Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342013
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2013 lượt.
phản đối, rồi lại không cam lòng. "Rốt cuộc cậu có nói chuyện đứng đắn hay không? Tôi không có thời gian nói chuyện tào lao."
Ở trước mặt Diệp Tích Thượng được tiện nghi còn khoe mã, Giang Thiệu làm được vô cùng tốt: miệng tiện nữa cũng sẽ tự nhiên thu lại. Anh lập tức thu vẻ mặt, đem túi hồ sơ bên cạnh đẩy hướng trước mặt Diệp Tích Thượng."Thành thật mà nói tôi cũng không rõ ràng lắm, nơi này ghi lại nội dung cặn kẽ."
Ngón tay Diệp Tích Thượng xẹt qua tên Cố Hoài Nam, trong lòng không khỏi trầm xuống.
"Trước khi Sách Thế Kỳ đi đem đồ này giao cho tôi, nhờ tôi chuyển giao cho anh." Giang Thiệu dừng một chút, "Đây là tài liệu ca bệnh của Cố Hoài Nam, Sách Thế Kỳ là bác sĩ tâm lý của cô ấy, anh ta nói đồ vật trong này trợ giúp anh hiểu rõ cô ấy hơn, anh ta hi vọng Cố Hoài Nam không có chọn sai người đàn ông, nếu như anh để cho anh ta thất vọng, anh ta sẽ trở về không tiếc bất cứ giá nào đoạt lại cô gái của anh."
Nghe vậy, đáy mắt Diệp Tích Thượng hiện lên vẻ gấp rút. "Cậu nói sao?"
"Tôi còn có thể nói cái gì?" Giang Thiệu nhún vai. "Cũng đã là thịt trong miệng anh, ai còn có thể ngậm được?"
Diệp Tích Thượng cười như không cười, coi như là thưởng cậu ta một cái tán thưởng, chẳng qua là chờ anh xem xong đồ vật, cũng cười không nổi nữa, chẳng qua là đơn giản quét qua một lần mà đáy lòng lạnh cả người, cuối cùng chỉ hiểu một chuyện: trên đời này có lẽ sẽ không có người có thể làm cho Cố Hoài Nam yêu giống như yêu Trần Nam Thừa, bao gồm cả mình.
Người một khi có tình cảm, hơn nữa càng ngày càng sâu, sẽ không tự chủ lâm vào một vòng tròn, nghĩ không ra, thậm chí khó có thể tự kiềm chế. Lần đầu tiên Diệp Tích Thượng đầy đủ và triệt để sinh ra tình yêu đối với một cô gái. . . . . . Không, chính là tình cảm trong tình yêu, anh ý thức được điểm này, trong lòng không khỏi có chút sợ, không có phương hướng.
Cái đó hoàn toàn bất đồng với tình cảm Diệp Tiểu An lúc còn trẻ, cho tới bây giờ Diệp Tiểu An đều chỉ để cho anh yêu thương, cưng chiều, bảo vệ, không muốn quá hoặc là căn bản không cần từ nơi cô nhận được tình cảm như thế. Nhưng đối mặt với Cố Hoài Nam, Diệp Tích Thượng biết anh càng lúc càng muốn ngắm, năm năm trước biết được cô, Diệp Tích Thượng cũng không biết mình có nhu cầu hẳn là mãnh liệt đối với tình yêu như vậy.
Sách Thế Kỳ nhờ Giang Thiệu chuyển phần bệnh lịch này giống như một liều thuốc trợ tim, đem Diệp Tích Thượng vốn chậm lụt trong tình yêu hoàn toàn tỉnh lại theo bản năng, nhưng cũng để cho bản thân anh vào lúc sau khi tỉnh dậy học được sợ cùng ghen tỵ, đối mặt với cô cùng người kia, lần đầu tiên Diệp Tích Thượng cảm nhận được cái loại cảm giác gọi là chân tay luống cuống.
Cảm giác như vậy mãnh liệt tới, quấy nhiễu anh tự hỏi cùng đầu óc tĩnh táo, thậm chí từ chỗ Giang Thiệu biết được Cảnh Thiên vì Cố Hoài Nam cùng anh trở lại thành phố S hơn nữa giờ phút này hai người đang cách vách chạm mặt nói chuyện , đầu óc anh giống như mộng.
Anh hỏi Cố Hoài Nam mấy vấn đề canh cánh trong lòng, lại không ngờ từ trong miệng cô nghe được đáp án.
Nhưng Cố Hoài Nam không biết, Diệp Tích Thượng không phải là không muốn thấy cô, không phải là không muốn về nhà, anh càng cần chính là tĩnh táo.
Cố Hoài Nam nói xong câu nói kia, thật lâu cũng không thấy Diệp Tích Thượng đáp lại, không thể làm gì khác hơn là nói tiếp. "Có một số việc, lúc trước không nói với anh, bởi vì không biết mở miệng thế nào." Cô xức lưng của anh, cẩn thận tránh chỗ bị xước thương. "Em không phải là cô gái tốt, em không ngoan không dịu dàng, hút thuốc lá uống rượu đánh nhau, những thứ này anh cũng rõ ràng, em cũng biết rõ lão Cố ở trước mặt anh đã nói rất nhiều điều không tốt về em, có lẽ có thể tiếp nhận, nhưng mọi người là điểm mấu chốt, em không nói là sợ đụng chạm ranh giới cuối cùng của anh, em không sợ anh hung dữ với em, không sợ anh mắng em, chỉ sợ ánh mắt đêm đó anh nhin em, còn có bây giờ xa lánh em."
". . . . . . Anh không có, chẳng qua là bận rộn."
. . . . . .
. . . . . .
Lời này nói ra ngay cả chính anh cũng không tin, Diệp Tích Thượng nhắm hai mắt lại. Trên kệ bên cạnh có một hộp đã rút một nửa thuốc cùng cái bật lửa, Cố Hoài Nam mới vừa rồi thấy được, cúi mặt mày xuống, bắt đầu bôi sữa tắm trên người anh.
"Anh có thể đổi cớ khác, nghe có thể có sức tin phục hơn so với chữ ‘bận rộn’."
Nói lời này vừa lúc xức đến bờ vai của anh, bông tắm trong tay Cố Hoài Nam bỗng dưng bị Diệp Tích Thượng lấy, anh bỗng nhiên từ trong bồn tắm đứng lên, mở vòi sen ra vội vã rửa sạch người mình, vây quanh khăn tắm liền đi ra ngoài.
Cố Hoài Nam bị ngâm một thân nước, chật vật không chịu nổi, Diệp Tích Thượng nhìn cũng chưa từng nhìn cô một cái. Cố Hoài Nam cắn răng, không có ngựa đuổi theo ra i, chờ đem phòng tắm thu thập sạch sẽ trở lại trong phòng, Diệp Tích Thượng đã lau khô đầu tóc đưa lưng về phía cô nằm xuống ngủ, uống qua chén canh đặt trên bàn.
Cố Hoài Nam sợ đánh thức anh, rón rén bò lên giường nằm ở bên cạnh anh. Giường thật cứng, thật lạnh, Cố Hoài Nam làm sao cũng không có buồn ngủ,