Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341946
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1946 lượt.
n không tức giận, vừa thấy Trần Nam Tầm mặt liền lạnh xuống, ôm hai bờ vai đánh giá quan hệ giữa hắn và đứa bé. "Đứa nhỏ này là con anh? Không nghĩ tới Tầm thiếu lại giống như ngựa đực, đứa bé cũng lớn như vậy."
Trần Nam Tầm không chút để ý. "Cô luôn không có chút để ý gì hết, ngựa đực cũng có điểm mạng của nó, ngay cả mầm mống cũng nhiều, khiến cô chế cười."
Cùng người đàn ông này so về vô sỉ thì Cố Hoài Nam thua. "Cảnh cáo anh, hãy cách xa Dư Kim Kim ra, đừng làm dơ bẩn chị em tôi, chị đây thấy ngứa mắt."
Trần Nam Tầm nhìn Diệp Tích Thượng ở phía sau lưng cô, ý vị sâu xa, cười châm biếm. "Người phụ nữ có liên quan đến tôi đã sớm dơ bẩn rồi, không dễ dàng rửa sạch."
"Anh — —"
Cố Hoài Nam không kiềm chế được, lại bị Diệp Tích Thượng kéo trở về, thoáng dùng sức nắm chặt cổ tay cô, Cố Hoài Nam dừng lại một chút, mới miễn cưỡng nuốt lời trở về.
"Ghê tởm." Cô hung hăng mắng Trần Nam Tầm, liếc mắt một cái, mũi giày xoay tròn đi tới.
Diệp Tích Thượng lạnh nhạt nhìn lại Trần Nam Tầm. "Tôi có thể hiểu rằng cậu đang hạ chiến thư với Tiết Thần không?"
"Không nghĩ tới lại có duyên như vậy, hai người phụ nữ này hiện tại lại rơi vào tay anh và phó đoàn trưởng rồi." Trần Nam Tầm nhún nhún vai, cũng không phủ nhận. "Diệp tiên sinh, có thể hỏi một câu được chứ, bây giờ quan hệ giữa anh và Cố Hoài Nam là thế nào?"
Thang máy lần nữa mở ra, Trần Nam Thừa ôm Dư Anna đi ra, xa xa nhìn thấy hai người, bước chân không tự chủ chậm lại.
Trong chốc lát, tầm mắt Diệp Tích Thượng và Trần Nam Thừa giằng co trên không trung, chậm rãi mở miệng nói với Trần Nam Tầm. "Quan hệ giữa tôi và Cố Hoài Nam không có gì đặc biệt, chẳng qua là tôi có khả năng khiến cô ấy chấp hành mệnh lệnh vô điều kiện mà thôi, mà cô ấy có thể muốn làm gì thì làm, muốn làm gì cũng mặc kệ . . . . . . Quan hệ đặc biệt bất bình đẳng."
Diệp Tích Thượng không dừng lại lâu, xoay người rời đi.
Trần Nam Tầm cau mày, Trần gia cũng như hắn nhướng mày lên. "Cậu, ngựa đực là có ý gì?"
Trần Nam Tầm hung hăng vỗ trán bé, "Lớn lên con sẽ biết!"
Khi Cố Hoài Nam về đến nhà cũng đã muộn rồi. Cô tắm rửa bằng nước nóng sau đó đi ra ngoài, Diệp Tích Thượng đã nấu nước gừng xong rồi đặt ở trên bàn trà. Cô bưng cái bát đi vào phòng ngủ chính, thấy anh cũng vừa tắm rửa xong đang mặc quần áo.
Cố Hoài Nam dựa người vào cạnh cửa, vừa uống nước vừa thưởng thức bả vai rộng lớn cùng eo săn chắc của anh, đáng tiếc lúc cô tiến vào người đàn ông này đã mặc xong quần áo rồi, đã để lỡ nhiều phúc lợi.
"Khuya rồi, anh mặc quần áo chỉnh tề như vậy định đi đâu à?"
"Trở về quân đội."
Diệp Tích Thượng sớm biết cô đang nhìn nhưng cũng không xoay người lại, tiếp tục cho vào túi hành lý một ít quần áo để thay.
Cố Hoài Nam uống sạch nước gừng, trên chóp mũi cũng rịn ra mồ hôi hột. "Hôm nay cũng đủ mệt rồi, anh nghỉ ngơi thật tốt sáng sớm mai rồi đi, dù sao em cũng ngủ ngoài phòng khách, không thể chịu nổi cái giường cứng như thép kia."
Diệp Tích Thượng thoáng suy tư, gật gật đầu, trở lại thư phòng lấy ra một cái túi hồ sơ, rút ra thư thỏa thuận đưa cho cô. Cố Hoài Nam cầm lấy nhìn một chút, "Điều nhiều hàng ngũ như vậy, anh thật là có kiên nhẫn."
Cô cũng không có mười phần kiên nhân như anh, thô bạo “xoẹt” một cái. "Tại lại không có các khoản mục về sự việc kia?"
"Chuyện gì?"
"Thì. . . . . ." Cố Hoài Nam ho nhẹ, "Thì cái đó."
Diệp Tích Thượng hơi chút suy tư, hiểu được. "Điều hai khoản một, nếu không được đối phương lịch sự đồng ý sẽ không phát sinh quan hệ tình dục."
"Không được đối phương lịch sự đồng ý?" Cố Hoài Nam buồn cười, nhưng nhịn xuống. "Anh xem thân thể lớn lên không có tật xấu gì, cũng không giống như là ba bốn người đàn ông cùng làm, điều này có ý nói, nếu như em không đồng ý, anh vẫn làm? Anh nhẫn nại được sao?"
Vẻ mặt Diệp Tích Thượng vẫn nghiêm chỉnh - nghiêm túc. "Đối với anh mà nói thì không thành vấn đề."
Cố Hoài Nam cầm thư thỏa thuận ngồi vào bàn làm việc, liếc mắt nhìn anh. "Nếu như em nói có vấn đề, vậy phải làm sao bây giờ?"
"Báo cáo trước."
Cố Hoài Nam đầy hứng thú nhếch mày lên, ý nghĩ xấu lại ngoi lên từ trong bụng, thân thể hơi nghiêng về phía trước dò hỏi. "Báo cáo Diệp đoàn trưởng, em muốn ăn thịt."
Cho dù Diệp Tích Thượng có trì độn cũng biết ‘thịt’ cô nói đến là chỉ cái gì, suy tính trong chốc lát, giương mắt nhìn cô. "Không được."
"Tại sao? Anh đã nói, trừ ly hôn ra chuyện gì anh cũng có thể thỏa mãn em, anh gạt người sao? Vậy em đây không ký."
Vẻ mặt Diệp Tích Thượng khẽ biến đổi, cắn chặt răng. "Anh là lính nhảy dù."
"Em biết rõ."
"Lưng không có túi dù, em muốn anh nhảy từ trên máy bay xuống thế nào?"
". . . . . ."
Mới đầu Cố Hoài Nam không hiểu, đến lúc phản ứng kịp thì nằm bò trên bàn cười khúc khích, cười đến mức nước mắt cũng chảy ra, ký tên mình vào thư thỏa thuận. "Em phục anh - Diệp Tích Thượng, thật muốn xem bộ dạng nhảy dù của anh."
Thấy anh chau mày, Cố Hoài Nam mới phát giác lời của mình quá mức mập mờ, vội vàng đổi lời nói. "Em là chỉ thật sự muốn nhìn