Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấu Kết

Cấu Kết

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1342032

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2032 lượt.

có hai cô gái quan trọng là một chuyện làm cho người ta nhức đầu cỡ nào.
Nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến, Diệp Tiểu An, bỗng nhiên trở lại.






Cuộc sống ngọt ngào dễ dàng nhất làm cho người ta tê dại, quên hết ngày đêm ra sao.
Nếu không phải Diệp Cẩm nhắc nhở, Cố Hoài Nam cũng đã quên sinh nhật của mình. Cô hoả tốc chạy đến phòng thay quần áo, chỉ chốc lát liền xác cái váy ngắn chạy về phòng ngủ, vừa kéo khóa vừa kẹp điện thoại di động không biết đang trò chuyện cùng người nào.
Hôm nay Diệp Tích Thượng có nhiệm vụ nhảy dù, ban ngày rút thời gian trở lại, vừa vào nhà đã nhìn thấy áo cô không ngay ngắn luống cuống tay chân ở trong phòng nhảy lên nhảy xuống cũng chẳng quan tâm hay chào hỏi với mình, một lát vừa mặc áo lót đã chạy tới, đổi một cái váy đỏ rộng hơn, trên tay ôm lấy một đôi giày cao gót cởi bỏ chân đi tới trước mặt anh, dùng hình miệng hỏi anh: "Đẹp không?"
Diệp Tích Thượng nhìn cô từ đầu đến chân, tầm mắt dừng lại thêm một giây ở trên vai cổ cô, gật đầu. Lúc Cố Hoài Nam mặc váy lộ lưng đặc biệt mê người, cảnh vai cùng lưng đều làm Diệp Tích Thượng nhìn thấy xinh đẹp nhất, đặc biệt. . . . . . Để cho anh ngứa tâm. Anh là người đàn ông có hành động lực siêu cường, trước kia vì "Đại kế dụ địch" luôn luôn lấy nhẫn là thượng sách, sau khi hai người đột phá quan hệ thì nhịn nữa cũng thật rất xin lỗi mình, cho nên khi Cố Hoài Nam xoay người lại một tay dùng sức níu cô trở lại chống đỡ ở trên hộc tủ nhiệt liệt cường hôn một trận.
Điện thoại của Cố Hoài Nam còn thông, chỉ nghe thấy thanh âm của một cô gái vang lên gì ở trong loa, một hồi lâu không được thấy đáp lại mới thử thăm dò hỏi: "Nam Nam? Con đang nghe sao? Nam Nam?"
"Em chỉ hỏi anh có đẹp hay không, không có hỏi anh có thể mặc hay không." Khóe miệng Diệp Tích Thượng phác thảo mỉm cười nói, sẽ không để cho cô cứ như vậy mặc đi, chẳng qua là tư tâm nghĩ muốn nhìn ‘kiệt tác’ của mình nhiều hơn một lát.
Thấy Cố Hoài Nam muốn phát tác, Diệp Tích Thượng chỉ vào đồng hồ treo tường. "Xin chú ý thời gian, đồng chí Cố Hoài Nam, em cứ mè nheo như vậy nữa sẽ bị muộn bao lâu?"
Một câu nói thành công dời đi lực chú ý của cô, Cố Hoài Nam kinh hô một tiếng, ‘bịch bịch bịch’ chạy vào đổi lại váy.
Trong lúc Diệp Tích đợi cô thay trang phục rốt cục nhận được một tin nhắn —— báo cáo thủ trưởng, đồ đã lấy được, xin yên tâm.
Anh không thể không cong mắt, trong lòng lại có một chút khẩn trương.
*
Diệp Tích Thượng chỉ trở lại liếc nhìn cô một cái liền phải trở về trong sư đoàn, Cố Hoài Nam ngoài miệng không nói, nhưng ôm anh không tha. Diệp Tích Thượng biết cô buồn bực lại hiểu chuyện không làm khó, hôn lại hôn, sau đó nói trấn an. "Ngoan, anh sẽ mau trở về sớm, cùng mọi người chơi vui vẻ chút."
Cố Hoài Nam nhìn anh rời đi, xoay người đón xe đi tới một gian cửa hàng không tính là quá lớn, phong cách thanh lịch nhưng như mộng ảo mỹ lệ. Trên biển cửa hàng chỉ viết một số chữ Á Rập thật to, bên trong tủ kính trưng bày áo cưới cực đẹp, là Cố Hoài Nam dùng thời gian ngoài giờ để giết thời gian đích thân thiết kế áo cưới cho một hãng ở nước Mĩ.
Cô lên sảnh triển lãm lầu hai, nghiêng đầu hỏi nhân viên bên cạnh cửa hàng. "Lễ phục hoàn thành sao?"
"Buổi trưa hôm nay đưa tới, chờ ngài tới lấy." Dứt lời kéo bình phong ra, giữa sân bên trong bày biện mô hình người mẫu, trên người mẫu mặc một bộ lễ phục màu đỏ tía có đai đeo, phân chia bộ ngực cùng eo ếch, trên làn váy điểm xuyến một vài hạt châu thủy tinh thủ công, ở dưới ánh đèn làm nổi bật lấp lánh rạng rỡ.
"Hôm nay còn có khách hàng nhìn thấy cái này liền muốn, bảo chúng ta hỏi ý kiến của ngài một chút, để mở giới."
"Đã nối bộ váy này chỉ có một, hàng không bán." Cố Hoài Nam cực kỳ hài lòng, tâm tình thật tốt.
Nhân viên cửa hàng vuốt cằm, lại nói. "Chị Nam, không phải là chị thiết kế cho mình đấy chứ?"
"Dĩ nhiên không phải, cho mẹ chồng tương lai của tôi."
Nhân viên cửa hàng kinh ngạc. "Chị Nam muốn kết hôn? Chúc mừng chúc mừng!"
"Tôi đã kết hôn." Cố Hoài Nam tự tay gỡ y phục xuống xếp vào trong hộp, để lại một địa chỉ sai người đưa qua sau đó vội vã rời đi, lưu lại mấy nhân viên cửa hàng vẻ mặt mờ mịt hai mặt nhìn nhau: chỉ biết bà chủ đang nói yêu thương, lúc nào lại làm tốt chuyện hôn nhân đại sự rồi? Bất quá cái kia "Mẹ chồng tương lai" lại là chuyện gì xảy ra?
*
Hôm đó Cố Hoài Nam nói nên làm sinh nhật ở nhà lúc ấy Diệp Cẩm đột nhiên đoán được cô có mục đích, đến tột cùng là mục đích gì, ông thủy chung không biết được.
Thật ra thì tiệc sinh nhật của cô rất tùy ý, không có an bài bất kỳ tiết mục hao tài tốn của nào, chỉ ở sân sau Diệp gia dùng lửa than nướng thịt, một nhóm người ngồi vây quanh, sống phóng túng. Diệp Cẩm đột nhiên là người chung đụng vô cùng tốt, nhìn qua vĩnh viễn cũng tốt như tính tình vậy, thế cho nên Cố Hoài Nam cùng bạn bè càng lớn mật ở trước mặt ông.
"Lúc Diệp ba ba tuổi còn trẻ nhất định là đàn ông sát thủ của thiếu nữ, có không ít tiểu cô nương xinh đẹp theo đuổi ng