Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342000
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2000 lượt.
ưa sáng, Nam Nam, em còn có anh." Trần Nam Thừa xoa xoa nước mắt trên mặt cô, mắt cũng đỏ, giữ chặt đầu của cô gần hơn, điên cuồng hôn, dùng thanh âm bởi vì đè nén nhớ nhung mà trở nên khàn khàn ở bên tai cô không ngừng lặp lại câu kia. . . . . . Anh yêu em, Nam Nam.
Cố Hoài Nam nhất thời liền khóc ra thành tiếng, lại đấm lại đánh đối với anh, Trần Nam Thừa nắm tay nhỏ bé của cô, chỉ chỉ áo rộng mở của chính mình: "Bây giờ là người nào động tay động chân với người nào?"
Cố Hoài Nam vừa lau nước mắt vừa ngượng ngùng, còn nghe tiếng cười nhẹ của người đàn ông ở chỗ tài xế.
Trần Nam Thừa chỉ chung sống không tới ba giờ cùng cô rồi rời đi, anh tới nơi này thi hành nhiệm vụ không cách nào ở lâu, phía trên chỉ cho anh thời gian mười giờ, anh dùng bảy giờ ở trên con đường này tìm kiếm xe buýt cô ngồi, tìm được cô.
Thật ra thì người cùng anh đi một chỗ chính là Giang Thiệu, chỉ là trong mắt trong lòng Cố Hoài Nam chỉ có Trần Nam Thừa xa cách gặp lại, không tâm tư chú ý anh hay bất luận kẻ nào. Đối với Cố Hoài Nam mà nói, ba giờ ngắn ngủn vành tai và tóc mai chạm vào nhau cùng câu kia anh yêu em đủ để triệt tiêu 700 ngày đau khổ, cho dù hai người không thể thời khắc ở cùng nhau, có ba chữ kia là cô cảm thấy đủ rồi.
Nhưng quá khứ khắc cốt cuối cùng cũng không bù được thời gian, những thứ kia đã qua, hôm nay Cố Hoài Nam lại có một loại ảo giác dường như đã có mấy đời.
Vẫn là ở trong xe Trần Nam Thừa, vẫn là cô níu lấy y phục của anh, y nguyên câu nói đùa "Động tay động chân" kia, cũng đã không có câu nói đã từng kia. . . . . . Anh yêu em.
Cô không phải Nam Nam của anh, anh cũng không phải là chỗ để cô dựa vào nữa.
Trí nhớ giống như đồng thời hiện lên trong đầu hai người, từ trong mắt bọn họ đều thấy mình, nhưng những quá khứ này không thể tiếp tục trở về, ngược lại thành châm chọc tàn nhẫn nhất.
Cố Hoài Nam buông Trần Nam Thừa ra, mở to mắt tiếp tục lau nước trên tóc mình. Trần Nam Thừa yên lặng kéo cổ áo, ánh mắt liếc thấy bao thuốc lá để trên xe, theo bản năng cầm lên.
"Chớ ở trước mặt tôi rút ra, tôi ghét mùi thuốc lá." Cố Hoài Nam lạnh lùng nói.
Trần Nam Thừa dừng lại, thu tay lại, khóe miệng khẽ cong. "Thật là hiếm, hút thuốc lá uống rượu loại nào em không tinh thông? Đi theo Diệp Tích Thượng liền hoàn lương rồi hả?"
Cố Hoài Nam không sao cả nhún vai. "Đúng vậy, tôi phải biến thành một cô gái tốt mới xứng với một người đàn ông tốt." Cô ý ở ngoài lời Trần Nam đương nhiên nghe hiểu được, con ngươi cụp xuống, nghiêng đầu từ cửa sổ xe miêu tả hình dáng cô. "Em yêu anh ta?"
"Anh cảm thấy thế nào? Không phải là anh vẫn luôn bảo Trần Nam Tầm phái người giám thị tôi sao?" Nói xong tựa như nhớ tới cái gì, che môi lại. "A, thiếu chút nữa đã quên rồi, Trần Nam Tầm mất tích, anh bình thường đắc tội không ít người, đàn ông phụ nữ đều có, chuyện báo thù tình sát đều nói không cho phép, nếu như ngay cả anh tìm khắp không thấy anh ta, vậy. . . . . . Chuyện này thật là khó nói."
Cô cố ý nói như vậy, chính là muốn nhìn mặt Trần Nam Thừa tối tăm, ai ngờ anh nói ra một câu để cho tâm tình cô u ám hơn trời.
"Cậu ấy cuối cùng ở chung một chỗ với Kim Kim, cậu ấy mất tích, Kim Kim cũng không lộ mặt, ngay cả tìm khắp cũng không đến phiên chị em như em, chuyện này quả thật khó nói."
Cố Hoài Nam im lặng, lo lắng trong lòng càng nghiêm trọng. "Tôi xác thực không biết Kim Kim ở đâu, , đã rất nhiều ngày không có liên lạc với cô ấy, tôi cho là cô ấy đi giải sầu, cô ấy bị đả kích rất lớn khi chia tay với Tiết Thần, mặc dù biểu hiện của cô ấy hết sức lạc quan, nhưng từ lúc cô ấy bắt đầu công việc thì tôi bắt đầu có loại dự cảm xấu."
Cô có chút ảo não mình không có ở khi đó chú ý nhiều một chút, càng hận Trần Nam Tầm hơn.
Cố Hoài Nam có chìa khóa nhà Dư Kim Kim, cùng Trần Nam Thừa cùng nhau trở về, cố gắng có thể tìm được một chút đầu mối. Trần Nam Thừa lục soát khắp cả gian phòng, đáng tiếc là không tìm được, lúc trở về phòng ngủ nhìn thấy Cố Hoài Nam sợ sệt ngồi ở chỗ đó, anh ngồi xổm xuống trước cô, phát hiện trong đôi mắt tất cả đều là oán hận.
Cố Hoài Nam nắm điện thoại di động trong tay, đó là Tiết Thần đã từng dùng qua, Trần Nam Thừa lật xem thêm vài lần, bên trong là những hình ảnh hai người chia tay trên giường, cũng là chứng cứ Trần Nam Tầm đáng đời róc xương lóc thịt. Anh nhíu nhíu mày, ném điện thoại ở một bên, rút khăn giấy đưa cho Cố Hoài Nam.
Cô không có nhận, giọng nói oa oa. "Tôi không hiểu, dầu gì cô ấy cũng từng là bạn gái của anh ta, tại sao phải làm như vậy đối với Kim Kim, cô ấy vẫn cho là Trần Nam Tầm không đối với mình như vậy." Cô ngẩng đầu nhìn chăm chú khuôn mặt có mấy phần giống Trần Nam Tầm. "Tôi thủy chung không muốn tin tưởng chuyện này đúng là thật, nếu như không yêu, tội gì tổn thương cô ấy? Nếu như yêu, tội gì lại làm cô ấy tổn thương một lần? Nhìn thấy cô ấy như vậy, tim của anh ta không đau sao?"
Trong lời nói của cô tựa hồ có điều ngụ ý, con ngươi trong trẻo nhìn thẳng vào Trần Nam Thừa.
Có bao nhiêu năm?
Trần Nam Thừa cắn răng, khẽ cúi đầu n