Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cây Thuốc Phiện Thiên Đường

Cây Thuốc Phiện Thiên Đường

Tác giả: Tử Tử Tú Nhi

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 134505

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/505 lượt.

ằng, năm năm qua chúng tôi được sống thoải mái như cô sao? Không! Chúng tôi bán mạng để đổi lấy ngày hôm nay. Cho nên cô không có tư cách đứng đây dạy bảo tôi phải làm thế nào!”
Tôi thực sự bất ngờ, năm năm nay, tôi không hề biết một tin tức gì về Nghiêm diệu, càng không biết anh dùng thủ đoạn gì để có được địa vị như hôm nay, điều duy nhất mà tôi biết, chính là ngày ngày dẫm lên máu tươi mà bước đi.
Tôi không nói được gì, Hạ Khiên Dục đã thực sự tức giận, anh ta đứng thẳng người, nói với tôi “Nói với Tả Lăng, con gái tôi nhất định không thể gọi người khác là ba!”
Trước khi đi, anh ta nhìn tôi rất lâu, bất chợt nói “Lộ Tịch Ngôn, cô hãy nhớ kỹ rằng, Nghiêm Diệu của ngày hôm nay chính là do một tay cô tạo nên!”
Lộ Tịch Ngôn, cô hãy nhớ lấy, Nghiêm Diệu của ngày hôm nay chính là do một tay cô tạo nên.
Tôi lại nhớ lại nhiều năm trước đây, Nghiêm Diệu đã từng chỉ tay vào tôi gào lên “Lộ Tịch Ngôn, là em tự tay đẩy tôi xuống địa ngục!”
Là tôi, mọi chuyện đều bắt đầu từ tôi, nhưng tôi lại không có khả năng chấm dứt mọi chuyện.
Hôm nay, chúng tôi đều đứng ở những vị trí khác nhau, không thể quay đầu lại được nữa.
Một bàn tay nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của tôi. Tôi ngẩng đầu, Hiệp Thịnh không nói gì, chỉ nhìn tôi đau xót. Tôi rất muốn cười, khoé miệng không thể nào mở nổi.
Tôi và Hiệp Thịnh ngồi cạnh nhau, tôi đưa tay vuốt ve khuôn mặt Tiểu Đao đang ngủ trong lòng mình, ngắm nhìn dòng người qua lại trước mặt, rất nhiều đôi tình nhân và gia đình hạnh phúc trước mặt chúng tôi. Gần như vậy, nhưng cảm giác lại xa vời đến thế, tôi chợt hiểu ra, chúng tôi vĩnh viễn không thể sống bình yên được nữa.
“Lộ Tịch Ngôn, muốn nghe chuyện của tôi không?” Hiệp Thịnh bỗng nói, ánh mắt nhìn về phía xa xăm.
“Chuyện của cậu?” Tôi hỏi lại cậu ta.
“Chính là chuyện hồi tôi còn học đại học!”
Tôi không trả lời, càng không hiểu được tại sao cậu ta lại nhắc đến chuyện này.
“Cô ấy là người con gái đầu tiên tôi thích, rất thích, tôi có thể vì một câu nói của cô ấy mà đi đến thành phố xa lạ mua một món ăn đặc sản, đương nhiên cũng có thể vì một bài hát cô ấy thích mà luyện tập một tháng, chỉ muốn hát cho cô ấy nghe một lần. Khi đó tôi thực sự điên cuồng, giống như toàn thế giới chỉ có cô ấy, nhưng cô ấy không hề quan tâm, bởi vì cô ấy không thích tôi!” Nói xong Hiệp Thịnh cười chua xót, nhưng vẫn không quên trêu tôi “Thế nào? Có phải đã bị câu chuyện của tôi làm cho cảm động rồi không?”
Tôi mở mắt nhìn cậu ta, cậu ta đúng là biết cách làm cho tôi kinh ngạc.
“Rõ ràng biết cô ấy không thích mình, nhưng tôi vẫn cứ tấn công, cuối cùng cô ấy không chịu được tôi cứ suốt ngày làm phiền nữa, tôi nhận ra cái mà tôi cho là lãng mạn, là thâm tình chỉ khiến cho cô ấy thấy phiền phức, chỉ là tôi tự mình đa tình mà thôi… Tôi thừa nhận, mấy năm nay tôi ra vẻ bất cần, nhưng khi người khác nhắc đến tôi rất khó chịu, tôi biết cô ấy đã để lại một vết sẹo lớn trong trái tim tôi, cả đời cũng không thể mất đi… Cho đến lần họp lớp thời đại học tôi gặp lại cô ấy, cô ấy còn xinh đẹp hơn trước kia, tôi thật không ngờ có thể gặp lại, mấy người bạn cũ còn cố ý nhắc đến chuyện trước kia, cô ấy ngượng ngùng đợi tôi giải thích, tôi chỉ cười, nhưng không hiểu vì sao không cảm thấy khó chịu nữa, tôi còn có thể thoải mái trêu chọc lại cô ấy, sau này tôi mới biết, thì ra vết sẹo lớn kia đã biến mất!”
Hiệp Thịnh vươn tay năm lấy tay tôi “Lộ Tịch Ngôn, có đôi khi ta nghĩ những chuyện cũ không thể quên, thật ra chúng sẽ biến mất lúc nào không hay, chỉ là chúng ta không dám đối mặt thôi, cho nên nếu chúng ta mở lòng, chỉ nhìn về tương lai, nhất định mọi chuyện sẽ thay đổi. Có lẽ, một ngày nào đó chúng đã biến mất rồi mà ta không phát hiện!!!!”
Ánh mắt của Hiệp Thịnh khiến tôi không có dũng khí nhìn cậu ta, thật ra, nhiều năm như vậy tôi vẫn luôn trốn tránh, luôn trốn tránh những chuyện, những người liên quan. Một khi có người nhắc đến, trái tim tôi lập tức đau thắt lại, tôi lại bắt đầu ép bản thân quên đi. Nhưng tôi mãi mãi không thể quên, càng không dám đối mặt.
Chỉ có điều, nếu một lúc nào đó tôi có dũng khí đối mặt, liệu có thể thực sự quên đi mọi chuyện hay không?
Tôi không biết, cũng không dám chắc chắn….
Tôi nhìn Hiệp Thịnh, một lúc lâu không nói gì, giời phút này cậu ta lại trở nên hiểu như vậy, thật khác với Hiệp Thịnh thường ngày, vẻ mặt cậu ta lúc này tôi chưa từng thấy qua, không còn vẻ bất cần đời mà tràn đầy thâm tình.
“Lộ Tịch Ngôn, thử bước ra khỏi cái bóng của quá khứ đi, ở bên ngoài, có tôi chờ chị!”



Sự thật


“Ở đây, luôn có tôi chờ chị!”
Phương Mẫn từng nói với tôi “Mỗi người đều có sinh mệnh của chính mình, chỉ của riêng mình, nó tách riêng với tất cả mọi thứ kể cả người nhà, bạn bè, nó hoàn toàn độc lập. Trên thế giới này không có chuyện một người không có được ai đó mà không sống nổi. Có thể người đó có tầm ảnh hưởng rất lớn đến cuộc sống của chúng ta, nhưng chỉ cần chúng ta cố gắng là qua được. Nhưng nếu không chịu thừa nhận sự thật và rời