Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342563

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2563 lượt.

ên tĩnh, tái nhợt như tờ giấy trắng.
Có người giúp Cổ Thừa Viễn cấp cứu rồi đưa đến bệnh viện.
Khi cứu Cổ Thừa Viễn lên bờ, xuyên qua lớp vải ướt đẫm trên người anh ta, Du Nhiên mơ hồ nhìn thấy những vết thương.
Đã từ lâu, nhưng những vết sẹo dữ tợn vẫn khiến người ta rùng mình.
Từng vết, chồng lên nhau.
Cô bắt đầu hối hận mình đã quá kích động.
Nhưng giống như để tăng nỗi hối hận của cô, trong lúc này, điện thoại của cảnh sát gọi tới, nói cho Du Nhiên biết, người cố ý đụng vào bố mẹ cô là một nhân viên trẻ ở công ty bố cô, vì biển thủ công quỹ bị Lý Minh Vũ tố giác nên ghi hận trong lòng mới làm chuyện như vậy.
Thì ra, chuyện này không liên quan tới Cổ Thừa Viễn.
Du Nhiên nhìn Cổ Thừa Viễn vẫn hôn mê trên giường bệnh, trong lòng vô cùng phức tạp, khó nói thành lời.
Vết thương của Bạch Linh và Lý Minh Vũ đều là vết thương ngoài da, tĩnh dưỡng vài ngày là có thể xuất viện, Du Nhiên vẫn không có can đảm nói cho bọn họ chuyện của Cổ Thừa Viễn, mỗi ngày chỉ tìm cớ ra ngoài, lặng lẽ tới bệnh viện thăm anh ta.
Bác sĩ nói, qua kiểm tra, thân thể của Cổ Thừa Viễn không có gì đáng ngại, hôn mê như vậy có lẽ do sự sợ hãi trong tâm lý khi còn bé.
Đúng vậy, anh ta sợ nước, chuyện đó, Du Nhiên biết rõ, vì vậy, cô mới đưa anh ta đến bên cạnh bể bơi, mới… đẩy anh ta xuống.
Một giây đó, cô thật sự muốn anh ta chết đi.
Nhớ lại ý định lúc đó của mình, Du Nhiên vô cùng sợ hãi.
Du Nhiên cũng sợ một việc, chính là thời gian y tá giúp anh ta lau người hàng ngày, bởi vì từng vết sẹo trên lưng anh ta đều như một làn sóng đập vào đôi mắt cô.
“Những vết thương này đều từ khi còn bé.” Bác sĩ của Cổ Thừa Viễn thở dài: “Xương sườn gãy ít nhất bốn cây, đã lâu mà vết thương vẫn còn đáng sợ như thế, lúc đó không biết phải khủng khiếp thế nào, rốt cuộc cậu ta đã gặp phải chuyện gì?”
Rốt cuộc Cổ Thừa Viễn đã phải trải qua những gì?
Du Nhiên lắc đầu, cô cũng không biết.
Ngoại trừ Cổ Thừa Viễn, không ai biết.
Chỉ có một việc có thể khẳng định, chuyện đó nhất định rất đáng sợ.
Nhìn thân thể lúc nào cũng mạnh khỏe, tuấn tú kia, nay gương mặt lại tái nhợt, trong lòng Du Nhiên thỉnh thoảng có chút chua xót.
Khi cô đang lớn lên trong tình yêu thương của bố mẹ và một thế giới tràn ngập kẹo ngọt, Cổ Thừa Viễn lại bị giam cầm trong một góc nhỏ tăm tối, lẳng lặng chịu roi quất.
Đúng vậy, anh ta nhất định sẽ cảm thấy bất công.
Ở trong bệnh viện mấy ngày, Du Nhiên đã nhìn rõ sự cô độc của Cổ Thừa Viễn.
Người đến thăm anh ta rất nhiều, lại đều là bạn bè trên thương trường, bọn họ đưa tới những loại thuốc bổ đắt tiền và quà tặng tinh xảo, nhưng trong cảm nhận của Du Nhiên, những thứ kia, đều thật lạnh.
Bọn họ đều không quan tâm đến Cổ Thừa Viễn.
Về phần người thân… Người thân của Cổ Thừa Viễn, một người cũng không đến.
Trừ những người đó, còn một người rất đặc biệt.
Đường Ung Tử.
Gương mặt của cô ta vẫn tươi đẹp rạng rỡ như trước, chỉ là, có thêm một chút mất mát.
“Tôi thực sự không ngờ Cổ Thừa Viễn cũng có ngày nằm bẹp trên giường.” Đường Ung Tử nói.
Ngữ điệu không hề có sự châm chọc hay vui sướng.
“Rốt cuộc cô thích ai?” Du Nhiên tò mò: “Khuất Vân, hay là anh ta?”
“Tôi thích ai có liên quan gì tới cô sao?” Đường Ung Tử nói.
Được lắm, coi như cô tự rước lấy nhục đi, Du Nhiên không thèm nói tiếp nữa, chỉ gặm quả táo đỏ tươi chín mọng mà Đường Ung Tử mang đến.
Qua một lúc lâu, Đường Ung Tử đi tới trước cửa sổ, đôi chân vốn vừa nhỏ vừa dài có thêm giày cao gót hỗ trợ lại càng gợi cảm mê người.
Du Nhiên nhìn đôi chân ngắn nhà mình, chẳng màng vinh nhục, tiếp tục gặm táo.
“Theo cô thấy, rốt cuộc tôi thích ai?” Đường Ung Tử đột nhiên hỏi.
Trả lời cô chỉ có tiếng gặm táo “răng rắc”.
“Đang hỏi cô đấy.” Đường Ung Tử nói.
“Cô thích ai có liên quan gì đến tôi.’ Du Nhiên dùng lời nói vừa rồi chặn họng cô ta.
“Cái miệng đúng là nhọn.” Đường Ung Tử đánh giá.
Trả lời cô chỉ có tiếng gặm táo “răng rắc”.
“Ăn đồ ăn còn phát ra tiếng động lớn như thế, vô duyên.” Đường Ung Tử đi tới giật lấy quả táo trong tay Du Nhiên, ném vào trong thùng rác.
“Vưu Lâm đâu?” Du Nhiên hỏi: “Không phải anh ta cả ngày dính lấy cô sao?”
Nghe vậy, vẻ mất mát trong mắt Đường Ung Tử càng thêm rõ ràng, trong khi đợi cô ta lấy tâm trạng kể lể, Du Nhiên lại cầm lấy một quả táo, gọt vỏ rồi bắt đầu tiếp tục gặm.
“Anh ấy đi rồi.” Đường Ung Tử nói.
“Đi đâu?” Du Nhiên hỏi.
“Không biết.” Đường Ung Tử làm bộ thoải mái: “Tôi cũng không biết.”
“Anh ta đi rồi, không quen chứ gì?” Du Nhiên ra vẻ người từng trải.
Đường Ung Tử không nói gì.
“Tôi bảo này, rốt cuộc cô thích ai?” Du Nhiên hỏi: “Khuất Vân, Cổ Thừa Viễn, hay là Vưu Lâm?”
Đường Ung Tử cầm lấy một quả táo, nắm chặt, móng tay cắm vào trong thịt táo.
“Khi tôi gặp Khuất Vân, hai chúng tôi đều là những người tương đối nổi bật trong trường, người xung quanh nhìn vào đều nói rất xứng, không có gì khó khăn, cứ vậy mà ở bên nhau.”
“Thế nhưng, tính cách Khuất Vân rất lạnh, anh ấy thích ở nhà, thích làm


XtGem Forum catalog