Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342570

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2570 lượt.

Vân như vậy, trái tim Du Nhiên có chút mơ hồ.
Giống như trời thu mưa rơi, ngồi trong xe, kính thủy tinh mờ mờ, không nhìn rõ cảnh vật bên ngoài.
Vì vậy, cô phất tay: “Giờ tôi không có thời gian nói với anh những chuyện này, cứ dựa theo hứa hẹn giữa chúng ta, anh về trước đi… Nếu như anh còn muốn chờ.”
Đang định bỏ đi, lời nói của Khuất Vân lại bay tới: “Tôi sẽ không để em một mình ở cạnh Cổ Thừa Viễn.”
Sau đó, anh xoay người chắn trước mặt Du nhiên, đôi mắt sâu thẳm của anh tập trung nhìn thẳng vào Du Nhiên một cách kiên định: “Tôi và cậu ta, em chọn ai?”
“Ai cũng không chọn.”
Du Nhiên ghét thái độ cứng rắn này của Khuất Vân, dời bước, định đột phá vòng vây từ bên cạnh.
Nhưng Khuất Vân nắm lấy vai cô, tiếp tục ép hỏi: “Ít nhất, cho tôi một lời chắc chắn, em coi cậu ta là người thân hay một người đàn ông?”
Mắt thấy thời gian trôi qua, cô đã ra ngoài hơi lâu, tình huống của Cổ Thừa Viễn khiến Du Nhiên lo lắng không thôi.
Lúc này cô không có thời gian để nói chuyện phiếm với Khuất Vân.
Chạy trốn từ bên cạnh có vẻ có chút khó khăn, dưới tình huống cấp bách, Du Nhiên đành phải cắn răng, hai chân dùng chút lực khuỵu xuống, muốn trực tiếp chui qua hai chân Khuất Vân.
Cũng không phải ý định kỳ lạ.
Đầu tiên, hai chân Khuất Vân đang ở vị trí xa nhau, đủ không gian cho cô hoạt động.
Thứ hai, hai tay Khuất Vân đang nắm vai cô, dùng lực đè xuống tạo cho cô một lực đẩy nhất định.
Vì vậy, Du Nhiên quyết định làm vậy.
Nhưng kế hoạch của cô chỉ có khởi đầu mà không có kết thúc.
Khuất Vân có nghĩ thế nào cũng không ngờ rằng Du Nhiên sẽ dùng chiêu này, vì vậy, khi thân thể cô vừa khuỵu xuống, anh đành khom người bảo vệ chính mình, bởi vậy, khe hở giữa hai chân lại càng lớn hơn, Du Nhiên có thể chui qua càng thuận lợi.
Vốn là, nếu cái mông Du Nhiên lướt sát qua mặt đất, vậy đầu của cô có thể lướt qua ngay bên dưới đũng quần Khuất Vân.
Đáng tiếc, bởi vì sức lực của Khuất Vân đủ lớn nên có thể túm lại thân thể cô lại, cách mặt đất còn hai mươi phân.
Nói cách khác, đầu của Du Nhiên, cao hơn kế hoạch hai mươi phân.
Vì vậy, mặt cô, đập thẳng vào cậu em trai nhà Khuất Vân.
Đó là một vật cứng, làm cho cái mũi của Du Nhiên đau nhức.
Vừa chịu đau khổ, Du Nhiên vừa an ủi chính mình: quên đi, quên đi, coi như ăn đậu hũ của anh ta một lần là được.
Lực tác động lẫn nhau, mặt Du Nhiên cũng làm Khuất Vân đau, lúc này, anh thả lỏng sự kiềm chế đối với Du Nhiên ra.
Nhân cơ hội này, Du Nhiên vội vàng cúi người, chui qua đôi chân dài của Khuất Vân, vắt chân chạy về phía phòng bệnh của Cổ Thừa Viễn.
Đang đau đầu suy nghĩ phải an ủi Cổ Thừa Viễn thế nào, khi bước vào phòng bệnh, Du Nhiên lại phát hiện không cần phải đau đầu vì vấn đề này nữa.
Bởi vì sẽ không có ai nghe lời an ủi của cô – Cổ Thừa Viễn đã không thấy đâu nữa.
Thân thể Du Nhiên lạnh đi một nửa, biến mất với sự đả kích đó, có trời mới biết Cổ Thừa Viễn sẽ xảy ra chuyện gì.
Du Nhiên vội vàng báo cho bệnh viện, mọi người tìm khắp các ngóc ngách một lần, vẫn không tìm thấy dù chỉ là cái bóng của Cổ Thừa Viễn.
Cuối cùng, là Khuất Vân đưa ra đề nghị kiểm tra máy ghi hình an ninh mới phát hiện sau khi Du Nhiên ra khỏi phòng bệnh nói chuyện với Khuất Vân được một hai phút, Cổ Thừa Viễn liền mặc áo khoác vào, rời khỏi phòng bệnh, từ một cầu thang bên cạnh phía bên kia hành lang đi xuống, ra khỏi bệnh viện.
Du Nhiên vội vàng báo với bố mẹ, nói rõ tình hình với họ, ba người bàn bạc chia nhau ra tìm.
Mấy chỗ như nhà ở, nhà bạn bè, nhà bạn làm ăn của Cổ Thừa Viễn, chỉ cần Du Nhiên biết, bọn họ đều đi tìm, nhưng không có thu hoạch gì.
Du Nhiên biết, Khuất Vân vẫn đi theo cô từ nãy đến giờ, nhưng cô không muốn để ý tới anh.
Thất vọng đi ra khỏi nơi cuối cùng mà cô cho rằng Cổ Thừa Viễn có thể đến, Du Nhiên giẫm phải một hòn đá, nghiêng đi một chút.
Khuất Vân lập tức tiến lên đỡ lấy cô, nhưng Du Nhiên đẩy mạnh tay anh ra.
Cô hoàn toàn nổi giận rồi.
Không chỉ giận Khuất Vân mà còn giận chính mình.
Vì sao lại rời khỏi Cổ Thừa Viễn trong lúc thế này, thật là điên rồi.
Du Nhiên cho rằng, cô ngu ngốc đến mức không đáng sống trên đời nữa.
Ra vẻ thánh mẫu khuyên Cổ Thừa Viễn bỏ qua thù hận, hiến gan cứu cha, cô tưởng đây là một bộ phim truyền hình cũ rích hay sao?
Mà ngay lúc Cổ Thừa Viễn đang suy yếu nhất lại vẫn không để ý rời khỏi phòng bệnh của anh ta, còn không để ý tới cảm nhận của anh ta.
Đúng vậy, cô ngu ngốc đến mức ngay cả chính cô cũng phải ghét bỏ bản thân.
“Đừng đi theo tôi, nhìn thấy anh tôi lại càng không vui.” Du Nhiên đẩy Khuất Vân ra.
Sau đó, cô chặn một chiếc taxi, nhanh chóng đi tới, đóng cửa lại, tùy tiện nói một địa chỉ cho tài xế.
Cho đến khi tách ra một khoảng cách tương đối, Du Nhiên mới dám quay đầu lại.
Cô nhìn thấy, Khuất Vân vẫn đứng tại chỗ, giống như điêu khắc từ đá, không nhúc nhích.
Du Nhiên cảm thấy thân mình cứng lại.
Cô thực sự đã làm mọi thứ rối loạn.
Sau khi xuống xe, Du Nhiên đứng ven đường, suy nghĩ như lạc vào mê cung.
Nh