XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấu Kết

Cấu Kết

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341935

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1935 lượt.

ống.
"Tôi nên trở về sớm một chút." Đầu của Cố Hoài Nam nhẹ nhàng tựa vào vai anh, trong giọng nói có vẻ hối tiếc, nhưng sau đó lấy lại tinh thần ngay lập tức: "Không khí tốt như vậy, không bằng, tôi nên thẳng thắn kể lại mấy năm này mình đã làm gì chứ?"
Diệp Tích Thượng cười nhạo, nghe cô nói đâu đâu: "Trước tiên ở nước ngoài tiếp tục học hai năm, lại đi du lịch rất nhiều địa phương, mỗi khi đến một chỗ là tìm quán bar ở chỗ đó xin làm việc."
Diệp Tích Thượng cau mày, "Tiền tôi đưa cho em đâu? Xài tốn như vậy?"
Cô cười hả hê."Ai nói tôi đi làm là vì ấm no, tôi đi là vì muốn nhìn trai đẹp, mà ở quán bar thì rất nhiều a."
Diệp Tích Thượng đột ngột quay đầu nhìn cô chằm chằm, Cố Hoài Nam chau chau mày: "Tức giận à? Anh đã nói anh không truy cứu tôi nữa mà, biết vậy không nói cho anh nghe."
Tay của cô còn vịn vai anh để giữ thăng bằng, cho nên dễ dàng cảm nhận được bắp thịt dưới lớp áo sơ mi của anh từ từ trở nên căng thẳng, trong lòng hồi hộp: người đàn ông này thật sự quá dễ lừa gạt: "Thật sự tức giận à?"
Diệp Tích Thượng không lên tiếng, Cố Hoài Nam ho nhẹ một tiếng, tiếp tục: "Dĩ nhiên, cuộc sống của tôi cũng không phải tất cả đều Hoang Dâm Vô Độ như vậy." Cô lấy di động tìm những tấm hình giơ lên trước mắt anh:"Xem đi."
Trong di động đều là hình áo cưới, hoặc là lộng lẫy hoặc là ngọt ngào, phong cách của từng bộ váy cưới khác xa nhau, nhưng lại giống nhau là vô cùng xinh đẹp: "Không phải muốn nói cho tôi biết thời gian này em đã lừa gạt được người đàn ông nào cưới em rồi chứ?"
Cố Hoài Nam cười nghiêng cười ngả: "Đầu năm nay đàn ông đồng ý nói chuyện yêu đương với phụ nữ rất nhiều, nhưng thật sự đồng ý lấy về nhà thì lại rất ít người, anh tưởng đàn ông trong thiên hạ đều dễ bị gạt giống anh sao?"
"Cố Hoài Nam!" Diệp Tích Thượng cắn răng, hất tay cô khỏi vai mình. Cố Hoài Nam bị bất ngờ, quơ quơ tay ngã ra ngoài, thật may là Diệp Tích Thượng kịp thời kéo trở lại, cô sợ hãi ôm ngực thở sâu liên tiếp.
"Tôi còn tưởng rằng anh sẽ không có đạo đức mà đẩy tôi xuống đấy."
"Thật đáng tiếc vừa rồi thật sự tôi có nghĩ tới."
"Vậy sao anh còn kéo tôi lên?"
"Đó là phản xạ có điều kiện."
Cứu cô là phản xạ có điều kiện?
Khóe miệng Cố Hoài Nam nhếch lên cười: "Những thứ này đều là tác phẩm của tôi, đã đạt được mấy giải thưởng rồi đấy!"
Nghe vậy, Diệp Tích Thượng nhìn lên nhìn xuống đánh giá cô một phen, hoài nghi hiện đầy trên mặt. Cố Hoài Nam nhún vai, nói láo thì anh ta tin, nói thật ngược lại không tin. Cô than thở, tầm mắt nhìn về xa xa: "Nơi này chính là nơi anh đã cứu tôi, còn nhớ không?"
"Chưa từng quên."
"Bởi vì hối hận đã rước lấy một người phụ nữ luôn gây phiền toái cho mình, cho nên vẫn ghi khắc trong lòng?"
Cô tự giễu, lại thấy anh chậm rãi nhấc bờ môi mỏng lên."Chuyện tôi làm, chưa bao giờ hối hận, chỉ hối hận những chuyện chưa bao giờ làm."
Không biết sao, Cố Hoài Nam để ý đến câu nói của anh, chỉ kinh ngạc nhìn ánh mắt của anh.
Làn gió thổi mái tóc dài của cô bay tán loạn, khi cô nghiêng đầu nhìn anh thì những đuôi tóc mềm mại quét vào mặt anh, một không khí mập mờ không thể giải thích lặng lẽ diễn ra.
Lại một phát pháo hoa khổng lồ phóng lên chiếu sáng bầu trời, chiếu rọi vào khiến ánh mắt của hai người sáng ngời, trong mắt hai người chỉ thấy một mảnh ánh sáng lung linh. Cố Hoài Nam mấp máy môi, cuối cùng quyết định: "những điều anh nói trước đây, là thật hay sao?"
"Quân nhân không nói chơi."
Quân nhân không nói chơi, xuất phát từ miệng của hắn, Cố Hoài Nam không do dự tin đó là thật, cô hít thở thật sâu: "Đồng ý! Vậy cần tôi phối hợp với anh thế nào?"
Diệp Tích Thượng nghĩ ngợi, nói: "Trước tiên về nhà với tôi, gặp cha tôi."
Cố Hoài Nam đứng dậy định nhảy từ lan can xuống, nghe thấy những lời này của anh, dưới chân nhất thời bị trợt, cơ thể mất đi trọng tâm ngửa ra sau, hét lên một tiếng rớt xuống. . . . . .
Diệp Tích Thượng chậm một bước không giữ được cô, nặng nề mắng ra tiếng, không nói hai lời nhảy xuống theo.
Mấy phút sau, Cố Hoài Nam uống vài ngụm nước sông được Diệp Tích Thượng vớt lên bờ, quỳ xuống ho rất khổ sở. Diệp Tích Thượng vừa vuốt lưng cô vừa tức giận cắn răng nghiến lợi: "Không phải em nói đã học bơi sao!"
"Đã học, nhưng không học được." Cố Hoài Nam cười rồi lại ho khụ khụ, sau đó ngồi xếp bằng đến trên đất: "Không phải anh đã nói nếu tôi lại té xuống, sẽ không cứu tôi sao? Lúc này vẫn là phản xạ có điều kiện?"
Động tác của Diệp Tích Thượng dừng lại, trong mắt tóe ra ngọn lửa, không nói tiếng nào bắt đầu cởi áo sơ mi của mình. Cố Hoài Nam trợn mắt há mồm, nhìn mọi người vây xem phía sau, tốt bụng nhắc nhở: "Này, rất nhiều cô gái nhìn anh, chú ý ảnh hưởng một chút đoàn trưởng Diệp."
Diệp Tích Thượng dùng áo sơ mi bao bọc cô bởi vì váy ướt đẫm mà cơ thể "Lộ ra nguyên hình", ôm ngang cô lên. Cố Hoài Nam cũng không giãy giụa, len lén liếc những bắp thịt của anh: "Chúng ta đi bệnh viện trước hay đi mua quần áo trước? Hình tượng của anh bây giờ khiến tôi rất xấu hổ khi đi cùng với anh."
"Nói thêm m