Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1342918

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2918 lượt.

r>"Ai vui vẻ? Em mới không có!" Tử Thất Thất phủ nhận.
"Thật sự không có?"
Mặc Tử Hàn tà mị nói, kéo tay lôi cô vào trong ngực mình, sau đó cố ý dán vào lỗ tai cô, khẽ nói, "Em dám nói, em thật sự không cảm thấy vui vẻ sao? Em dám nói, em không có chút ý nghĩ nào muốn đút cho anh ăn? Em dám nói, em thật không muốn cho anh chạm vào em? Còn nữa. . . . . . Em dám nói. . . . . . Em một chút cũng không muốn làm chuyện đó với anh sao?"
Tử Thất Thất nghe xong, cảm thụ nhiệt khí không ngừng ở bên tai, trong nháy mắt mặt hồng tim đập, cô á khẩu không trả lời được.
Mặc Tử Hàn nhìn bộ dáng của cô, hai tay thừa cơ ôm chặt lấy cô, cười đắc ý nói, "Em không nói gì, anh coi như là em chấp nhận đó nha!"
". . . . . ." Tử Thất Thất vẫn trầm mặc, khuôn mặt càng nóng ran.
Mặc Tử Hàn nhìn hai gò má đỏ bừng của cô, thấy khuôn mặt đáng yêu của cô vui vẻ nói, "Phụ nữ a, chính điểm này luôn làm người ta không hiểu, rõ ràng là muốn nha, nhưng miệng lại luôn nói không muốn, hơn nữa rõ ràng là muốn làm, tuy nhiên lại hét to không muốn, anh vẫn không hiểu, tại sao cứ miệng nói một đường tâm nghĩ một nẻo? Không bằng. . . . . . Em nói cho anh biết có được không?"
Hắn nói xong, lại nhích tới gần cô, nhìn chăm chú vào khuôn mặt đang xấu hổ của cô.
Tử Thất Thất xấu hổ đến mức muốn tìm một cái động để chui vào, đâu còn có thể nói cho hắn biết nguyên nhân này, hơn nữa, chuyện như vậy còn phải giải thích sao? Dĩ nhiên chính là ngượng ngùng, xấu hổ các loại nha, hắn tuyệt đối là cố ý đang trêu cợt cô. Cái tên sắc lang đáng chết này.
Cô giận dỗi dẩu môi, cũng không có mở miệng nói chuyện.
"Ha. . . . . ." Giọng Mặc Tử Hàn quấn quít bên tai cô, nhẹ nhàng nói, "Còn nhớ em nợ anh ba chuyện không?"
Tâm Tử Thất Thất bất thình lình treo lên.
"Xem ra em còn nhớ rõ a, không bằng chúng ta liền thực hiện chuyện thứ nhất đi, rất đơn giản, chỉ cần em bây giờ cùng anh. . . . . ."
"Không được!" Tử Thất Thất đột nhiên cự tuyệt.
Mặc Tử Hàn nhíu mày, "Thế nào? Em muốn đổi ý?"
"Dĩ nhiên không phải đổi ý rồi !" Tử Thất Thất chợt trở nên giảo hoạt, đẩy đôi tay đang ôm mình ra, sau đó đắc ý nói, "Em nghĩ anh nên biết, trong "Ỷ thiên đồ long ký", lúc Trương Vô Kỵ đứng ứng Triệu Mẫn ba chuyện, điều kiện tiên quyết là không thể làm trái với hiệp nghĩa, như vậy em dĩ nhiên cũng có một điều kiện."
"Điều kiện gì?" Mặc Tử Hàn hỏi.
"Đó chính là. . . . . ." Cô cố ý kéo dài giọng, sau đó vui vẻ cười, nói gằn từng chữ, "Không, thể, làm, ban, ngày!"
Sắc mặt Mặc Tử Hàn trở nên âm trầm, khẽ nhếch lên nụ cười, nói, "Đó chính là nói, chỉ có thể ở buổi tối sao!"
"Không. . . . . . Sai!" Tử Thất Thất nghịch ngợm trả lời.
"Được! Anh liền đợi tới buổi tối, xem em còn có thể tìm lý do gì cự tuyệt anh!" Mặc Tử Hàn một bộ biểu hiện với cô.
"Vậy anh cứ từ từ mà đợi đi, em đi ngâm bình hòa trà trước đây, không phiền anh đọc sách nữa, đến giờ thì anh lại gọi em!" Tử Thất Thất nói xong, liền đứng dậy, muốn rời khỏi.
"Không được đi!" Mặc Tử Hàn một phát bắt lấy tay cô lôi cô về lại giường.
"Anh lại muốn làm gì?" Tử Thất Thất lần này cũng không có giãy giụa, cũng không có hô to muốn hắn thả ra, mà là vô cùng tỉnh táo nhìn hắn.
Mặc Tử Hàn nhìn vào mắt cô, cười nói, "Chuyện thứ hai. . . . . . Anh muốn em đút cơm cho anh!" Hắn đắc ý nói xong, liền mở to miệng, phát ra thanh âm đáng yêu, "A. . . . . ."






Mặc Thâm Dạ trở về, gia đình đoàn tụ!
Tử Thất Thất nhìn hắn đắc ý, trong lòng cũng có chút tức giận.
"Được, để em đút!" Cô đột nhiên nghe lời, liền cầm chén đũa trên tủ đầu giường lên, sau đó đem cái chén đặt ngay miệng của Mặc Tử Hàn, nhanh chóng dùng đũa đem cơm trong chén mà nhét vào miệng hắn, không ngừng nhét, cho đến khi đầy miệng.
"Ăn ngon không? Mặc tổng giám đốc?" Cô cố ý nhẹ giọng dịu dàng hỏi, lộ ra nụ cười đắc ý.
Miệng của Mặc Tử Hàn nhét đầy cơm không cách nào mở miệng để nói chuyện, cuối cùng hắn chỉ có thể nhìn chằm chằm mặt của cô, đưa ngón tay cải của mình ra. Ngụ ý : Em lợi hại lắm!
Khóe miệng không nhếch lên, sau đó đưa một tay ra, đồng thời nói: "Mau tới đây. . . . . . Bảo bối của anh!"
Tử Thất Thất nghe hắn gọi mình như vậy, trái tim đột nhiên nhảy loạn xạ, đôi chân trắng trẻo khẩn trương bước từng bước, từ từ đi đến cạnh giường.
"Đưa tay cho anh!" Mặc Tử Hàn nhẹ giọng ra lệnh.
Tử Thất Thất từ từ đưa tay của mình ra, ngoan ngoãn đặt trong lòng bàn tay của hắn.
Mặc Tử Hàn nhẹ nhàng vuốt ve tay cô, sau đó đột nhiên dùng sức kéo cô xuống, đồng thời lật người đè lên cô.
"Ah . . . !" Tử Thất Thất sợ hãi kêu, cả người cô đều đã bị hắn đè.
"Tử Thất Thất . . . . . ." Mặc Tử Hàn ở khoảng cách gần ngắm nhìn cô, nhẹ giọng gọi.
Hiện tại Tử Thất Thất cảm thấy trái tim cô không còn đập loạn xạ nữa, mà cô cảm thấy nó đang khẩn trương giống như sắp chết một dạng, rõ ràng đã trải qua nhiều lần kết hợp như vậy, nhưng lần đầu tiên thứ nhất, thế nhưng so lần đầu tiên thời điểm còn muốn cho cô khẩn trương.
Cô từ từ n