Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta
Tác giả: Tử Tử Tú Nhi
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 134506
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/506 lượt.
i.
“Tôi sẽ đến tìm cô!” Vội vàng hít thở, tôi đi rất nhanh khỏi phòng Lí Thấm, vừa rời khỏi thì Nghiêm Diệu xuất hiện ở góc hành lang.
“Đã về rồi!” Hai tay tôi đặt sau lưng, vụng trộm nắm chặt.
“Em sao vậy?” Nghiêm Diệu chú ý đến đôi mắt sưng đỏ của tôi, ngón tay nhẹ nhàng mơn trớn khóe mắt tôi. Tôi lắc đầu “Vừa rồi em sơ ý để bụi bay vào. Không sao đâu!”
“Để anh gọi thím Trương lấy thuốc nhỏ mắt cho em!”
“Được. Cảm ơn anh!”
Một trận phong ba cứ như vậy qua đi, lúc ăn bữa tối, mấy ngày gần đây Nghiêm Dịch không có xuất hiện, Lí Thấm lâu lâu lại liếc nhìn tôi, bị tôi nhìn thấy lại bối rối tránh né, trải qua buổi chiều nghỉ ngơi hồi phục, tâm tình tôi khá lên một chút, tôi biết, tôi phải bảo toàn kế hoạch, không thể hành động lộ liễu, hiện tại tôi chỉ có một cơ hội duy nhất là Lí Thấm.
Trở lại phòng, Nghiêm Diệu hôm nay nhiệt tình khác thường, ôn nhu ôm tôi từ phía sau, đôi tay gắt gao ôm lấy tôi. Cảm giác được tâm tình hắn hôm nay rất tốt, không nghĩ đến sau đó hắn lại nói cho tôi một tin tức xấu. hắn nói việc hắn làm sắp xong rồi, làm xong việc này, hắn sẽ mang tôi rời đi, cùng lắm là một tuần nữa.
Bảy ngày nữa, Nghiêm Diệu lại không biết, việc này đối với tôi như bị hắt một bát nước lạnh vào người vậy, nếu thực sự như lời hắn nói, thời gian của tôi không còn nhiều nữa, Nghiêm Diệu và Nghiêm Dịch đều rất thông minh, đặc biệt là Nghiêm Dịch, nếu nói Nghiêm Diệu bởi vì yêu tôi nên có thể đem những điều dị thường của tôi coi như không nhìn thấy, nhưng Nghiêm Dịch, hắn ta không như vậy, hăn ta tâm địa độc ác giảo hoạt. Lại cực kỳ am hiểu tâm kế, tôi bắt buộc phải đẩy nhanh tiến độ.
Cho nên ngày hôm sau, khi Nghiêm Diệu và Nghiêm Dịch vừa ra khỏi cửa tôi lập tức đi tìm Lí Thấm. Xem ra tối hôm qua cô ấy không ngủ được, sắc mặt trông rất tiều tụy.
“Lí Thấm, cô hay nói cho tôi sự thật đi!” Tôi tuyệt đối không bỏ ý định của mình.
“Tịch Ngôn, cô thực sự yêu Nghiêm Diệu sao?” Cô ấy làm như nhìn ra quyết tâm của tôi, nhưng lại vứt cho tôi một câu hỏi ngoài lề.
Tôi ngẩn người không trả lời, chỉ nhìn thẳng cô ấy.
“Nếu cô yêu Nghiêm Diệu… Cô có thể vì cậu ta không truy cứu chân tướng không? Dù sao sự tình cũng không còn cách nào cứu vãn nữa.
Tôi nắm chặt tay, trong lòng hiện lên một chút do dự, tôi không thể như vậy, không thể do dự, tôi lập tức hiểu ý nói của Lí Thấm, tôi thật sự có thể bởi vì chữ “Yêu” mà buông tha sự thật sao?
