia đình, như vậy là tốt.” Ôn Viễn vỗ vỗ bả vai cô ấy nở một nụ cười ngọt ngào: “Cậu thật là nhanh nhạy nha, tớ cũng muốn đi làm thêm nhưng vẫn chưa biết được là nên làm cái gì.”
Từ Tiểu Hà có chút không thể tin được nhìn cô: “Cậu không đùa chứ?”
Theo như cô ta nhớ, Ôn Viễn dùng điện thoại xịn cũng là người đầu tiên dùng laptop ở ký túc xá, như vậy thì kinh tế trong nhà cũng đâu phải là khó khăn, cần gì phải đi làm thêm để kiếm tiền sinh hoạt.
Ôn Viễn có điều khó nói ở trong lòng.
Kể từ khi ồn ào với gia đình, tiền của Kiều Vũ Phân đưa cho cô dù chỉ một đồng cũng làm cho cô cảm thấy khó chịu. Tiền học phí học là do gia đình đóng, Ôn Viễn cũng không có cách thay đổi, còn những thứ như sinh hoạt phí cô muốn tự tay mình kiếm ra. Kiếm được chút nào hay chút ấy, như vậy sẽ không cần phụ thuộc gia đình.
Trải qua buổi tối ngày hôm qua, Ôn Viễn biết Ôn Hành Chi có nhiều tiền. Nhưng cô chưa từng nghĩ sẽ dùng tiền của anh.
Cho nên Ôn Viễn cười cười: “Dĩ nhiên là không phải rồi….., nếu cậu có việc tốt thì giới thiệu cho tớ với, chúng ta là đồng hương đấy.”
Bị sự chân thành của Ôn Viễn lay động, Từ Tiểu Hà rốt cuộc cũng cảm thấy thoải mái, cô chủ động kéo lấy tay Ôn Viễn: “Như vậy đi, cuối tuần sau khách sạn chỗ tớ làm thêm có việc, cũng đúng là 11 ngày được nghỉ, chúng ta mỗi người sẽ làm một nơi, chỗ đó chiêu đãi khách nên sẽ được trả tiền rất khá, cậu có đi không?”
Nhớ tới khách sạn kia, Ôn Viễn có chút do dự bởi vì đã từng có kỷ niệm không vui ở đó. Nhưng lại nhìn thấy ánh mắt mong đợi của Từ Tiểu Hà làm cho Ôn Viễn không khỏi dao động: “11 ngày này tớ còn có việc, nếu không thì cuối tuần này tớ đi với cậu. Đồng ý không?”
“Dĩ nhiên là được rồi.” Từ Tiểu Hà có chút kích động, khuôn mặt trở nên đỏ hơn: “Xong việc cũng phải mười một mười hai giờ khuya cậu có thể làm không?”
Ôn Viễn gật đầu, cười ngọt ngào: “Hai chúng ta thì tất nhiên là được chứ sao.”
Trải qua chuyện này mối quan hệ của Từ Tiểu Hà cùng với Ôn Viễn trở nên thân thiết hơn một chút. Cũng dần dần trở nên hòa nhập hơn vào phòng ký túc xá của bốn người, lúc trước mỗi lần Xuân Hỉ, Chu Nghiêu cùng với Ôn Viễn đi ra ngoài ăn thì Từ Tiểu Hà luôn tìm cách từ chối. Nhưng sau này thì thỉnh thoảng cô ấy cũng đi cùng ba người ăn một bữa ngon.
Từ Tiểu Hà sống ở nội thành thành phố B. Thành phố lớn có cái tốt của nó nhưng cũng có những mặt tiêu cực ví dụ như giá nhà. Cha mẹ Từ Tiểu Hà đều là những người bình thường, mẹ làm nhân viên tạm thời của công ty điện tử, làm đóng gói hàng hóa, công việc mỗi ngày đều rất nặng nhọc nhưng lương thì cũng không được bao nhiêu. Còn cha cô ấy thì là một nhân viên công vụ chính thức, làm việc ở tòa án Thanh Thủy nhưng tiền lương cũng không cao.