Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cây Thuốc Phiện Thiên Đường

Cây Thuốc Phiện Thiên Đường

Tác giả: Tử Tử Tú Nhi

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 134620

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/620 lượt.

hỏi bóng đen quá khứ để có cuộc sống bình thường, thì giờ đây, năm năm đã qua, tôi vẫn chỉ có thể bị động ngồi đây chờ, chờ Nghiêm Diệu đi bước tiếp theo.
Đúng như lời anh nói, tôi chỉ có thể cầu nguyện cho ngày ấy đừng đến mà thôi.
Trong khoảng thời gian, trên TV thường chiếu phim hoạt hình Quy Quy mà bọn trẻ thích, bây giờ trẻ con thường thích xem nhưng thứ như vậy. Tiểu Tự xem xong bộ phim liền đòi mua mấy thứ đồ chơi, liền gọi điện đặt ngày hôm sau đến quảng trường nhận hàng. Ngày hôm sau vốn là ngày nghỉ nên tôi nói sẽ đưa Tiểu Tự đi lấy mấy thứ đồ chơi đó, thằng bé nghe xong rất vui.
Không thể ngờ lúc tôi đưa thằng bé đến quảng trường nhận đồ chơi lại gặp Hiệp Thịnh ở đó, trong tay cầm một bộ đồ chơi.
“Cậu giao hàng à?”
“Đúng, em gái tôi là nhân viên giao hàng, chính là người con gái gọi điện cho tôi hôm ấy!” Hiệp Thịnh nhàn nhã nói “Con bé nhờ tôi giao hàng. Ngày hôm ấy thấy chị cứ nhìn vào đó nên nghĩ chị muốn mua, thì ra là Tiểu Tự. Nhưng lúc ấy nhìn dáng vẻ tò mò của chị thật sự rất giống như muốn mua cho bản thân!”
“Cậu đang giải thích chuyện lần trước sao?” Tôi muốn nói lại thôi.
Hiệp Thịnh đỏ mặt, không để ý trên dưới nói “Giải thích làm gì… Dù sao trong lòng chị thì tôi cũng chẳng có gì hay ho!”
“À? Thì ra thế?” Tôi nhìn Hiệp Thịnh, cảm thấy hôm nay cậu ta rất khác mọi ngày.
“Được rồi, Tiểu Tự, thì ra cháu thích “Quy Quy” sao?” Giơ món đồ chơi trong tay lên, Tiểu Tự mắt sáng ngời, thân mình béo béo rời khỏi tay tôi chạy đến Hiệp Thịnh ôm lấy cậu ta.
“Chú Hiệp Thịnh!” Tiểu Tự gọi ngọt ngào. Hiệp Thịnh bày ra vẻ mặt hưởng thụ, đưa đồ chơi cho Tiểu Tự. Tôi nhìn thấy mà bật cười.
Lúc này Tiểu Đao ở bên cạnh bỗng nhiên kéo áo tôi nói “Dì ơi!”
Tôi cúi đầu nhìn con bé, lại nhìn theo hướng Tiểu Đao đang chỉ, liếc mắt một cái cũng có thể nhìn thấy hình bóng anh ta trong dòng người đông đúc, chính là Hạ Khiên Dục!
Tôi quay lại thấy Hiệp Thịnh và Tiểu Tự vẫn đang loay hoay với món đồ chơi mới, tôi lại quay sang nhìn Hạ Khiên Dục lúc này đã đứng trước mặt tôi “Hạ tiên sinh, nếu muốn hỏi chuyện Phương Mẫn, e rằng tôi không thể thoả mãn yêu cầu của anh rồi!”
Hạ Khiên Dục thản nhiên cười với tôi rồi nói “Muốn biết cô ấy ở đâu không khó!”
Vậy anh ta muốn?....
