Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chàng Mù, Hóa Ra Em Thật Yêu Anh

Chàng Mù, Hóa Ra Em Thật Yêu Anh

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341098

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1098 lượt.

uống hết.
Cô tùy ý dùng tay áo lau miệng, lại bắt đầu dùng bữa.
Ăn cay như vậy mà cũng thấy cô nhíu mày, ăn được mấy miếng lại cùng Lí Lộ Lộ chạm cốc.
Vì trong quán lẩu rất ít gặp hai cô gái ngồi nhậu, cho nên thỉnh thoảng có người nhìn các cô.
“Gặp chuyện buồn cũng không nên lấy rượu giải sầu.” Lí Lộ Lộ nói, cô bình thường cũng không biết chăm sóc người khác, bây giờ nói được câu này coi như là cố hết sức rồi.
“Không có, đột nhiên muốn thử xem uống rượu thú vị không thôi.” Tang Vô Yên lại rót rượu.
“Vì Tô Niệm Khâm àh. Có lẽ anh ta không phải người đàn ông tốt.”
“Tớ không ngờ mình chỉ xếp thứ hai, hay là trong lòng anh ta vị trí ấy vĩnh viễn có một người như vậy muốn tớ phải hòa bình mà đứng bên cạnh.”
“Vậy thì cướp anh ta lại. Cậu lúc trước học đại học cũng vậy, gặp chuyện gì cũng chỉ biết trốn, nhớ năm thứ nhất cùng tớ tranh học bổng không? Vừa nghĩ tới tớ lại cảm thấy tức giận.”
“Sau đó Trình Nhân còn bất bình thay cho tớ.”
“Trình Nhân cô ấy……” Lí Lộ Lộ đưa tay chặn lại, “ Ai– chúng ta không nói cô ấy, miễn cho thương tâm. Cậu phải cảm thấy may mắn, chỉ cần chị ta chết, sẽ không giữ vị trí vĩnh viễn trong lòng Tô Niệm Khâm.” Nhấp một ngum rượu, thấy mình nói cũng hơi ác.
“Nhưng ghét nhất không phải…… Không phải người đó, mà là Tô Niệm Khâm!” Tang Vô Yên tức giận cực kỳ. uống liên tục mấy ly, đầu lưỡi cũng muốn thắt lại.
“Ai nói không phải sao, đàn ông chính là không chung thủy.” Lí Lộ Lộ thấy Tang Vô Yên hơi say, đành phải nói theo cô, sau đó lấy chai bia đi.
“Đồ ăn trong miệng còn nhìn vào nồi!” Tang Vô Yên lại giật lại chai bia. “ Vì sao trong lòng đàn ông có thể chứa hai người! Không công bằng không công bằng!”
“Vậy cậu cũng kéo một người đàn ông khác vào tim đi.”
“Tớ làm không được. Tớ vốn nghĩ mình rất để ý Ngụy Hạo, nhưng Tô Niệm Khâm vừa xuất hiện, tớ ngay cả hình dáng Ngụy Hạo là như thế nào cũng quên luôn. Cậu nói, cấu tạo giữa nam và nữ khác nhau àh?” Cô hàm hồ nói xong, lại uống thêm một ly
“Chắc là vậy. Nếu tớ là cậu, đã chạy tới mắng anh ta.” Lí Lộ Lộ lại một lần nữa có ý đồ lấy chai sang một bên, lại thất bại.
“Vậy…..” Tang Vô Yên chủ động buông chai bia, lấy điện thoại ra, “ Tớ bây giờ phải mắng anh, nếu không sẽ rất khó chịu!” Nói xong liền nhấn gọi.
Lí Lộ Lộ nóng nảy, “Này cậu làm sao vậy.” Lại cướp điện thoại của cô.
Kết quả điện thoại vừa đổ chuông liền nhấc máy.
“Alo–” Tô Niệm Khâm tiếp điện thoại ít khi nhanh như vậy.
Lí Lộ Lộ giật điện thoại đi, Tang Vô Yên lại cướp lại.
Tô Niệm Khâm không nghe thấy có tiếng gì, lại uy một tiếng.
Tang Vô Yên chỉ còn cách dắt cổ rống lên: “Tô Niệm Khâm, anh là vương bát đản!!! Vì sao không lừa gạt tôi, nói anh chỉ thích mình tôi thôi? Vì sao lại yêu người khác trước? Nếu đã yêu người khác sao lại tới tìm tôi làm gì? Tô Niệm Khâm là một vương bát đản! Anh không phải người!”
Lí Lộ Lộ vẻ mặt bi thảm gục đầu, cô gái này phẩm chất khi say rượu thật là kém.






