Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấu Kết

Cấu Kết

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1342012

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2012 lượt.

n dâm hậu sát sao?” (trước cưỡng dâm sau giết chết
"Tớ bây giờ không phải rất tốt sao?" Dư Kim Kim đâm trở lại, nhưng dường như nghĩ tới cái gì đó nên chợt nghiêm chỉnh lại: "Tớ nhìn thấy Tiểu Tây và Trác Vệ ở cùng một chỗ."
Cố Hoài Nam gật đầu, không có phản ứng quá lớn: "Trước kia Trác Vệ thích Tiểu Tây,sau khi mắt của nó xảy ra sự cố cũng vẫn chưa từng thay đổi, bọn họ ở chung một chỗ cũng không có gì kỳ quái."
"Nhưng anh ta là bạn bè thân thiết của anh em họ Trần, Tiểu Tây làm như vậy là không có suy nghĩ đến cảm nhận của cậu."
"Tự do yêu đương, chỉ cần có thể tìm được một người thật sự đối tốt với mình là được rồi, chuyện gì mà cũng bận tâm đến cảm thụ của người khác thì quá mệt mỏi." Cố Hoài Nam lắc lắc ly Hồng Trà: "Dù sao chúng tớ cũng là chị em, tớ chỉ hi vọng nó sẽ hạnh phúc."
*
Cố Hoài Nam đi dạo một buổi chiều để chọn mua quà cho Cố Minh Triết và Diệp Cẩm Niên, đến lúc sắp về nhận được điện thoại của Diệp Tích Thượng không trở về nhà ăn cơm, định theo thường lệ vào một cửa hàng để giải quyết ấm no.
Ông chủ quán bưng bia và các xiên thịt nướng lên, cười ha hả trò chuyện đôi câu. Cố Hoài Nam ăn một xiên thịt, uống từng ngụm rượu, chợt ánh sáng trên đỉnh đầu u ám, một cái bóng bao phủ xuống.
"Sao có một mình? Người nhà cô đâu?"
Âm thanh này có chút quen tai. Cố Hoài Nam ngẩng đầu nhìn thấy là người đã lâu không gặp - Giang Thiệu. Anh kéo một cái ghế thảm nhiên ngồi xuống, trong miệng Cố Hoài Nam chứa một ngụm bia, sùng sục một tiếng nuốt xuống, nhìn quanh nhìn quẩn một vòng xác định không có người quen mới thả lỏng tâm trạng.
"Anh nhỏ tiếng một chút."
Giang Thiệu cảm thấy rất buồn cười: "Kết hôn cũng không phải là chuyện ai cũng có thể nhận ra, cô sợ cái gì?"
Cố Hoài Nam không muốn trả lời: "Anh tìm Diệp Suất à? Thật không may, anh ấy nói tối nay mới trở về."
"Tôi biết, không tìm anh ta, tôi tìm cô." Giang Thiệu lấy cái chìa khóa lúc trước Diệp Tích Thượng đưa cho anh giao cho cô: "Người của tôi bỏ chạy rồi, đây là chìa khóa nhà Tiểu An, thay tôi đưa cho anh ta, lúc nào cũng hoan nghênh anh ta kiểm tra, bảo đảm vẫn giống y như trước đây."
Cố Hoài Nam rút khăn giấy lau tay xong nhận cái chìa khóa: "Con gà gắn trên đây đâu?"
Giang Thiệu bình tĩnh ngoắc ngoắc khóe miệng, không lên tiếng. Anh tìm Diệp Tiểu An cũng sắp điên rồi, cô nương thường ngày rất ngây ngốc, bây giờ lại trốn anh ra nước ngoài. Diệp Tích Thượng nói hành tung của cô không rõ ràng lắm, Giang Thiệu mà tin thật là chuyện hoang đường.
Cố Hoài Nam hí mắt cười một tiếng, cầm chìa khóa, chắc hẳn con gà nhỏ này nhất định là bị Giang Thiệu lấy rồi, thấy vật nhớ người: "Anh từ thành phố B tới đây, khuấy động như vậy, người bị bắt nhất định phạm vào án tử gì chứ? Chết rất nhiều mạng người?"
"Dù sao cũng rất khó giải quyết, nói ra sợ hù dọa cô... cô không nên biết thì tốt hơn."
Anh cố ý thừa nước đục thả câu, Cố Hoài Nam bĩu môi."Xem thường người khác, tôi không phải là một nha đầu bị dọa giật mình sẽ khóc."
"Vậy sao? Vậy sao tôi nghe nói đêm kết hôn đó của hai người. . . . . ." Giang Thiệu rất hứng thú hỏi ngược lại."Có người trốn ở trong phòng vệ sinh không ra được, sợ đến nỗi khóc mãi?"
Cố Hoài Nam giương mắt lên không dám tin nhìn anh chằm chằm, khuôn mặt nhỏ bị kìm nén đến đỏ thẫm, chợt vỗ xuống bàn: "Lúc đó tôi vẫn còn nhỏ a! Nhưng bây giờ không như thế nữa.”
Giang Thiệu không tiếng động nhíu mày, ánh mắt vô tình trượt xuống, nhưng rất mau lễ phép mở to mắt, ho nhẹ. Mặt Cố Hoài Nam càng đỏ hơn, hận không thể tát mình một cái: xem lời cô nói khiến người ta hiểu sai tới cỡ nào?
"Tên khốn Diệp Tích Thượng này sao cái gì cũng nói cho người ngoài biết!"
Giang Thiệu cười, rót cho mình ly bia, hướng cô nâng chén: " Cố tiểu thư khiến người ta thật sự thấy xa lạ, mặc dù tuổi cô và Tiểu An tương tự, nhưng tôi vẫn phải tôn xưng cô hai tiếng chị dâu."
Hai tiếng "Chị dâu" này khiến Cố Hoài Nam tiêu mất hơn phân nửa sự tức giận một cách không giải thích được, giương cằm lên, cùng anh chạm cốc: "Theo tôi được biết, Diệp Tích Thượng hình như không thích người em rể này nha, gọi chị dâu là quá sớm đi?"
Giang Thiệu nâng cốc uống một hơi cạn sạch, bờ môi tạo thành một đường cong giảo hoạt: "Có muốn biết nguyên nhân anh ta phản đối tôi và Tiểu An đi chung với nhau hay không? Tôi cảm thấy đối với quan hệ bây giờ của hai người, cô nên biết một số chuyện có liên quan đến gia đình họ."
"Nếu tôi muốn biết thì tự mình có thể đi hỏi anh ta." Cái kiểu cười kia, khiến Cố Hoài Nam vừa tò mò lại thấp thỏm.
Giang Thiệu cong mặt lên, thong thả ung dung nói: "Cô có thể chưa biết, anh ta đã từng chịu đựng một cuộ huấn luyện phản chiến tàn khốc nhất, nếu anh ta không muốn nói cho cô biết thì bất luận cô có làm thế nào thì cũng không hỏi ra."
Cố Hoài Nam cau mày, "Anh có vẻ hiểu rõ anh ấy nhỉ?"
"Hiểu rõ thì không, nhưng ít ra có hai chuyện tôi hiểu hơn so với người khác, ví dụ như, tại sao anh ta đồng ý kết hôn với cô; ví dụ nữa, anh ta sẽ vĩnh viễn không cho cô biết bí mật đó."
Cố Hoài


Snack's 1967