Tác giả: Mộc Phù Sinh
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341116
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1116 lượt.
nhịn không được phản bác anh, tuy rằng trước khi bước vào cô được nhân viên công tác nhấn mạnh cô không nên tranh cãi với ông chủ Tô, nhưng cô vẫn xúc động. Bởi vì sự cố lần đó đối với cha cô lúc còn sống vĩnh viễn không phải may mắn.
Tô Niệm Khâm quay đầu, mặt tái nhợt không có biểu tình gì, hỏi: “Cha cô, sau đó ông ấy như thế nào?”
“Sau đó quản lý vì trốn tránh trách nhiệm đổ tội cho ông làm việc sai thao tác. Sau khi xuất viện một thời gian dài cũng không tìm được việc, ông không chấp nhận được, bắt đầu say rượu, mỗi lần say đều đánh mẹ tôi, sau khi tỉnh lại quỳ trên mặt đất xin bà đừng rời đi, một lần lại một lần hối cải, một lần lại một lần tái phạm.”
“Sau này?” Tô Niệm Khâm lại hỏi.
Vẻ mặt anh nhẹ nhàng, lộ ra một tia đau đớn hiếm thấy.
“Tôi không đến mười tuổi, mẹ không chịu được ly hôn với ông ấy, mang theo tôi tái giá.” Tiểu Tần thản nhiên nói.
Cô rời khỏi văn phòng, vốn nghĩ không có cơ hội, không nghĩ tới qua một tuần lại nhận được điện thoại. Đối phương nói: “Tần tiểu thư, ông Tô quyết định tuyển cô, mời cô thứ Hai đi làm.”
Tiểu Tần vào công ty, phát hiện Tô Niệm Khâm là ông chủ chăm chỉ nhất mà cô từng gặp, giống như động cơ vĩnh không ngừng nghỉ, lại giống một khối bọt biển nhanh chóng hấp thu tri thức xa lạ. Có một ngày, trong lúc vô tình nghe người ta nói Tô Niệm Khâm từng yêu một người, sau đó người kia rời anh. Tiểu Tần lại đột nhiên nghĩ lại vẻ mặt khi anh hỏi chuyện của ba.
Hơn mười phút sau, mp3 được phát hiện trong khe tấm thảm dưới giường. Hơn mười người đều lau mồ hôi xả hơi. Vừa vặn Dư Tiểu Lộ gọi điện thoại lại, Tiểu Tần báo cáo tình huống với dì nhỏ của ông chủ.
Dư Tiểu Lộ suy nghĩ một chút ,“Một lát tôi gửi một số file cho cô, cô nhớ lưu vào máy tính. Sau đó đi mua vài máy mp3 cùng kiểu dáng, mỗi cái đều lưu hết vào.” Buổi tối, Tiểu Tần mở mail ra, nhìn file Dư Tiểu Lộ gửi tới.
Cả 3 tài liệu tác giả đều là: Vô Yên.
Cô không thích tìm kiếm thông tin riêng tư, không có thử nghe, giải nén sau đó lưu vào 5 cái mp3 mới mua, phân bố trong túi cô, trong ngăn kéo, trên xe, phòng ngừa lại mất.
Thì ra quan trọng không phải cái mp3 kia mà là giọng bên trong, Tiểu Tần nghĩ.
Báo tài chính và kinh tế đăng: “RD hợp tác với công ty Toro của ta, cuộc đàm phán đã đến giai đoạn cuối”.
Tang Vô Yên đọc xong tin tức, xếp báo lại.
Đúng như Tô Niệm Khâm nói với cô, anh không phải đến thành B tìm cô.
Trong phim, thường xuyên có người đàn ông vì truy tìm bạn gái, ngày ngày đứng dưới lầu nhà cô gái đó chờ đợi. Nhưng Tô Niệm Khâm sẽ không, ba năm trước sẽ không, ba năm sau cũng như thế.
“Ngày mai cậu đi theo giúp tớ.” Lí Lộ Lộ nói.
“Ah, anh Ngô.” Tang Vô Yên thấy mình có lỗi.
“Cô đi đâu vậy? Tôi vừa tan tầm có thể tiễn cô một đoạn đường.”
“Không cần không cần.” Tang Vô Yên xua tay.
“Dù sao cũng là vinh hạnh của tôi, đường này khó gọi xe lắm không tốt cho trẻ con.” anh nhìn Tiểu Kiệt trong tay Tô Vô Yên.
Tang Vô Yên chần chờ.
“Cô Tang lại chối từ nữa cảnh sát sẽ đưa giấy phạt cho tôi đó.” Ngô Vu cười.
Anh ta là một người đàn ông biết quan tâm, lúc lên xe Tang Vô Yên nghĩ vậy.
“Hai người đi đâu?” Ngô Vu hỏi.
Cô vì muốn chiếu cố Tiểu Kiệt nên ngồi phía sau.“ Đi KFC trong nội thành.”
“Muốn đi ăn àh?” Ngô Vu nhìn Tang Vô Yên qua kính chiếu hậu.
“Đúng vậy.”
“Chỗ đó hơi nhiều người, nếu cậu bé không ngại ăn Mc Donalds tôi biết một chỗ có vẻ yên tĩnh hơn.” Ngô Vu hỏi.
“Uh, vậy cám ơn anh.”
Vì thế, đi nhờ xe bị Ngô Vu thuận lợi biến thành một buổi hẹn kỳ quái.
Ngô Vu đi mua này nọ nhưng lại không biết trẻ con thích món nào, lúc bưng thức ăn tới chỗ ngồi có hơi ngại.
“Tôi chưa từng ăn ở đây. Chỉ là đi làm thường ngang qua nơi này.”
“Đàn ông bình thường đều nghĩ trẻ con mới thích món ăn này.” Tang Vô Yên vì anh giải nguy, ý này rất phù hợp với Tô Niệm Khâm.
“Quê tôi là một thị trấn nhỏ, không có những chỗ như thế này. Tới nơi này học đại học, kinh tế cũng không dư dả, một cái hamburger giá 10 tệ khi đó đối với tôi mà nói đã là vật phẩm xa xỉ.”
Anh thẳng thắn nói.
Cùng người kia hoàn toàn không giống.
Tang Vô Yên mỉm cười nhìn anh, có hảo cảm.
“Anh Ngô hiện tại làm gì?” Cô lại quên.
“Luật sư.”
“Vậy hiện tại anh muốn ăn cái gì cũng không thấy xa xỉ rồi.”
Ngô Vu bị lời của cô chọc cho cười.
Tang Vô Yên cắm ống hút vào Coca, đặt trước mặt Tiểu Kiệt, bé im lặng uống. Mà động tác chấm khoai tây chiên vào sốt cà đối với bé mà nói có điểm cố sức. Vì thế Tang Vô Yên dạy bé từng chút một.
“Tôi có nghe qua loại bệnh này.” Vừa rồi Tang Vô Yên có giải thích một chút với anh. “Bệnh trạng của bé tốt lắm.”
“Trị liệu càng trễ bệnh càng nghiêm trọng, bé thuộc loại bẩm sinh, nói như vậy cả đời đều khó có thể chữa khỏi.” Tang Vô Yên thở dài.
“Di truyền?”
“Y học còn chưa có thể xác định. Phỏng đoán là có thể do bệnh tạo thành từ cơ thể mẹ.”
“Vậy cũng không phải trách nhiệm của đứa nhỏ.”
“Cha mẹ bé cho là vậy.” Tang Vô Yên sờ sờ