Tác giả: Tử Tử Tú Nhi
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 134510
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/510 lượt.
ói “Quả nhiên là liên quan đến cậu ta!” Ngữ khí của anh mười phần khẳng định chuyện Hạ Khiên Dục có liên quan đến Nghiêm Diệu.
“Cậu ta nhất định muốn báo thù cho anh trai cũng được… Nhưng tại sao lại liên luỵ đến người nhà của chúng ta?”
“Anh Tả Lăng!”
“Tịch Ngôn à, em nên nhớ kỹ, mặc kệ Nghiêm Diệu sử dụng thủ đoạn gì, đều không phải chuyện của em, trăm lần ngàn lần anh cũng không muốn em lại bị dính dáng gì vào chuyện ân oán này, anh và chị dâu của em không có vấn đề gì đâu. Mấy năm gần đây, Nghiêm Diệu đã phát triển thế lực của Nghiêm gia lên gấp mấy lần, cậu ta so với anh trai Nghiêm Dịch còn điên cuồng hơn, bọn anh hiện giờ căn bản không hề nắm được một chút nhược điểm nào của cậu ta. Tịch Ngôn, để tránh cho những người khác bị tổn thương, em nhất định phải tránh Nghiêm Diệu càng xa càng tốt!”
Càng xa càng tốt… Nếu tôi thực sự có thể thì tốt rồi.
Tôi cười mang theo chút chua xót “Tả Lăng, thật ra là em làm liên luỵ đến anh!” Nếu năm năm trước tôi không nhờ anh giúp đỡ thì đã không có chuyện ngày hôm nay.
“Tịch Ngôn… Không liên quan đến chuyện của em, nếu em không làm như vậy, sẽ có nhiều người khác chịu tổn thương hơn, Nghiêm Diệu chắc chắn sẽ có điểm yếu nào đó, cậu ta vi phạm pháp luật nhất định sẽ có ngày bị bắt. Vấn đề chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi. Lần này anh tìm gặp em, vừa muốn hỏi thăm một chút chuyện của Phương Mẫn, vừa muốn nhắc nhở em, Tịch Ngôn, em hãy cố gắng tránh xa mọi chuyện!” Tả Lăng dặn dò tôi lần nữa, cảm giác áy náy lại lan toả trong tâm trí tôi, đi sâu vào từng thớ thịt trên người tôi.
“Nhiều năm như vậy, anh và Phương Mẫn rất quan tâm em, thậm chí… Mà em chỉ có thể đẩy phiền phức cho anh…” Cảm giác tội lỗi bao vây đại não tôi, tôi không biết cách nào khiến nó biến mất.
“Anh Tả Lăng… Ngày đó, bọn họ bắt cóc Tiểu Đao… Còn đưa con bé đi…” Tôi không thể nào nói được nốt câu cuối cùng, đành ngừng lại, sắc mặt Tả Lăng lập tức trầm xuống “Em nói là Hạ Khiên Dục đã biết Tiểu Đao là con anh ta?”
Tôi kinh ngạc ngẩng đầu “Tả Lăng, anh…”
Tả Lăng cô đơn hạ mí mắt “Anh biết, anh vẫn biết con bé là con của Hạ Khiên Dục, năm đó, khi anh và Phương Mẫn đến với nhau anh đã biết cô ấy có thai… Anh cũng biết, nhiều năm như vậy, tình cảm Phương Mẫn dành cho anh là cảm tạ nhiều hơn tình yêu, cô ấy cô gắng muốn giữ gia đình đầy đủ! Có điều, từ khi đi tuần trăng mật trở về, anh có thể thấy cô ấy rất khác thường, người cũng trở nên tiều tuỵ. Anh rất lo lắng cho cô ấy!”
“Anh Tả Lăng!” Tôi thật sự không thể tưởng tượng được, tình yêu của anh lớn như thế nào, tình cảm của anh tuy chỉ là chỉ chấp nhất, nhưng tôi thực sự không tưởng tượng nổi để có được tình cảm của Phương Mẫn anh đã phải trả một cái giá đắt thế nào.
“Anh Tả Lăng, anh phải tin Phương Mẫn, chị ấy nhất định sẽ nghĩ thông thôi, chị ấy quý trọng mấy năm hoạn nạn có nhau cùng với gia đình này hơn bất cứ ai khác!”
Tả Lăng gật gật đầu, trong mắt đều là sự bất đắc dĩ “Tịch Ngôn, mọi chuyện sẽ tốt thôi, sẽ không có gì thay đổi! Em cứ yên tâm đi!”
Đúng vậy, tôi nhất định phải vững tâm, mấy năm nay chúng tôi cố gắng thoát khỏi bóng đen quá khứ như vậy, nhất định không thể để nó tan biến, mọi chuyện rồi sẽ tốt thôi, đều sẽ tốt mà thôi… Nhất định là như vậy…
Trước khi đi, Tả Lăng dường như chợt nhớ chuyện gì đó, do dự hồi lâu mới nói với tôi “Mấy hôm trước, Hiệp Thịnh đến chỗ anh hỏi thăm chuyện trước kia của em… Anh nói với cậu ta, mọi chuyện vẫn nên để tự mình em nói ra mới được!”
Tôi ngẩn người, một lúc sau mới định thần, gật gật đầu.
Ký ức không thể quên
Ba ngày sau đó, tôi nhận được điện thoại của Phương Mẫn, cô ấy nói cho tôi biết bọn họ mới xin nghỉ mấy ngày, dự tính về quê của Tả Lăng hưởng tuần trăng mật thứ hai, cô ấy nói muốn nhờ tôi trông hai đứa tiểu tử nghịch ngợm kia, tôi vui vẻ đồng ý, tôi biết Tả Lăng đang rất cố gắng bảo vệ gia đình mình.
Hy vọng lúc bọn họ trở về mọi chuyện đã chấm dứt.
Buổi chiều, tôi đi đến nhà bọn họ đón hai đứa nhỏ, nhìn thấy Phương Mẫn, sắc mặt cô ấy đã hồng hào lên rất nhiều, Tả Lăng ngồi bên giúp cô ấy sắp xếp lại hành lý.
Tôi ở lại đó ăn cơm tối, Tả Lăng cùng hai đứa nhỏ ở phòng khách chơi đùa, Phương Mẫn liền bí mật kéo tôi vào phòng ngủ.
“Tịch Ngôn, có phải Tả Lăng đã biết chuyện gì rồi không? Tại sao anh ấy lại xin nghỉ, còn nói muốn đi về quê du lịch chứ?” Chồng mình là người ham việc, cô ấy biết rất rõ.
Ôi! Mẹ tôi cũng bị cậu ta lừa gạt.
Tóm lại, những ngày có hai đứa nhóc kia ở bên tôi thấy rất thoải mái, mỗi ngày chỉ mong nhanh chóng tan ca rồi đưa chúng đi chơi. Mẹ tôi cũng lâu rồi mới có dịp được ở với chúng, bà vui vẻ ra mặt, sau này bà mới nói rằng bản thân vui như vậy bởi vì bà cảm thấy tôi đưa hai đứa đi chơi lại liên tưởng đến chuyện nếu tôi đã kết hôn thì sẽ hạnh phúc như này.
Thật đúng là!!
Bỗng nhiên tôi nhớ tới mấy chuyện phiền não, năm năm trôi qua vẫn không thay đổi được gì, kết quả vẫn như trước đây, cho dù tôi có miệt mài theo đuổi lý tưởng, cố gắng thoát k