Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341952
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1952 lượt.
gì! Anh đứng lên khỏi người em, nặng chết đi được!" Cố Hoài Nam quên lời cảnh cáo vừa rồi của anh, lại bắt đầu vặn vẹo người.
Diệp Tích Thượng hơi nâng thân thể lên, "Như vậy được chưa?"
Cố Hoài Nam dùng hết sức lực đẩy anh ra, nhưng người đàn ông này vẫn không dịch chuyển. "Không phải anh mới vừa làm Liễu Hạ Huệ sao? Tại sao lại bắt đầu giở trò lưu manh rồi hả?"
Diệp Tích Thượng bình tĩnh nhìn cô chằm chằm, lại giống như không nhìn cô. Cố Hoài Nam vẫn thấy anh không nói lời nào, nhưng ánh mắt của anh lại cực kỳ nóng bỏng, mà lúc này đây với tư thế kết hợp ánh mắt của hai người, cô lại cảm thấy ánh mắt nghiêm nghị kia như đang ám chỉ điều gì đó.
Cố Hoài Nam thôi không giãy dụa nữa, giương cằm lên, nhẹ nhàng thổi hơi về phía môi anh, giọng nói trở nên cợt nhả. "Có phải trong lòng đang đấu tranh hay không? Đang suy nghĩ nên ăn hay không ăn? Dù sao về mặt pháp lý chúng ta đều có thể làm loại chuyện này, còn suy tính cái gì? Nói không dám, em tin, có phải anh không muốn nên có chút gượng ép, sẽ chỉ làm em hoài nghi anh có phải ‘nghẹn’ quá lâu rồi nên. . . . . . Trông khá mà không dùng được, vậy lỗi của em cũng quá lớn rồi."
Diệp Tích Thượng vốn đang cẩn thận lắng nghe động tĩnh ở bên ngoài nên không đem những lời nói của cô để ở trong lòng, nhưng câu "Không dám" kia cùng với câu "Trông khá mà không dùng được" vẫn cứ chui vào lỗ tai của anh. Khóe miệng của anh giật giật, chợt phát hiện mình không biết trả lời như thế nào.
Nói không dám? Vậy không phải là đàn ông, lần đầu tiên nhảy dù từ trên cabin cách mấy ngàn mét anh còn nhảy được, vậy còn có chuyện gì không dám chứ?
Nói không muốn? Vậy càng không phải là đàn ông.
Cho dù tính tình của Diệp Tích Thượng có tốt hơn nữa, nhưng giờ phút này cũng có chút chấn động, dù cho anh biết Cố Hoài Nam cố ý. "Anh không phải ngại, cứ nói đi."
Cố Hoài Nam không nhận được câu trả lời, chỉ cười cười - khiêu khích - quyến rũ, bàn tay nhỏ bé chống cự trước ngực anh bỗng chuyển sang chậm rãi vuốt ve, chậm rì rì, đồng thời phả ra khí nóng dưới cần cổ anh. Chẳng qua là cô cố gắng lúc lâu, lại không thấy người đàn ông này có chút động tĩnh gì, tròng mắt híp lại, đưa đầu lưỡi ra liếm nhẹ yết hầu của anh.
Hành động rất nhỏ này lại giống như con mèo nhỏ đưa móng vuốt ra quấy nhiễu tim anh.
"Cố Hoài Nam."
"Hả?"
"Chơi đùa thì được, nhưng nên có chừng mực."
Cố Hoài Nam cười khẽ, "Không có chừng mực thì thế nào?" Dứt lời, lại liếm yết hầu của anh lần nữa. Mặc dù nhịp tim anh đập đã khác trước, nhưng tần suất hô hấp của anh cũng không thay đổi, đúng là người đàn ông có định lực rất khá.
Khi bàn tay bé nhỏ đang di động trên ngực anh từ từ di chuyển xuống dưới, con ngươi Diệp Tích Thượng rủ xuống nhìn cô, đó là một loại cảnh cáo, nhưng tiếc rằng Cố Hoài Nam lại xem như không hiểu, ngược lại bàn tay càng thêm lớn mật thăm dò vào trong vạt áo ngủ của anh, bàn tay mềm mại đặt trên cái hông săn chắc của anh, nhẹ nhàng nhéo một cái.
Hành động này giống như đem một thùng dầu tưới lên một đám lửa đang cháy, Diệp Tích Thượng nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, tránh để cô làm ra loại chuyện ‘nguy hiểm’ như thế này. "Cố Hoài Nam!"
Cố Hoài Nam cười ha hả, một cái tay khác đi tới trước bụng anh, di chuyển lên trên vết sẹo. "Vết sẹo này dài đến — —"
"Nơi nào" Hai chữ vừa nói ra, đã bị môi anh nhanh chóng áp xuống, chuẩn xác nuốt vào trong miệng.
Nụ hôn này cô sớm đã dự liệu, nhưng trong lòng vẫn kinh sợ. Điều làm cô không dự liệu được, đó là cô cho rằng mình không thể tiếp nhận nụ hôn của người đàn ông khác ngoại trừ Trần Nam Thừa, nhưng mà cô lại phát hiện ra thân thể của cô thế nhưng lại không kháng cự lại anh.
Cánh môi Diệp Tích Thượng rất nóng, giống như như lửa làm môi cô bị bỏng, tùy ý nghiền nát, thậm chí cô bắt đầu cảm thấy đau. Cô vừa muốn lùi ra một chút, thế nhưng anh lại không cho cô đường lui, nắm lấy gáy cô tạo ra tư thế giam giữ, để cho cô ngoài chịu đựng ra vẫn là chịu đựng.
Đầu của cô bắt đầu mơ màng, thiếu dưỡng khí, cả người như đặt trong biển lửa, bị anh vây quanh. Lòng bàn tay của hắn chỉ cách váy ngủ nhưng lại giống như trực tiếp chạm vào da thịt cô, nóng đến mức cô muốn kêu lên, nhưng lại bị môi của anh chặn lại, chỉ có thể rầu rĩ phát ra những tiếng ngâm.
Thân thể anh chặt chẽ áp chế cô, Cố Hoài Nam có thể cảm nhận được bộ phận nào đó của anh bắt đầu cứng rắn lên, trong đầu rầm rầm giống như bị xe lăn qua, lại giống như trống rỗng. Khi Diệp Tích Thượng hôn đã, bắt đầu dọc theo môi cô trượt đến cái cổ tinh tế của cô, toàn thân Cố Hoài Nam đều có cảm giác khó chịu nói không nên lời, cái miệng nhỏ gấp gáp thở dốc, sơ ý lại phát ra một tiếng nghẹn ngào như mèo kêu.
Loại thanh âm xa lạ mất hồn này khiến thân thể Diệp Tích Thượng dừng lại, tất cả động tác ngừng lại. Anh dừng lại, Cố Hoài Nam cũng dần dần khôi phục lại lý trí, mở hai mắt ra.
Vốn là hai người thăm dò với khiêu khích lẫn nhau suýt chút nữa lau súng cướp cò thật.
Diệp Tích Thượng chống thân thể lên, từ việc vừa mới "Ngoài ý muốn" thối lui ra sau. Cố Hoài Na