Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấu Kết

Cấu Kết

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1342234

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2234 lượt.

u ta tin." Thâm tình dưới đáy mắt của Trần Nam Tầm tựa như giả tựa như thật, "Anh muốn một lần nữa có được em, mặc kệ dùng phương thức gì, cho dù không chiếm được thì cũng sẽ không để cho cậu ta chiếm được, anh nghĩ em hiểu rõ anh, không nghĩ tới em vẫn còn quá non, thật sự cho rằng anh bỏ lại công ty dẫn em đi ra ngoài chỉ vì chơi? Cái lồng này tự em chui vào."
Xe của Cố Hoài Nam còn chưa ổn định đã nhìn thấy Dư Kim Kim giơ tay hung hăng cho Trần Nam Tầm một cái tát, sau đó bị anh ta kiềm ở cổ tay. Ngay cả cửa xe Cố Hoài Nam cũng không kịp đóng đã giẫm giày cao gót xuống, xông lên đạp cho anh ta một cái, đem Dư Kim Kim che chở trong ngực.
"Trần Nam Tầm, anh là đồ cặn bã! Còn muốn hại tôi tới khi nào! Tôi muốn kiện anh cưỡng dâm!" Dư Kim Kim điên rồi, vùng vẫy khỏi Cố Hoài Nam, vọt về phía Trần Nam Tầm.
Đêm đó Cố Hoài Nam bị Diệp tích Thượng ném vào trong xe thì bị đụng vào cái trán, lần này lại bị đụng, nhưng mắt thấy Trần Nam Tầm giơ tay lên, lo lắng Dư Kim Kim chịu thiệt, chẳng quan tâm đến đau mà tiến lên kéo cô lại, hung tợn trừng Trần Nam Tầm.
"Trần Nam Tầm! Anh dám đánh cô ấy tôi liền băm anh!"
Trần Nam Tầm sờ sờ gương mặt hơi đau nhói, cười. "Anh làm sao sẽ không tiếc mà đánh cô ấy? Chỉ biết trên cô ấy thôi." Nhìn đôi mắt đỏ hồng của Dư Kim Kim, tà khí liếm liếm khóe miệng. "Em cũng không phải là lần đầu tiên say rượu mất lý trí, đừng nói từ ‘cưỡng gian’ khó nghe như vậy, Tiết Thần cũng chưa cảm thấy như vậy."
Cố Hoài Nam hít sâu một hơi, đôi mắt mở thật to, hồi lâu cương quyết không nói, lại vừa nhìn về phía tiếng người chạy tới - Trần Nam Thừa.
Trần Nam Thừa liếc nhìn Trần Nam Tầm, không nói một lời, giúp cậu ta đem Dư Kim Kim tâm tình kích động vào trong xe.
"Đưa chìa khóa cho anh, anh đưa các em trở về trước."
"Miễn, đàn ông họ Trần thứ cho chúng tôi thật sự tránh không kịp." Cố Hoài Nam oán hận, xoay người ngược trở lại. "Nam Tầm."
Trần Nam Tầm quay đầu lại, chạm mặt lại chịu một cái tát của Cố Hoài Nam. Thật ra thì anh có thể né tránh, nhưng liên tiếp tiếp nhận.
"Chờ đó cho tôi! Trần Nam Tầm, tôi bảo đảm anh sẽ gặp báo ứng." Cố Hoài Nam buông xuống câu nói độc ác, lái xe mang Dư Kim Kim rời đi.
Trước khi Diệp Tích Thượng tan sở gọi điện thoại cho cô, vốn định đón cô trở về đại viện, sau khi biết được chuyện này, biến sắc. "Em hãy chăm sóc cô ấy thật tốt, anh đi tìm Tiết Thần."
Diệp Tích Thượng cắn răng, đè nén thật sự bị lung lay. Nhưng dù sao Cố Hoài Nam cũng không phải là Diệp Tiểu An, không phải anh dùng sắc mặt nghiêm nghị, vẻ mặt cứng rắn nghiêm túc là có thể hù dọa con cừu nhỏ, cúi đầu ở bên tai anh. "Em cũng đưa bao chuẩn bị sẵn cho anh, anh còn nhẫn nhịn khổ cực như vậy làm gì? Đến cùng là anh có phải đàn ông không?" Cô dừng một chút, chần chờ hỏi anh. "Hoặc là anh đang ghét bỏ em không sạch sẽ?"
Cô biết Diệp tích Thượng cũng không phải là người đàn ông như vậy, nhưng hôm nay lúc Trần Nam Thừa nói ra những lời đó, trong lòng cô sợ hãi, thậm chí còn mong đợi Diệp tích Thượng tới hỏi mình, chẳng qua là anh cũng không đề cập tới một chữ. So sánh với anh lạnh nhạt, Cố Hoài Nam là càng ngày cang nghiêm không được rồi.
Tựa như giờ này khắc này, Diệp Tích Thượng còn chưa có thừa nhận cũng không có phủ nhận, chẳng qua là vẫn duy trì tư thế ôm cô như lúc trước, Cố Hoài Nam hỏa lớn dùng sức đẩy anh. "Diệp tích Thượng, anh là tên khốn kiếp! Em rõ ràng nói cho anh biết, hiện tại ghét bỏ cũng đã chậm! Thời điểm lấy em anh cần phải hiểu em là dạng phụ nữ gì, kết hôn không phải là em bức anh, bất kể anh ngại hay ghét bỏ cũng đều chỉ có thể là Cố Hoài Nam em đây! Lúc trước em nghĩ cách anh không đồng ý, hiện tại anh dám không quan tâm em có tin hay không em. . . . . . Em. . . . . ."
Cô hồi lâu nói không ra lời văn, nhào vào trên người anh vừa bực vừa đánh. "Anh nói anh có muốn em hay không! Anh nói đi!"
Cố Hoài Nam vặn vẹo càng gợi lên lửa trong anh, hiữa hai chân mềm mại vừa vặn ngồi trên cứng rắn của anh, trong đầu Diệp tích Thượng vang ong ong, căn bản nghe không rõ lời của cô, chỉ nhìn cái miệng nhỏ nhắn của cô ở trước mắt đóng mở, cả người bắt đầu có xúc động muốn khởi động chôn vùi sâu vào trong cơ thể cô, nào quản cô đang náo cái gì, cánh tay chặt chẽ ôm cô, xoay người đè cô trên ghế ngồi, một tay thành công ở cô bên người, nắm được cằm nhỏ của cô, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm cô.
"Anh bảo em cách xa một chút. . . . . ."
Ánh mắt của anh đã bắt đầu hỗn độn, đáy mắt hiện đầy ngọn lửa kinh động khiến người khác sợ hãi.
"Em cứ không." Cố Hoài Nam cong môi lên, cười giảo hoạt, tay nhỏ bé ở trên lồng ngực anh một đường mò xuống, rút thắt lưng ra, chậm rãi kéo khóa quần xuống, lòng bàn tay cách quần lót bao trùm trên vật đàn ông nóng rực, không khỏi nuốt nước miếng.
"Anh là của em, nó cũng là của em, anh đã nói chỉ cần em muốn, cái gì anh cũng đều cho em."
Lý trí cuối cùng của Diệp tích Thượng như một sợi dây cung đứt đoạn, nặng trĩu để mặc cô, môi lưỡi ở trên cổ cô tùy ý chạy, nắm tay nhỏ bé của cô cầm vật trướng đau không thôi của