Tô Niệm Khâm đang ở một nhà hàng trong thành phố khác mời đồng nghiệp và Bành Đan Kì dùng cơm, làm cho buổi tiệc riêng tư của Bành Đan Kì mời biến thành một hội nghị trên bàn ăn.
Giọng Tang Vô Yên hét lớn từ trong điện thoại truyền ra, khiến cho những người ở đó nhất thanh nhị sở nghe hết.
Cô ợ một hơi rượu, tức giận biến thành khóc nức nở nói tiếp: “Anh vì sao lại không chung thủy như vậy, Tô Niệm Khâm, anh đúng là không hơn không kém một hoa tâm đại cải củ, đại phôi đản.” Sau đó cô bắt đầu khóc thút thít.
Tô Niệm Khâm đứng lên, rời đi chỗ ngồi, giận dỗi nói: “Em say đến như vậy, bên cạnh có ai không?”
“Không có. Có…… Lí Lộ Lộ.” Tang Vô Yên khóc không thành tiếng.
Tô Niệm Khâm vừa kêu Tiểu Tần gọi xe tới, vừa nói: “Cô Lí, làm phiền cô hãy coi chừng Vô Yên trước khi tôi tới.”
“Được.” Lí Lộ Lộ rất ít nghe theo chỉ thị của người xa lạ, tuy rằng anh dùng từ cực kỳ khách khí lại mang một loại uy nghiêm không thể cự tuyệt.
Một người rất đàn ông, lúc Lí Lộ Lộ gác điện thoại nghĩ, khí chất và vẻ ngoài thanh tú tuấn nhã rất khác nhau.
Lúc Tô Niệm Khâm tới, Tang Vô Yên tựa đầu lên vai lý Lí Lộ Lộ, vẫn ôm chặt một chai bia.
“Hai người uống bao nhiêu rồi?” Tô Niệm Khâm đem Tang Vô Yên đặt ở trên xe, sau đó quay đầu hỏi.
“Bốn chai, còn có một nửa là tôi uống.” Lí Lộ Lộ vô tội nói.
“Cô ở đâu? Tôi phái người đưa cô trở về.”
“Không cần không cần, tôi tự đi được rồi.”
“Bây giờ đã rất muộn, một mình cô về không tiện. Hơn nữa cám ơn cô đã chiếu cố Vô Yên.”
“Hôm nay cô ấy quậy như vậy tôi cũng có trách nhiệm, sao lại cảm ơn tôi nữa.” Lí Lộ Lộ thật có lỗi nói.
“Không, không chỉ là hôm nay, cô vẫn rất chiếu cố cô ấy, cho nên cám ơn cô.”
Khi nói chuyện cùng Tô Niệm Khâm, Tiểu Tần đã gọi xe đưa Lí Lộ Lộ về.
Vẫn là một người đàn ông không chấp nhận cự tuyệt, Lí Lộ Lộ lên xe lại thầm nghĩ.
Trên đường, Tang Vô Yên lại không chịu an tĩnh, tranh cãi ầm ĩ giãy dụa đến dưới khách sạn, Tô Niệm Khâm ôm cô, cô lại la lại cắn, trên đường còn


Polly po-cket