Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấu Kết

Cấu Kết

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341973

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1973 lượt.

mà bên người đàn ông này ngay cả động cũng không động đậy, giống như là ngủ vô cùng quen thuộc.
Cố Hoài Nam mượn ánh trăng nhìn mặt của anh, nín thở nhẹ nhàng động đậy thân thể nhích tới gần hướng anh, tay nhỏ bé từng điểm từng điểm khoác lên ngang hông của anh cố gắng hấp thu một chút ấm áp. Cả quá trình cũng rất thuận lợi, lúc cô vừa muốn thở phào, Diệp Tích Thượng bỗng nhiên mở ra hai tròng mắt, chống lại tầm mắt của cô.
Ánh mắt kia quá mức lạnh thấu xương, cho nên Cố Hoài Nam theo bản năng đem tay rụt trở về, sau một khắc bên hông căng thẳng, bị anh tung mình đặt ở phía dưới, chỉ nghe anh cúi đầu tiếng nói trầm trầm vang lên bên tai.
"Hôm nay, em không nên tới."
Dứt lời, lửa nóng liền từ tai cô đi tới môi của cô, bàn tay dò vào trong áo ngủ của cô vội vàng lục lọi vuốt ve. Cố Hoài Nam chưa bao giờ biết Diệp Tích Thượng cũng là người đàn ông thô lỗ như vậy, trực tiếp kéo quần ngủ của cô, tách hai chân cô ra chui vào, nhiệt nóng cứng rắn cách tầng quần thật mỏng.
Cái loại rung động này cô quá quen.
"Nơi này không có áo mưa, nếu như em không muốn có thể nói với anh." Diệp Tích Thượng vừa kéo quần bên trong của cô, vừa cắn vật mềm mại trước ngực cô hung ác nói: "Anh sẽ nói xin lỗi trước, coi như anh không tuân theo hiệp nghị, sau đó làm em vui lòng mới thôi."






Cố Hoài Nam biết Diệp Tích Thượng bình thường tỉnh táo tự chế thế nào nữa, lên trên giường cũng sẽ trở nên không giống, anh luôn luôn làm hung cũng không ngoan, còn lần này ngoan lệ trái ngược lần muốn ăn cô.
Nhắc tới cũng kỳ quái, vốn trận huấn luyện cường độ tăng cao, chiều nào hô hấp cũng cảm thấy mệt, mà Diệp Tích Thượng đối mặt với Cố Hoài Nam thế nhưng đem loại này mệt hóa thành lực lượng vô tận.
Hết thảy tới quá đột ngột, Cố Hoài Nam còn khô khốc, đẩy lồng ngực của anh thống khổ cau mày."Đau . . . . . . Diệp Tích Thượng, chờ một chút, đi ra ngoài trước. . . . . ."
Người đàn ông trên người cũng không lui về phía sau, chỉ thả chậm tốc độ, ma sát nhẹ chậm, từ từ mà vào, bụng không tự chủ căng cứng, ồ ồ ôn nhuận ngâm đầu dây thần kinh của Diệp Tích Thượng, thân thể trẻ tuổi tựa hồ dễ dàng tiếp nhận lẫn nhau hơn so với tim bọn họ. Diệp Tích Thượng một lần nữa mang cho cô một lần cảm thụ cao hơn, chuyên tâm tiến chiếm, sâu mà chấp nhất, thậm chí làm cho cô có chút đau, Cố Hoài Nam rên lên một tiếng, móng tay bỗng dưng vùi lấp vào da anh, nhớ tới vết xước trên lưng anh, đổi lại liều chết túm lấy ga giường.
Cô gái này luôn luôn thích ôm anh, dưới mắt buông lỏng tay, Diệp Tích Thượng không vui, phía dưới dùng sức. Cố Hoài Nam nhịn không được, rụt lại lui về sau, bị anh hiểu rõ, không những không tha, ngược lại làm mạnh thêm, đem cô hoàn toàn mở ra rong ruổi cùng mình. Tốc độ của anh nhanh mà vội, Cố Hoài Nam trốn không thể trốn, tránh không thể tránh, thân thể cong lên ngửa đầu, thanh âm cũng nghẹn trong cổ họng.
Diệp Tích Thượng bao trùm tay cô, thắt lưng tinh tráng tàn nhẫn động, cô ngay cả miệng cũng bể tan tành, ý thức bị anh đụng đến tan rã như cái khay xâu hạt, không hiểu được để kháng cũng không thể phản kháng, chỉ có thể thừa nhận.
"Em oán hận gả cho người không phải là cậu ta. . . . . ." Anh bắt được tóc của cô kéo về phía sau, làm cho cô ngẩng đầu lên thống khổ thở gấp, anh thì lại ghé vào bên tai cô, tiếng nói nhỏ lạnh như băng: ". . . . . . Oán hận anh muốn chết, hả?"
Cố Hoài Nam vô lực phản bác, trong động tác hung ác của anh đáy mắt lẳng lặng dâng lên thủy triều. Ánh sáng trong suốt chiếu dưới ngọn đèn mờ lạnh như băng, nội tâm Diệp Tích Thượng tốc hành dâng cao ngọn lửa, anh hơi thu tay lại, buông cô ra.
Cố Hoài Nam ngã trở về trên giường, sợi tóc xốc xếch tán loạn trên sống lưng duyên dáng, phối hợp cô tạo thành tiếng nhạc mê hoặc.
Cảnh đẹp mê hoặc người như thế, Diệp Tích Thượng càng như cưỡi ngựa hoang càng phát ra tùy ý, đơn giản cái giường cũng phát ra âm thanh thống khổ chói tai, đầu giường đụng phải tường rung động cực lớn, thế nhưng anh lại hoàn toàn không để ý, tăng tốc đem tất cả dành dụm trong cơ thể đẩy hướng đỉnh.
Cố Hoài Nam cảm giác mình muốn chết, anh làm cho cảm thụ của cô đạt đến cực hạn, không biết theo ai, đáy lòng tràn đầy mâu thuẫn cùng trống rỗng, càng khó có thể thừa nhận lại càng muốn, ngón tay dùng sức kéo, kéo căng đến đau, đến run, tất cả trước mắt đều là màu trắng, trong tai không ngừng vù vù, chỉ cảm thấy sức lực của Diệp Tích Thượng giống như muốn đem cô chém đứt, xé nát, xuyên thấu.
Loại hành hạ trình độ này, kết thúc khi một cỗ sức mạnh có lực cùng nhiệt lưu tiến vào chỗ sâu của cô, Cố Hoài Nam không kiềm chế được co rút đạt tới cao trào, tay mới vừa cầm chặt lấy thành giường liền rủ xuống, toàn thân xụi lơ như bùn, không có nửa điểm khí lực.
Trán Diệp Tích Thượng chống đỡ trên cổ cô thở hổn hển, vật chôn ở trong cơ thể cô vẫn không có đi ra ngoài.
Chỉ có ở nơi này núi lửa bộc phát sau khi yên tĩnh một khắc, mới có thể bắt đến này người tiếng tim đập.
Tay Diệp Tích Thượng dò nơ


Snack's 1967