Tiên Sinh Cách Xa Tôi Một Chút
Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1342916
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2916 lượt.
hút ấm ức nói: "Em cứ chờ đến khi nào bị trừng phạt rồi, thì hãy giải thích rõ ràng với anh !"
"Sao? Khoan đã, hiện tại em sẽ giải thích cho anh, lập tức giải thích với anh, ngay bây giờ. . . . . ."
"Không cần, hiện tại anh chỉ muốn trừng phạt anh thôi! Em dạng chân ra cho anh!"
"Đừng mà! Đúng rồi. . . . . . Lúc nãy anh Thâm Dạ nói gì vậy? Anh ấy gọi điện thoại tìm em có chuyện gì thế?"
"Ah. . . . . . Em muốn biết?" Một người cười xấu xa.
"Muốn. . . . . . Đương nhiên là muốn, nhưng mà. . . . . ." Người khác lại có khuôn mặt hắc tuyến, biết đại họa sắp rơi trúng đầu mình.
"Nếu muốn, thì hãy mở hai chân ra đi. Mở ra rồi, anh sẽ nói cho em biết!"
"Cái tên sắc lang này. . . . . . Khốn kiếp. . . . . ."
"Không sai, anh chính là sắc lang, còn là một sắc lang đặc biệt lớn đó. . . . . ."
"A, đừng mà. . . . . . A. . . . . ."
". . . . . ."
Trong khi bọn họ đang vui vẻ ân ân ái ái, thì có một người khác đang ngồi trong sân bay than thở, cô đơn một mình ngồi đợi em gái đáng yêu đến đón . . . . . .
※※※
Nửa đêm mười hai giờ
Sân bay
Một chiếc xe thể thao đột nhiên dừng ở cổng sân bay, sau đó Tử Thất Thất nhanh chóng xuống xe, vội vã chạy vào bên trong sân bay, vừa vặn lại đụng phải Mặc Thâm Dạ.
"Em gái đáng yêu của anh, rốt cuộc em cũng đã đến rồi, để anh đợi lâu như vậy !" Mặc Thâm Dạ nhìn dáng vẻ hốt hoảng của Tử Thất Thất, mà trên cổ cô còn lưu lại những dấu hôn không che giấu được hết, giống như Mặc Tử Hàn đang đắc ý cười hắn vậy .
"Xin lỗi anh, em đã đến trễ!" Tử Thất Thất thở dài hai cái, ổn định hơi thở của mình.
"Không sao, chuyện này không thể trách em, nhất định là tên Mặc Tử Hàn không cho em đi!"
"Không. . . . . . Không phải anh ấy, là có chút chuyện làm trễ nãi, cho nên em mới. . . . . ."
"Sao? Có một chút việc? Là chuyện gì thế? Chẳng lẽ là chuyện này?" Mặc Thâm Dạ cố ý đưa tay của mình ra, nhẹ nhàng chạm vào vết hôn trên cổ của cô: "Dấu vết này là mới in phải không? Tên Mặc Tử Hàn kia, tinh lực vẫn dồi dào như xưa!" Cẩn thận tính toán lại, từ lúc hắn gọi điện thoại cho đến bây giờ, đã hơn bốn giờ rồi !
Trong nháy mắt Tử Thất Thất hiểu được ý tứ trong lời nói của hắn.
Ghê tởm!
Ở trong lòng cô chửi thầm: Cái tên khốn kiếp Mặc Tử Hàn này, lại dám để lại dấu vết ở chỗ này, chờ mình trở về, hắn nhất định sẽ biết tay mình!
"Á. . . . . . Ha ha . . . Ha ha. . . . . ." Tử Thất Thất lúng túng cười, lập tức lảng sang chuyện khác mà nói: "Đúng rồi, Tiểu Lam đâu? Sao cô ấy lại không cùng về với anh ?"
"Chuyện đó. . . . . Chuyện đó một lát nữa anh sẽ nói với em, anh phải xử lý chuyện này trước !" Mặc Thâm Dạ nói xong, liền xoay về phía Vũ Chi Húc đang ngồi ở trong xe, mà nãy giờ hắn vẫn chưa muốn xuống xe, dùng tay vẫy vẫy hắn.
Vũ Chi Húc chau mày thật chặt, không cam tâm tình nguyện từ trong xe bước ra, đứng ở trước mặt của hắn.
"Đã lâu không gặp, mặt của cậu vẫn như cũ vậy, trông thấy liền khiến người ta chán ghét!" Gương mặt nở nụ cười, đồng thời phán một câu khiến người khác cười không nổi.
"Cũng thế, cậu cũng giống vậy thôi, vừa mở miệng đã khiến người ta hận không được muốn đánh cậu một quyền!" Trên mặt của Mặc Thâm Dạ vẫn như cũ treo lên nụ cười bất cần đời, nhưng lời nói cũng giống Vũ Chi Húc vậy, căn bản làm cho người nghe cười không nổi.
"Cậu gọi tôi xuống xe làm gì vậy? Thưởng thức danh lam thắng cảnh sao?" Vũ Chi Húc hỏi.
"Ánh trăng hôm nay cũng không đến nỗi tệ, nhưng mà so với ánh trăng. . . . . . Bên phải có ba, bên trái thì bốn, cậu muốn chọn bên nào?"
"Chuyện này còn phải hỏi sao, tôi mạnh hơn cậu, dĩ nhiên phải chọn bốn rồi!"
"Vậy cậu nên cẩn thận đó, nhân vật hôm nay cũng không phải tầm thường đâu, nếu như cậu không cẩn thận mà chết, tôi nhất định sẽ giúp cậu nhặt xác, chỉ có điều toàn bộ tài sản của cậu sẽ thuộc về tôi đó!"
"Nực cười, cậu chết mấy lần tôi vẫn còn chưa có chết đó, muốn tài sản của tôi? Tôi sợ cậu không có mạng để dùng đâu!"
"Ha ha ha. . . . . . Vậy thì hành động đi!" Mặc Thâm Dạ đột nhiên cười to.
"Ha ha ha. . . . . . Được!" Vũ Chi Húc cũng cười theo.
Trong nháy mắt hai người liền thu hồi nụ cười trên mặt, gương mặt lạnh như băng, sau đó một người chạy bên trái, người còn lại chạy bên phải.
Tử Thất Thất sững sờ đứng tại chỗ, vẫn còn chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra. Bên phải ba, bên trái bốn là gì thế? Bọn họ đang nói gì vậy? Tại sao đột nhiên lại chạy đi? Này này . . . . . . Rốt cuộc bọn họ đang giở trò quỷ gì đây?
Hai người bọn họ mỗi lần gặp mặt cũng đều tỏ ra rất kỳ quái, rõ ràng quen nhau từ nhỏ đến lớn, nhưng tại sao mỗi lần gặp mặt lại thích đấu đá lẫn nhau đây?
Ai. . . . . . Đàn ông rất khó hiểu!
. . . . . .
Năm phút sau
Mặc Thâm Dạ từ hướng bên phải trở về, trên người không có gì thay đổi. Còn ở phía sau của hắn, Vũ Chi Húc cũng từ bên trái đi đến, áo khoác ngoài đã bị hắn cởi ra, một tay cầm áo khoác đang vắt ở trên vai, bộ dáng tự tin bước tới.
"Ui ? Cậu vẫn chưa chết àh? Đúng là mạng lớn đó!" Mặc Thâm Dạ mỉm cười, vừa mở miệng đã khiến người khác tổn t