Không, tuyệt đối không thể, mục đích của tôi là báo thù cho Lộ Tịch Duy, là báo thù.
“Cô có nói nữa cũng không thể ngăn cản tôi đâu!”
“Cho dù là sau khi cô biết sự thật, cô và Nghiêm Diệu không bao giờ có thể ở bên nhau nữa sao? Vĩnh viễn!”
Vĩnh viễn!!!
Vĩnh viễn sao?!!
Tôi đã biết tình yêu tôi và Nghiêm Diệu sẽ không có kết quả tốt đẹp, nhưng tại sao sau khi Lí Thấm nói ra những lời này, ngực tôi lại đau đớn như vậy?
Vĩnh viễn?
Nghiêm Diệu đã từng nói, chúng tôi sẽ bên nhau mãi mãi.
Nhưng, mãi mãi là bao lâu?
“Tôi… muốn biết sự thật!”
Lí Thấm nhìn tôi, trên mặt hiện lên một nét xa lạ, cô ấy chậm rãi nở một nụ cười chua xót. Quay lưng về phía tôi.
“Giống như cô nói, tôi yêu Lộ Tịch Duy. Tôi yêu anh ấy, ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy anh ấy tôi đã bị mê hoặc, tôi đã lún sâu xuống đầm lầy mà không hay, thậm chí tôi có thể vì anh ấy mà phản bội Nghiêm Dịch. Vì một người đàn ông tôi quen biết chưa đến mười tháng mà dứt bỏ mười năm tình cảm. Tôi là một cô gái độc ác, Nghiêm Diệu hận tôi là vì lý do này!”
Thì ra là vậy…
“Cái chết của anh trai tôi cùng Nghiêm dịch có liên quan đúng không?!”Tôi từng bước tiến đến gần sự thật, nhưng tôi không thể chỉ một bước biết được tất cả, tôi phải từng bước chậm rãi khiến co Lí Thấm nói hết tất cả.
Lí Thấm xoay người, hai mắt đã đỏ hồng.
“Có thể nói như vậy, tôi nghĩ… Tịch Ngôn, có một chuyện cô cũng biết!
Cơ thê tôi cứng đờ, Lí Thấm có thể nhìn rõ biểu tình tôi lúc đó.
Tôi nhìn cô ấy thật lâu, một lúc sau, tôi nói “Thực ra, tôi hoài nghi nghề nghiệp của Nghiêm Dịch, tôi nghĩ không thông rốt cuộc Nghiêm Dịch là thương nhân bình thường như vậy sao có thể có lượng tài sản khổng lồ như vậy, thậm chí khiến người khác khiếp sợ như vậy?”
Lí Thấm trầm mặc, cao thấp đánh giá tôi, làm như đang xem trong lời nói của tôi có mấy phần đáng tin.
“Tịch Ngôn, tôi khuyên cô cùng Nghiêm Diệu nên nhanh chóng rời đi, Nghiêm Diệu thực sự yêu cô, từ trước đến giờ, tôi thật sự chưa bao giờ thất cậu ta đối với một người con gái lại quan tâm như vậy. Cô… Không thể tổn thương cậu ta!”
“Anh trai tôi đâu?” Tôi thốt ra, thật sự là không chịu được kiểu cô ấy dùng Nghiêm Diệu làm tôi rối loạn, càng không thể bỏ qua là tôi vẫn đẻ ý, cứ mỗi lần cô ấy nhắc đến Nghiêm Diệu, tôi vẫn để tâm. Tôi để ý đến cảm nhận của hắn, gần đây tôi còn thường xuyên tưởng tượng, nếu sau này hắn biết sự thật tôi lừa dối hắn… Kết quả này còn khiến tôi hiếu kỳ hơn chuyện về cái chết của Tịch Duy.
Tình cảm đối với hắn trong tôi càng ngày càng nhiều, nó khiến tôi cảm giác như không thở nổi.
“Lí Thấm, nếu mọi chuyện