Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342566

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2566 lượt.

.
“Có chuyện gì không?” Du Nhiên hỏi, ánh mặt trời rất chói, đâm vào mắt cô khiến cô nhíu mày, giống như không còn kiên nhẫn.
“Giữa chúng ta, luôn luôn có chuyện.” Cổ Thừa Viễn thong thả, ý tứ sâu xa nói.
“Trời rất nóng, phiền anh đừng làm mất thời gian của tôi.” Sách quá nặng, Du Nhiên cảm thấy cánh tay rất mỏi.
“Em và Khuất Vân, thế nào rồi?” Cổ Thừa Viễn hỏi.
“Những chuyện không liên quan đến anh thì đừng hỏi.” Du Nhiên không khách khí.
“Với thằng nhóc Long Tường kia, hẳn là làm rõ ràng rồi chứ?” Cổ Thừa Viễn thản nhiên nói.
Nghe vậy, Du Nhiên cũng không cảm thấy ngạc nhiên, Cổ Thừa Viễn thầm điều tra cô, cô nhất định không lấy làm lạ.
“Chơi đủ rồi, trở về đi thôi.” Cổ Thừa Viễn nói.
Du Nhiên nhếch vai, dùng đầu vai mịn màng lau đi mồ hôi vừa chảy xuống thái dương: “Cổ Thừa Viễn, tôi không phải con chó nhà anh thả ra tản bộ, mời anh đừng dùng giọng điệu đấy để nói chuyện với tôi.”
Cổ Thừa Viễn đi tới trước mặt cô, đứng lại, anh ta rất cao, giúp Du Nhiên che đi toàn bộ ánh mặt trời chói mắt: “Lời anh nói, chưa từng thay đổi – anh có thể buông tha cho thù hận, buông tha cho cả nhà em, chỉ cần em bằng lòng ở lại bên cạnh anh.”
Vừa dứt lời, Du Nhiên lập tức cảm giác ánh mặt trời ào ào chảy thành dòng, thế giới xoay tròn, chỉ trong một giây, cô đã dựa vào cửa xe, những quyển sách trên tay “bịch bịch” rơi lả tả trên mặt đất.
Lưng Du Nhiên dính sát vào cửa xe, tấm sắt hấp thu cái nóng mặt trời, đốt cháy cơ thể.
Cổ Thừa Viễn đè lên vai Du Nhiên, giọng nói âm trầm, từng lời nói sắc lạnh lướt qua làn da Du Nhiên: “Chúng ta không có quan hệ huyết thống, chúng ta ở bên nhau, không kẻ nào có tư cách ngăn cản.”
“Anh nói không sai.” Du Nhiên nói: “Chúng ta không có quan hệ huyết thống, nói cách khác, quan hệ tôi từng cho là duy nhất giữa chúng ta đã không còn. Từ một giây sau khi tôi biết sự thật này, Cổ Thừa Viễn, tôi và anh, đã hoàn toàn thành người xa lạ rồi.”
“Đừng ép anh tổn thương em.” Cổ Thừa Viễn bỗng tăng sức lực trên tay, lưng Du Nhiên ngày càng ép chặt vào cửa xe, làn da cô giống như sắp bốc cháy.
“Cổ Thừa Viễn, anh sẽ cô độc cả đời, không ai yêu anh, không ai làm bạn với anh.” Có lẽ ánh mặt trời quá chói mắt, có lẽ cái nóng sau lưng quá đau đớn, Du Nhiên buông ra một lời nguyền rủa như vậy.
Đôi mắt Cổ Thừa Viễn, trong một giây này, biến thành hang động sâu thẳm không đáy, bất kể ném vào cái gì đều không thể tạo ra một tiếng vang, yên tĩnh đến mức làm người ta hoảng sợ.
Sau đó, anh ta buông cô ra.
Du Nhiên nhặt sách trên mặt đất lên, không thèm liếc anh ta lấy một cái, chạy đi.
Khi về đến nhà, nhớ lại những lời uy hiếp của Cổ Thừa Viễn, Du Nhiên thấp thỏm trong lòng, rất sợ anh ta sẽ làm chuyện gì đó với bố mẹ mình.
Nhưng liên tục vài ngày không có gì khác thường, Du Nhiên dần yên lòng.
Những việc ngoài ý muốn luôn xảy ra vào lúc không ngờ nhất. Hôm nay, bố mẹ cô đi họp lớp, Du Nhiên lấy bài tập ra, đang định ôn tập cả ngày thì đồn công an gọi điện tới khiến trái tim cô rơi xuống đáy vực.
Gần đây bố mẹ cô mua trả góp một chiếc xe gia đình nhỏ, còn chưa lái được mấy lần, hôm nay đã bị người ta cố ý đâm từ phía sau, hai người đều bị thương.
Ngay cả áo ngủ cũng chưa kịp thay, Du Nhiên lập tức chạy xuống dưới lầu, bắt xe tới bệnh viện.
Ra khỏi thang máy, trên con đường dẫn vào tiểu khu, Du Nhiên nhìn thấy một người đang đi về phía mình.
Cổ Thừa Viễn.
Trong chớp mắt, Du Nhiên hiểu ra tất cả.
Anh ta, cũng không tha cho bố mẹ cô.
Dưới ánh mặt trời cực nóng, trong đôi mắt Du Nhiên lại là một thế giới băng lạnh.
“Bố mẹ em nằm viện, anh tới đón em.” Anh ta nói.
Du Nhiên không nói gì, chỉ lướt qua anh ta, đi về phía bể bơi ở trung tâm tiểu khu.
Giữa trưa hè gay gắt, trong bể bơi không có ai, chỉ có những gợn sóng lăn tăn.
“Có nghe anh nói gì không?” Cổ Thừa Viễn hỏi.
Du Nhiên dừng lại bên cạnh bể, đưa lưng về phía Cổ Thừa Viễn.
“Sao vậy, lẽ nào em không muốn đi thăm bọn họ?” Cổ Thừa Viễn hỏi.
“Lúc này, việc tôi muốn làm nhất…” Lời nói của Du Nhiên bình thản như nước trong bể bơi: “Chính là khiến anh vĩnh viễn biến mất trong cuộc sống của chúng tôi.”
Nói xong, Du Nhiên bỗng xoay người, dùng hết toàn bộ sức lực, đẩy Cổ Thừa Viễn xuống.
Đoạn ký ức này, đối với Du Nhiên mà nói, là không rõ ràng, cô chỉ nhớ ngày hôm đó ánh mắt trời vàng óng, nóng rực, chỉ nhớ trên mặt nước nở ra vô số đóa hoa, chỉ nhớ thân thể Cổ Thừa Viễn chậm rãi chìm xuống.
Anh ta không giãy dụa, thậm chí còn không phát ra một tiếng động, chỉ để mặc nước trong bể ngập qua đỉnh đầu mình.
Giống như một vật thể không có sự sống.
Mặt nước rất nhanh đã lấy lại sự tĩnh lặng vừa rồi, giống như chưa có gì xảy ra, ánh mặt trời lại phản chiếu lấp lánh trên mặt nước.
Cứ như thế, chưa được bao lâu, Du Nhiên bỗng tỉnh lại từ trong tức giận, nhìn những sợi tóc của Cổ Thừa Viễn bồng bềnh trong nước, giật mình ý thức được mình đã làm cái gì.
Cô vừa kêu cứu, vừa nhảy vào trong nước, liều mạng kéo Cổ Thừa Viễn lên bờ.
Gương mặt Cổ Thừa Viễn y


Insane