“Hạ tiên sinh, tôi đã nói rồi, Phương Mẫn bây giờ rất hạnh phúc, nếu anh yêu cô ấy, nếu anh cảm thấy mình có lỗi với cô ấy, cách tốt nhất không phải bù đắp cho cô ấy mà là rời xa cô ấy, vĩnh viễn không xuất hiện để quấy rầy cuộc sống của cô ấy là tốt nhất!” Tuy rằng tôi biết nói như vậy là rất tàn nhẫn, nhưng anh ta phá hoại gia đình hạnh phúc của người khác còn tàn nhẫn hơn tôi.
“Đưa con bé cho tôi!” Hạ Khiên Dục bỗng nhiên nói, trong mắt hiện lên sự bất đắc dĩ “Nghiêm Diệu nói không sai, tôi có rộng lượng đến mấy cũng không thể để con gái mình gọi người khác là ba!”
“Nếu anh đến vì Tiểu Đao, vậy thì anh hãy nghĩ lại xem, nếu Nghiêm Diệu không nói cho anh biết, cả cuộc đời này anh mãi mãi không biết anh còn một đứa con, thậm chí bây giờ nó đã năm tuổi rồi, anh đã từng làm gì trên trách nhiệm của một người cha chưa? Năm đó Phương Mẫn bị anh bỏ rơi đã đau khổ đến mức muốn tự sát, nhưng tại sao cô ấy còn có thể sống đến ngày hôm nay? Chính là vì đứa con của cô ấy, năm năm nay không cần anh con bé vẫn sống tốt!”
“Huống hồ, con bé không phải thứ anh muốn, chỉ là anh không phục, không chịu được người phụ nữ từng là của mình ở bên người khác, nhưng anh có bao giờ nghĩ đến Tiểu Đao vẫn còn bé như vậy, anh có nên cướp con bé khỏi cuộc sống vốn bình yên, khiến cho Phương Mẫn đau khổ. Nếu anh làm như vậy thì tình cảm anh dành cho Phương Mẫn không phải yêu!”
“Không phải…” Hạ Khiên Dục cắt đứt lời nói của tôi “Tôi không phải không yêu cô ấy, tôi yêu Phương Mẫn, tôi yêu cô ấy, từ trước tới giờ tôi chỉ muốn cô ấy hạnh phúc, muốn cô ấy được vui vẻ. Tôi chỉ hận không thể đem những thứ tốt nhất trên thế giới đến trước mặt cô ấy. Cô cho rằng sự cố gắng suốt năm năm qua của tôi là vì cái gì?”
“Nhưng anh có bao giờ nghĩ những thứ anh dành cho cô ấy có phải thứ cô ấy muốn hay không? Năm đó anh bỏ rơi cô ấy, chính là chấm dứt tình cảm giữa hai người, bây giờ anh dựa vào cái gì, chỉ bằng một chữ “huyết thống” mà muốn chia rẽ gia đình cô ấy hay sao?
“Hạ tiên sinh… Anh là người hiểu biết, chắc chắn anh cũng biết rõ Nghiêm Diệu là loại người nào, anh bắt tay với loại người như anh ta, anh có dám chắc chắn sau này Tiểu Đao biết những chuyện anh làm sẽ tha thứ cho người cha như anh?” Hạ Khiên Dục trầm mặt xuống, tôi biết đây là tử huyệt của anh ta, anh ta không sẽ phải suy nghĩ đến hậu quả mà tôi nói.
“Nếu anh thật sự muốn nhận Tiểu Đao, anh nên cắt đứt chuyện làm ăn với Nghiêm Diệu đi!”
Hạ Khiên Dục đứng trước mặt tôi bỗng nở nụ cười rạng rỡ, nhìn tôi một cách quái dị “Cô nhất định cho rằng tôi vì tiền mới đi theo Nghiêm Diệu. Lộ tiểu thư, đừng tưởng rằng chúng tôi không biết thế nào gọi là cố gắng, năm năm qua tôi và Nghiêm Diệu đã trải qua biết bao cực khổ, cô căn bản không thể tưởng tượng được đâu, cô cho r