Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341945
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1945 lượt.
anh nhảy dù á..., nhảy dù rất tuyệt sao? Có thể dạy em được không?"
Diệp Tích Thượng cất túi giấy xong. "Nếu em không sợ chân mình phình to, thì anh sẽ dạy em."
Cố Hoài Nam vừa nghe xong, lập tức từ bỏ ý niệm này.
Ngày thứ hai, Cố Hoài Nam rời giường thì Diệp Tích Thượng đã làm xong bữa sáng, cô kinh ngạc duỗi cái lưng cứng mỏi. "Anh lại còn biết nấu cơm! Anh thật sự là đàn ông sao?"
Diệp Tích Thượng nấu cơm không chỉ có bề ngoài đẹp mắt, mà mùi vị cũng không tồi. Lúc Cố Hoài Nam ở một mình vô cùng lười, lúc nào cũng miện cưỡng ăn tạm cái gì đó, thường xuyên ăn cơm nguội hoặc mỳ ăn liền, bỗng nhiên lại được ăn một bữa sáng nóng hổi lại còn thơm ngào ngạt, tâm trạng tươi như hoa nở.
"Em thấy anh đừng ở trong quân đội, mà cề nhà ở đi, em mua đồ nấu còn anh làm cơm, kết hợp hoàn mỹ." Cô vừa nhét đồ ăn vào trong miệng, vừa không nói ngừng.
"Trở lại cũng được, nhưng lại dễ dàng bại lộ quan hệ của chúng ta."
"Cũng đúng." Cố Hoài Nam gật đầu.
Diệp Tích Thượng lấy từ trong phòng ra một cái cặp da đặt trước mặt cô, "Cần anh nói lại lần nữa không?"
Cố Hoài Nam đương nhiên biết bên trong đựng thứ gì, nuốt nuốt nước miếng. "Không sợ em lại cầm tiền của anh chạy mất?"
"Anh cũng có giới hạn cuối cùng, em cứ thử xem?" Diệp Tích Thượng nhàn nhạt nói.
Cố Hoài Nam rụt cổ lại, tay ấn nhẹ, mở cái túi da xem qua, không khỏi lắc đầu thở dài . "Người nào có thể gả cho anh đúng là hạnh phúc chết mất, tiếc rằng em lại là một cô gái xấu, cũng tiếc rằng anh là một ông già cố chấp, không có kết quả, haiz."
Tay đang gắp thức ăn của Diệp Tích Thượng hơi dừng lại. "Anh sẽ không khiến người phụ nữ của mình phải chịu uất ức."
Cố Hoài Nam đóng lại bóp da lại, cười xấu xa. "Em thì sợ người chịu uất ức là người đàn ông lấy phải mình."
Diệp Tích Thượng lơ đễnh. "Mấy ngày nữa, chờ cha anh trở lại, anh sẽ dẫn em đi gặp ông ấy."
Cố Hoài Nam cắn chiếc đũa, lông mày nhíu lại. "Vậy đến lúc đó, em phải làm thế nào?"
"Đừng gọi chú Diệp là được."
"Chẳng lẽ gọi bác Diệp sao?"
Diệp Tích Thượng giương mắt trừng cô. "Gọi cha, cha!"
Cố Hoài Nam cười híp mắt, đem cháo nóng đẩy tới bên cạnh anh. "Đừng nóng giận, đừng nóng giận, cho dù cha anh có không thích em đuổi ra khỉ cửa, em sẽ ôm chân ông ấy gọi một tiếng cha, yên tâm đi ông xã."
Muốn Xem Mặt Thì Cũng Phải Xem Mặt Con Trai Ông!
Lại nói, đây coi như là lần thứ hai Dư Kim Kim làm mai mối cho Cố Hoài Nam.
Bởi vì cha mẹ đều là quân nhân chuyên nghiệp, hơn nữa từ trước đến giờ đều có tư tưởng công việc cũng trọng yếu như gia đình, thêm vào đó sức lực cũng có hạn, chỉ dẫn theo một con gái nhỏ bên người. Tính tình Cố Hoài Nam từ nhỏ cũng độc lập hơn so với Cố Hoài Tây, cho nên cứ như vậy bị để lại sống với ông nội.
Cố Hoài Nam nhớ khi cô và Trần Nam Thừa biết nhau cũng xem như là do Dư Kim Kim dẫn dắt đến.
Ngày đó, cô đang ở trong thư viện đọc truyện thiếu nhi, Dư Kim Kim chợt hấp tấp lao tới, váy áo và khuôn mặt nhỏ nhắn đều vô cùng bẩn thỉu, dọa Cố Hoài Nam giật mình.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Dư Kim Kim đầy vẻ tức giận: "Có một nam sinh không biết xấu hổ khi dễ tớ!"
Kết quả tất nhiên không có gì thay đổi, từ đó Cố Hoài Nam đi theo Trần Nam Thừa, năm ấy cô mới năm tuổi, anh mười một tuổi. Trong cuộc sống của Cố Hoài Nam trừ ăn cơm, đọc truyện thiếu nhi và học tập thì có thêm một chuyện mới mẻ kích thích: nhìn an hem họ Trần cùng những người khác đánh nhau. Lúc đầu cô không tình nguyện lắm, nhưng kể từ đó, cô cũng không còn cô đơn như trước nữa, đưa đón cô sáng học chiều học không còn là những chú lính hậu cần mà là an hem họ Trần.
Mặc dù bọn họ là người không tốt, nhưng cô thấy cũng không tệ, tình cảm của mấy người bắt đầu từ cấp bậc vui vẻ đến khi bền chắc không thể phá vỡ được. Sau đó Dư Kim Kim được mẹ đưa ra nước ngoài sinh sống ít năm, trong thời gian này chơi cùng với Cố Hoài Nam vẫn là an hem họ Trần, nhất là Trần Nam Thừa.
Mười năm sau, trong tiệc sinh nhật, Cố Hoài Nam chắp tay trước ngực cầu nguyện trước ánh nến: “Con hi vọng trời cao sẽ cho ban cho con một người yêu cao to đẹp trai một chút, điều quan trọng nhất là yêu con, mãi mãi sẽ ở bên con."
Trần Nam Tầm ý vị sâu xa nhìn anh mình mỉm cười, Trần Nam Thừa chờ sau khi cô thổi nến xong thì kéo cô vào trong ngực mình, in trên môi cô nụ hôn đầu tiên giữa hai người: "Nguyện vọng này anh có thể giúp em thực hiện."
Tình huống đó, bây giờ Dư Kim Kim nhớ lại vẫn còn thấy mới mẻ, nhưng cuối cùng Trần Nam thừa cũng chỉ thực hiện được một nửa, thương yêu cô ấy, nhưng lại từ bỏ cô ấy.
Tiết Thần kể xong đoạn này, không khỏi than thở: "Cô Cố Hoài Nam cũng rất đáng thương, nghe nói Trần Nam thừa vừa kết hôn được mấy ngày, cô ấy liền biến mất, phiêu bạt ở bên ngoài năm năm, vừa mới trở lại chưa được ít ngày."
Anh ta quan sát biểu tình của Diệp Tích Thượng, muốn từ trên mặt hắn có thể thấy chút gì đó, nhưng đáng tiếc lại không toại nguyện, tiếp tục thở dài: "Haiz! Cô ấy lại khiến tôi nhớ tới Ti