Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấu Kết

Cấu Kết

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341944

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1944 lượt.

ột câu nữa tôi sẽ ném em xuống."
Cố Hoài Nam le lưỡi, anh nói được là làm được, khi đối đầu đừng nên chọc anh.
Không biết người tốt bụng nào đã sớm kêu xe cứu thương, nhưng Cố Hoài Nam vừa bị đưa lên xe liền ngồi bật dậy: "Cái túi xách của tôi còn chưa vớt lên!"
"Bên trong có gì rất quan trọng sao?"
"Chỉ có điện thoại di động và tiền."
Diệp Tích Thượng không lên tiếng trực tiếp ấn cô nằm trở xuống băng ca, Cố Hoài Nam lại định ngồi dậy, vẻ mặt nóng nảy: "Điện thoại di động của tôi ——"
"Vớt lên được cũng không thể dùng." Anh nhận chiếc khăn lông cô y tá đưa, lau mái tóc và gương mặt ướt nhẹp của cô: "Tôi sẽ mua cho em cái mới."
Cố Hoài Nam không chịu, cố ý yêu cầu dừng xe, Diệp Tích Thượng phiền não lau gương mặt đầy nước của cô, khiển trách: "Cố Hoài Nam, đừng tùy hứng! Ngoan ngoãn nằm xuống! Đây là mệnh lệnh!"
Anh giận thật, Cố Hoài Nam cắn cắn môi không nói, phục tùng mệnh lệnh nằm xuống lại, mặc cho Diệp Tích Thượng dùng khăn lông lau tóc lau mặt của cô, đôi mắt ở dưới khăn lông từ từ đỏ lên.
*******
Những người ở vùng phụ cận tới đây ăn uống thì 90% số người đó sẽ tới đại lộ Hải Uyển dạo chơi mua đồ hoặc ngắm cảnh sông, Trần Nam Thừa đi dọc theo đường dành riêng cho người đi bộ, dễ dàng tìm được bọn họ. Anh không biết Diệp Tích Thượng và Cố Hoài Nam nói những chuyện gì, chỉ nhìn thấy nét mặt của cô vui vẻ thoải mái ý, nụ cười xinh đẹp động lòng người.
Nụ cười này, đã từ rất lâu anh chưa nhìn thấy?
Trần Nam Thừa là một người có tham muốn giữ lấy cực mạnh, trước đây khi cùng Cố Hoài Nam lui tới thì ngay cả Trần Nam Tầm cũng không dám ở trước mặt anh trêu chọc cô. Cho nên khi anh tận mắt nhìn thấy Diệp Tích Thượng ôm Cố Hoài Nam vào trong ngực, suýt nữa quên mình đã là chồng, là cha của người ta.
Anh khó khăn xoay người rời đi, đồng thời bấm điện thoại gọi cấp cứu. Ngồi vào trong xe, không khỏi cười nhạo mình điên cuồng quay lại như vậy đến tột cùng có ý nghĩa gì.
Chuông điện thoại di động vang lên một hồi lâu, thế nhưng anh lại không hề biết. Tài xế liên tiếp nhìn anh, không nhịn được nhắc nhở: "Tiên sinh, điện thoại di động của anh vang lên đã lâu rồi."
Lúc này Trần Nam Thừa mới sờ tới điện thoại di động, bắt máy, giọng nói Trần Nam Tầm vội vàng truyền tới.
"Anh, Anna đã xảy ra chuyện, anh mau sớm tới đây! Bệnh viện thành phố."






Quan Hệ Đặc Biệt Bất Bình Đẳng.
Lúc Trần Nam Thừa chạy đến, Trần Nam Tầm đang cúi đầu xuống trêu chọc đứa cháu nhỏ Đại Đầu trong ngực, khuôn mặt nhỏ nhắn của Trần gia đỏ lên, vừa cười vừa vùng vẫy giãy dụa, thân thể bỗng nhiên dừng lại, tiếp đó vặn vẹo mạnh hơn. "Ba mau tới cứu con! Cậu lại khi dễ đứa bé!"
Trần Nam Thừa tiến lên, không nói một lời ôm con xuống, sửa sang lại quần áo và đầu tóc cho bé, Trần gia cũng nhạy cảm nhận thấy tâm tình của hắn không tốt, bà ngoại cũng không dám di động một cái. Trần Nam Tầm dựa vào một bên, quan sát sắc mặt của hắn. "Biết mẹ vợ đại nhân rất để ý đối với chuyện liên hoan trong phòng, thế mà cậu lại cố tình khiêu chiến với bà ấy."
Trần Nam Thừa vỗ vỗ vai Trần gia, ý bảo hắn đi qua bên kia, quay đầu hỏi Trần Nam Tầm. "Chuyện gì xảy ra?"
"Cô ấy bảo vệ cậu mà nổi cáu với lão phật gia, tranh chấp mấy câu, lão phật gia dưới cơn nóng giận đã lật bàn, ngay cả canh nóng cũng dội lên người cô ấy rồi."
Dư Anna khăng khăng đòi về nhà, Trần Nam Thừa hỏi qua ý kiến của bác sỹ rồi mới đồng ý.
Cố Hoài Nam trải qua kiểm tra cũng không lo ngại, lúc nào cũng có thể xuất viện. Giờ phút này, cô đang ngồi ở đại sảnh, bộ dạng vẫn ướt đẫm - nhếch nhác như trước, bên ngoài khoác áo vét nam, vẻ mặt không biểu tình nhìn dòng xe chạy, ngay cả Diệp Tích Thượng quay lại cũng không biết.
"Thử xem có vừa chân không?" Diệp Tích Thượng lấy từ trong hộp giầy ra một đôi giày xăng-̣đan màu trắng đưa cho cô.
Lúc này, Cố Hoài Nam mới lấy lại tinh thần, cầm đôi giầy lên nhìn. "Hình dáng tạm chấp nhận, gót giầy thấp như thế này, anh mua giầy cho con dâu hay là mua giầy cho mẹ chồng vậy?"
Diệp Tích Thượng đem quần áo mới phủ lên người cô, mặt không chút thay đổi. "Không muốn đi thì đi chân trần, anh cũng không có ý kiến."
Môi Cố Hoài Nam hơi cong lên, cô và Dư Kim Kim đều là người có vóc dáng cao gầy, nếu mang đôi giầy này đứng chung một chỗ với anh nhất định còn kém xa. Cô không muốn đi chung một chỗ với anh, cố ý đi nhanh trước mặt anh, ra đến cửa thì bị thứ gì nặng đụng vào, lùi về sau mấy bước, nên bị Diệp Tích Thượng chụp được. Cô định thần nhìn lại, là một đứa trẻ.
Trời sinh Trần gia tính tình bướng bỉnh, vừa ra khỏi thang máy liền chạy nhanh ra ngoài, trực tiếp đụng vào người Cố Hoài Nam, chính mình kêu “úi” một tiếng rồi ngồi bệt xuống đất. Trần Nam Tầm đi theo phía sau, nhìn thấy hai người cũng hơi ngẩn người một chút, vội ôm Trần gia từ dưới đất lên. "Tiểu tử thúi, để xem con còn chạy nữa không! Còn không mau nói xin lỗi chị?"
"Chị, thật xin lỗi." Trần gia cũng chớp chớp mắt, sợ hãi nhìn Hoài Nam.
Cố Hoài Nam vố


XtGem Forum catalog