Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341961
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1961 lượt.
i hai người kết hợp, nơi đó đã sớm bùn lầy không chịu nổi, anh một tấc một tấc rời khỏi cô, Cố Hoài Nam chỉ khẽ run rẩy, tóc dài che hơn phân nửa gương mặt, chỉ còn lại mí mắt nhắm chặt bên ngoài, giống như người chết đợi Vua xử trí.
Diệp Tích Thượng bình phục té ở bên người cô, trợn tròn mắt nhìn trần nhà. Trận hoan ái long trời lỡ đất trước nay chưa có cơ hồ muốn mạng hai người, cho tới bây giờ dư vị cao trào vẫn còn phiêu tán toàn thân.
Hô hấp của Cố Hoài Nam từ kịch liệt thành thở bình thường, cuối cùng nhợt nhạt. Cô ngoan như vậy, yên lặng như vậy, nhu nhược như trẻ con mới sinh. Diệp Tích Thượng nhẹ nhàng vén sợi tóc trên mặt cô, trên người cô có dấu vết kích tình bị mình lưu lại, tư thế cô nằm úp sấp cũng là bộ dạng lúc trước giãy dụa ở phía dưới mình.
Có thể làm cho cô giống như người muốn sống không được như vừa rồi, duy chỉ có Diệp Tích Thượng anh, mà không phải là Trần Nam Thừa.
Cố Hoài Nam - ý thức còn tự do, ván giường run rẩy động mấy cái, cô miễn cưỡng đem mí mắt vén lên một đường nhỏ, chỉ thấy Diệp Tích Thượng đã choàng y phục ngồi ở bên giường đưa lưng về phía mình.
"Ông xã. . . . . ." Cô nói oa oa gọi anh một tiếng, ngón tay đưa lên bắt về phía trước. Có lẽ thanh âm của cô quá nhỏ Diệp Tích còn chưa nghe được, đắp kín mền cho cô đóng đèn đầu giường liền lặng lẽ rời khỏi phòng ngủ. Cố Hoài Nam muốn đứng lên, chỉ tiếc rằng khiến cho cả người không có khí lực hơn. Một phòng yên tĩnh, trong không khí lưu lại mùi vị kích tình thật lâu không tản đi, Cố Hoài Nam hồi tưởng đến lúc trước anh đã nói, nước mắt bỗng dưng rơi xuống, nước mắt cùng suy nghĩ dần dần chìm vào mộng đẹp.
Thời tiết ban đêm, mặc dù không gió cũng khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo vô cùng.
Diệp Tích đứng trên ban công chống một tay lên lan can rút ra hai điếu thuốc. Trung đoàn ở vùng ngoại thành cảnh đêm dĩ nhiên không thể so với khu vực thành thị, duy nhất có thể nhìn chính là bầu trời sao. Không có ngọn đèn thành thị, ngôi sao lộ ra vẻ mỹ lệ dị thường chói mắt.
"Anh em, cho điếu thuốc."
Diệp Tích Thượng quay đầu lại, chỉ thấy Tiết Thần mặc áo khoác ngoài thảnh thơi ngồi một mình trên ghế trong sân thượng nhà mình, nâng cằm lên giống như anh trước đó nhìn lên màn đêm buông xuống.
Nhà Tiết Thần chỉ cách nhà Diệp Tích Thượng một bức tường, sân thượng cũng một bước là có thể vượt qua.
Diệp Tích Thượng đem nửa hộp thuốc ném cho Tiết Thần, "Còn chưa ngủ?"
Tiết Thần châm thuốc hít một hơi, xấu xa nhướng mày hướng anh. "Bản thân tớ muốn ngủ, cũng phải ngủ được mới được, cậu có động tĩnh lớn như vậy, không sợ hành hạ sụp căn phòng cũ ư?"
". . . . . ." Diệp Tích Thượng hơi chậm lại, sau đó bình tĩnh ngoắc ngoắc khóe miệng. "Không có khống chế được, xin lỗi."
"Một khi cậu không khống chế được, người xui xẻo cũng không chỉ có một mình Cố Hoài Nam, tầng lầu này không biết có bao nhiêu đại lão gia độc thân lúc nửa đêm đứng lên tắm dội đâu." Tiết Thần hừ hừ, "Đàn ông no chết không biết còn có đàn ông đói chết ư."
Diệp Tích Thượng thấy anh nói móc, không làm bất kỳ phản bác. "Kim Kim có tin tức sao?"
Nhắc tới Dư Kim Kim, trong mắt Tiết Thần trong nháy mắt ảm đạm vài phần. "Ba tớ phái người đi, còn chưa trả lời."
"Trần Nam Tầm đâu?"
Tiết Thần chậm rãi phun ra làn khói, một hồi lâu mới âm ngoan mở miệng: "Nếu Kim Kim có việc, tớ sẽ đích thân bắn chết người đàn ông cặn bã đó."
"Sớm khuyên cậu rồi, sớm quay đầu lại cũng không có sự việc ngày hôm nay." Diệp Tích Thượng cũng không nghĩ đến là một cô gái tính tình như Dư Kim Kim lại mạnh mẽ như vậy, hồi tưởng từ lúc hai người gặp gỡ đến bây giờ, cũng không ai biết trong lúc vô tình không ngờ trải qua vùi lấp như vậy, cũng như —— anh đối với Cố Hoài Nam.
Hai người đàn ông đều có tâm tư, trầm mặc lan tràn trong không khí. Tiết Thần bấm thuốc, nửa người cách lan can phác thảo cổ Diệp Tích Thượng. "Tớ nói này, cậu có bao nhiêu khó dồi dào sung túc? Cố Hoài Nam sợ là cũng bị cậu làm gần chết, cậu còn bày biện bộ mặt không vừa lòng cho ai nhìn đây?"
"Rất rõ ràng?" Diệp Tích còn mơ hồ sờ càm của mình, tự giễu.
Diệp Tích Thượng rất ít nói đùa, Tiết Thần nhìn anh một lúc, bĩu môi, buông anh ra. "Cậu cùng Cố Hoài Nam rốt cuộc náo loạn bao nhiêu mâu thuẫn? Vẫn buồn bực ở trong lòng, nói cùng anh em một chút, không mất mặt."
"Nói chút không thực tế." Diệp Tích Thượng buông tay nắm chặt ngày đó bị cửa xe kẹp thương. "Nhớ trước kia lão Diệp từng giới thiệu con gái cho tớ chứ?"
Tiết Thần nghĩ ngợi, gật đầu. "Muốn cậu đi xem mắt à?"
"Là Cố Hoài Nam."
Tiết Thần cười: "Hai ngươi thật đúng là có duyên."
"Khi đó cô ấy cùng Trần Nam hứa hẹn không bao lâu."
"Cho nên?"
"Nếu như khi đó tớ thật tình đối đãi chuyện này, không phải là không thể lấy được cô ấy."
Tiết Thần kinh ngạc khiêu mi. "Cậu đang hối hận năm đó không có đào chân tường của Trần Nam Thừa? Hay là muốn nói sức quyến rũ của mình lớn hơn Trần Nam Thừa?"
Diệp Tích Thượng liếc anh một cái, Tiết Thần nhún vai, xoay tay lại bưng cái chén nhỏ trên bàn trà qua. "Cái này không