Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấu Kết

Cấu Kết

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341968

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1968 lượt.

không chịu cử hành hôn lễ, cũng không báo tin hai con kết hôn cho ông ngoại và cha biết?"
Diệp Tích Thượng cúi đầu, "Đây là ý của cô ấy, cô ấy chưa nói con sẽ không hỏi, hy vọng cha đừng hỏi cô ấy, nhưng con khẳng định những chuyện này sẽ không ảnh hưởng đến quan hệ của chúng con."
Diệp Cẩm Niên trầm ngâm giây lát. "Cha không nghi ngờ con, chỉ muốn biết Nam Nam yêu con sao? Theo như cha biết, Nam Nam và đại đội trưởng đội trinh sát Trần Nam Thừa sớm ở cùng nhau, con đăng ký kết hôn cũng chỉ sau thời gian Trần Nam Thừa kết hôn một tháng, sau đó Nam Nam ra nước ngoài, cho đến gần đây mới trở về nước, cha có nhớ lầm không?"
Bàn tay dưới bàn của Diệp Tích Thượng hơi nắm lại. "Cha nhớ không lầm."
"Nếu như con đối với Nam Nam là vừa gặp đã yêu, vậy thì cha rất tò mò muốn biết tình cảm của Nam Nam đối với con là gì?" Diệp Cẩm Niên ôn tồn điềm đạm, lại hỏi trúng tim đen.
Không khí lập tức trở nên căng thẳng.
Diệp Tích Thượng không nhanh không chậm dời tầm mắt khỏi mặt Diệp Cẩm Niên, rơi lên người đang đứng trên cầu thang ở phía sau ông - Cố Hoài Nam.
.






Nhiệt Tình Không "nhỏ"
Cố Hoài Nam muốn xoay người lên trên lầu tránh đi một chút, nhưng Diệp Tích Thượng đã phát hiện ra cô. Cô đứng bậc thang cuối cùng, run rẩy liếc mắt nhìn thẳng vào mắt anh, mấp máy môi, đi tới phòng ăn.
"Chào cha buổi sáng, thật xin lỗi vì con đã đậy trễ."
Diệp Cẩm Niên cười dịu dàng: "Có phải rất khuya mới ngủ hay không? Cái giường đó là của Tiểu Thượng khi còn bé, hôm khác sẽ đổi cho các con cái giường lớn hơn để khi hai đứa trở về sẽ không chen chúc nữa, hôm qua đã khiến con tủi thân."
Sắc mặt Cố Hoài Nam hơi biến, nghĩ đến những chuyện tối hôm qua, không trách được Diệp Tích Thượng chợt từ chính nhân quân tử trong nháy mắt biến thành "Đại Lưu Manh" còn kêu cô nhỏ giọng một chút, cùng anh ồn ào vài câu chắc tám chin phần đã bị Diệp Cẩm Niên nghe thấy, cũng không biết ông hiểu như thế nào.
Cố Hoài Nam gật đầu, "Mặc dù quyết định của con rất vội vàng, nhưng con cũng không hối hận qua." Cô nhìn ly sữa tươi tinh khiết, lúc này trong lòng lại cảm thấy nhẹ nhàng: "Bởi vì khi đó con tin tưởng nếu anh ấy có thể cứu được mạng sống của con, thì cũng có thể giải cứu được tình yêu của con, những lời này con chưa từng nói qua với ngài, thật xin lỗi ."
Diệp Tích Thượng có một loại năng lực, cho dù có chuyện gì xảy ra cũng có thể khiến cho người ta tin tưởng.
Diệp Cẩm Niên trầm ngâm, "Như vậy bây giờ thì sao?"
Giọng nói của Cố Hoài Nam thay đổi, cười rất nghịch ngợm: "Nếu ngài không giận con, con sẽ cố gắng học làm một con dâu hiền, chăm sóc con trai của ngài ổn thỏa, thời gian con thật sự chung sống với anh ấy cũng không lâu, nhưng mà lần này quay về con cũng không có ý định lại bỏ đi."
Diệp Cẩm Niên nhăn mặt, nhưng không có nửa điểm không vui: "Vậy con trai của ta phải nhờ vào con rồi."
Cố Hoài Nam lập tức đứng dậy, dáng vẻ cung kính chào theo kiểu nhà binh, "Bảo đảm nhiệm vụ hoàn thành, xin thủ trưởng yên tâm!"
Đúng lúc này Diệp Tích Thượng bưng bữa ăn sáng của cô ra ngoài, đối với hành động của cô làm như không thấy: "Mau ăn cơm."
Diệp Cẩm Niên dùng bữa xong, thay đổi quân trang vừa cài nút vừa xuống lầu, nhận chiếc nón quan đội do con trai đưa: "Gần đây trong đoàn rất bận sao?"
"Cũng hơi bận."
Cố Hoài Nam đang cầm nửa cái bánh bao trên tay, chạy chậm tới: "Cha, ngài đi làm sao?"
"Ừ." Diệp Cẩm Niên nhìn cô một cái, rồi lại quay mặt nhìn Diệp Tích Thượng: "Không bận thì quay về nhà ở đi, không thể ném một mình Nam Nam lạnh nhạt trong nhà, bất lợi cho việc bồi dưỡng tình cảm."
Hai má của Cố Hoài Nam phình ra giống con chuột đồng nhỏ, trong miệng đang còn nhai, nghe thấy câu nói này dừng động tác lại khoảng một giây, sau đó bỗng dưng dùng sức vỗ ngực mình, vẻ mặt khổ sở nhảy bật lên. Diệp Tích Thượng cau mày, dùng sức vỗ mạnh hai cái trên lưng cô mới đem miếng bánh bao đang nghẹn trong cổ họng cô nhổ ra.
Diệp Cẩm Niên buồn cười, đội nón lên, ra lệnh cho Diệp Tích Thượng: "Lập tức quay về nhà ở, ta thấy về phương diện nào đấy Nam Nam còn tốt hơn so với em gái của con, nếu xảy ra chuyện không may ta sẽ hỏi tội con."
Chờ ông đi ra cửa, Cố Hoài Nam không hiểu gì quay mặt qua: "Ý cha là sao? Là không hài lòng tôi ở chỗ nào sao?"
"Không có, ông ấy vô cùng hài lòng với em." Diệp Tích Thượng thở phào nhẹ nhõm: "Cố Hoài Nam, kỹ thuật diễn xuất không tệ."
"Anh cũng vậy, tôi còn cho rằng một người luôn thành thật như anh mà khi nói dối cũng rất tài, bây giờ mới biết trong tâm tư anh lại có tố chất tốt như vậy, nói dối mà không ngượng miệng, mặt không đỏ tim không đập." Cố Hoài Nam nhướng mày cười một tiếng: "Hôm qua trước khi gặp cha anh ôm tôi một lúc, nhưng thật ra là muốn tôi diễn nhanh lên một chút chứ gì?"
Bên môi cô dính một ít sữa tươi, nhìn dí dỏm tựa như cô mèo hoa nhỏ. Diệp Tích Thượng giơ tay lên lau: "Tôi lớn như vậy đã từng nói dối nhưng cũng còn chưa nói nhiều bằng em."
Động tác của anh là