Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Được Con Rùa Vàng

Câu Được Con Rùa Vàng

Tác giả: Không Hữu Cố Sự

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341535

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1535 lượt.

c lại. Vào thời khắc quan trọng này cần phải phát huy sở trường của tôi thôi.
Lâm Diệu ngây ra chừng nửa giây, chắc đang phân tích mục đích câu hỏi của tôi, cuối cùng gật đầu.
- Anh nói xem cậu ta có điểm nào bì được với anh nào?
Lần này thì tôi nịnh đúng chỗ rồi, mặt anh từ từ giãn ra.
- Anh biết em lo lắng cái gì, anh thật sự không phải là người nhỏ mọn như vậy, sau này em đi ăn với bạn nhớ gọi anh đi cùng đấy! - Ánh mắt chờ đợi của anh khiến tôi hối hận đã không dẫn anh đến buổi họp lớp hôm trước.
Tôi chu môi phụng phịu:
- Được rồi mà!
Lâm Diệu mỉm cười, lúc anh không cười nhạt và cười đểu, nụ cười anh thật sự rất ấm áp. Nụ cười ấy của anh làm tôi xích lại gần anh hơn, rồi thò tay ra bẹo lưng anh một cái, hậm hực:
- Là kẻ nào tức tới mức không thèm nghe điện thoại của em? Còn tắt máy, em tưởng anh biến mất luôn rồi chứ?
- Cho em nhớ đời, ai bảo dám nói dối anh! - Lâm Diệu vênh mặt nói. - Lần sau em mà còn dối anh nữa, anh biến mất luôn cho em biết mặt!
- Chị thương em nhất đấy, sao nỡ nói dối em! Nào, để chị xem xem có vì tức quá mà xuống sắc không nào! - Tôi ôm mặt anh, cười khúc khích.
- Em đâu có lớn hơn anh, đừng có mà một câu chị, hai câu chị có được không hả? Xem ra anh phải sớm lấy em, tránh để em suốt ngày nghĩ bậy nghĩ bạ! - Lâm Diệu bẹo má rồi hôn chụt lên môi tôi.
- Thật không? - Tôi hào hứng, vội vàng đẩy anh ra, hỏi tiếp. - Thế anh có dẫn em đi gặp bố mẹ anh không đấy?
Lâm Diệu không nói gì, chỉ có ánh mắt lấp lánh. Lúc này tôi mới chợt nhận ra thân phận con riêng của anh, tình hình khá phức tạp. Hơn nữa Lâm Diệu lại mạng họ Lâm theo họ mẹ, thế này thì làm sao gặp bố mẹ anh được? Chỉ có điều nếu Lâm Diệu đã đến công ty tôi làm việc thì chắc không có mâu thuẫn gì với Chủ tịch Ngũ rồi, nhưng không biết Bầu Trời có biết chuyện này không?
- Chắc chắn phải gặp bố mẹ anh rồi, nhưng mà em phải chuẩn bị tâm lý đấy!
- Chắc chắn rồi! - Tôi trịnh trọng gật đầu.






Chuẩn bị ra mắt mẹ chồng
Sau khi hay tin Lâm Diệu sắp dẫn tôi đi gặp bố mẹ, những ngày sau đó tôi giống như chuẩn bị đi đánh giặc, bắt tay vào chuẩn bị chu đáo cho ngày ra mắt bố mẹ chồng.
Chủ tịch Ngũ tôi chỉ gặp mới có một lần, chính là vào ngày Mạc Lãnh kết hôn. Còn về mẹ của anh ấy, tôi thấy hơi bối rối, không biết là đi gặp mẹ đẻ hay mẹ kế? Chuyện này phải tìm hiểu mối quan hệ giữa mẹ đẻ của Lâm Diệu và Chủ tịch Ngũ. Đau đầu, không biết bắt tay từ đâu.
Tôi đang ngây người ra trước máy vi tính thì “Kẻ Trộm” gọi tôi trên mạng.
“Kẻ Trộm” là bạn chat tôi quen biết đã nhiều năm, là đàn ông Hồ Bắc, gầy như con mắm. Theo lời anh ta thì sống ở đời phải thoải mái một chút, đói thì mới ăn, buồn ngủ mới ngủ; đừng vì đến giờ ăn là phải ăn, đến giờ lên giường là phải ngủ, như vậy chẳng khác gì cái thi thể biết đi cả. Chỉ có điều mỗi người có một cách sống khác nhau.
...
Tán chuyện một hồi, tôi liền nói dạo này gặp phải vài chuyện phiền phức, muốn anh ta chỉ cách giải quyết giúp. Nhưng anh ta không chịu, thế là tôi đành xuống nước nịnh nọt, một câu “Anh Trộm”, hai câu “Trộm đại ca”, sau đó tôi kể cho anh nghe chuyện chuẩn bị đi gặp bố mẹ Lâm Diệu, đương nhiên còn cả chi tiết Lâm Diệu là con riêng nữa.
- Có hơi khó khăn đấy, chỉ có điều có khó khăn đến mấy cũng là chuyện của anh chàng đó, lúc ấy cô chỉ cần ăn nhiệt tình là được rồi. Các cụ cứ nhìn thấy ăn được là mừng rồi, ăn được là phúc, đặc biệt là trong một gia đình như vậy. Cô mà cứ giả vờ nhu mì, e dè là sai đấy! Người ta sẽ nghĩ cô sức khỏe yếu ớt, chắc là có bệnh! - “Kẻ Trộm” giúp tôi phân tích tình hình. - Còn nữa, phải cười nhiều, nói cái gì cũng phải cười!
- Như thế người ta lại tưởng mình đụt thì sao? - Tôi nghi hoặc hỏi.
- Cứ để người ta tưởng mình đụt thì đã sao. Cô nghĩ mà xem, người yêu cô chỉ là con riêng, con trai nhà người ta mới là con chính thống, kết cục cuối cùng của gia đình quyền quý là cái gì, cuối cùng chẳng phải là tranh giành tài sản hay sao. Mẹ kế liệu có muốn chia tài sản cho anh ta không? Còn về mẹ đẻ của anh ta, nghĩ ra chắc cũng là một người đàn bà yếu đuối, nếu bà ấy mà mạnh mẽ một chút thì người mang thân phận con riêng đã chẳng phải là anh chàng của cô rồi! Vì vậy chỉ cần cô giả bộ ngốc nghếch, người ta mới yên tâm về cô được!
Tôi toát mồ hôi hột, hóa ra còn có chuyện này nữa.
- Còn gì nữa nhỉ? À phải rồi, cô vợ của anh con trai chính thống kia bạn thân của tôi, mới kết hôn chưa đến nửa năm, có giá trị lợi dụng không? - Tôi bỉ ổi, tôi vô liêm sỉ, tôi bán bạn cầu vinh, chỉ có điều vì hạnh phúc của mình, tôi không còn cách nào khác.
- Còn về cô bạn thân của cô, có thể thông qua cô ta để lấy lòng các cụ. Chỉ có điều cứ nghĩ đến chuyện sau này hai cô đấu tranh với nhau là tôi lại thấy hào hứng! - Đúng là đồ đểu cáng.
Nhưng rất có thể sự việc sẽ phát triển theo hướng này.
- Có một điểm phải nhắc nhở cô, nếu như cô yêu con người của anh ta, thế thì chẳng cần phải để tâm quá đến chuyện gia thế của anh ta; còn nếu