Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chàng Mù, Hóa Ra Em Thật Yêu Anh

Chàng Mù, Hóa Ra Em Thật Yêu Anh

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341092

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1092 lượt.

?”
“Còn chưa làm xong một chuyện, anh như thế nào ra khỏi cửa được.”
“Chuyện gì?”
“Tiếp tục sự nghiệp tuyệt vời tối qua chưa hoàn thành.”
Bạn đang doc truyen online tại: WWW.
Cô cuộn mình ngọt ngào ngủ trong lòng Tô Niệm Khâm.
Sau đó di động Tô Niệm Khâm vang lên, hơn phân nửa đều là Tiểu Tần hoặc là công ty tìm anh.
Cô nghe thấy tiếng chuông vừa tỉnh như cái bạch tuộc dính trên người anh, nói: “Không cần tiếp. Hai mươi tư giờ này anh đều là của em.”
Tô Niệm Khâm vuốt vuốt tóc cô, rất nghe lời tắt máy, thói quen đầu tiên rời khỏi giường là tìm thuốc hút.
Cô cướp hộp thuốc lá trên tay anh, nhịn không được hỏi: “sao anh lại nhiễm tật xấu này?”
“Lúc nhớ em liền hút thuốc.” Anh ôm cô.
“Anh không thể đem hết toàn bộ trách nhiệm đẩy vào người em,” cô kháng nghị, “ Chẳng lẽ mỗi lần anh hận em, anh sẽ uống rượu sao.”
“Sao em biết chuyện này?” Anh tỏ ra kinh ngạc.
“Tô Niệm Khâm!” cô không biết làm gì với anh luôn.
Tô Niệm Khâm cười cười ôm cô
“Sau lại, có người nói cho anh biết, uống rượu hút thuốc có thể giảm bớt phiền não.”
“Những người đó đúng là hỗn đản.” Tang Vô Yên nghiến răng nghiến lợi nói.
“Sau khi anh thử, cảm thấy đúng là tệ, hơn nữa uống rượu có thể chống cảm mạo.”
“……”
Buổi chiều anh cùng cô đi dạo phố, ăn cơm. Sau khi về khách sạn, Tang Vô Yên lấy chai nước hoa vừa mua, vung như mưa, gián xung quanh cũng tránh hết mới thôi. Tô Niệm Khâm vừa nghe tin tức vừa hắt xì, nhưng cũng không ngăn Tang Vô Yên lại.
Tiểu Tần nói thầm trong lòng: thì ra, ông chủ chính là không thích “ Người khác” dùng nước hoa.






Mấy ngày Tết, hai người hẹn sẵn sẽ về gặp bà Tang.
Tô Niệm Khâm dị thường khẩn trương. Lại không nghĩ rằng bà Tang phá lệ thông tình đạt lý, cũng không có làm khó anh. Giống như trải qua chuyện của ông Tang, mà bà Tang trở nên rộng rãi. Huống hồ Tô Niệm Khâm che giấu hết tất cả thói quen xấu, làm cho bà Tang không tìm ra được tật xấu gì.
Tang Vô Yên vụng trộm cười: “Anh không phải rất ngang ngược sao, thế nào gặp mẹ em liền giống chuột thấy mèo?”
“Cái này gọi là đạo cao một thước, ma cao một trượng.”
Tang Vô Yên vừa nghe lại đi cắn anh: “anh dám nói mẹ em là ma!”
Tô Niệm Khâm giận tái mặt nhíu mi: “Em dám không muốn!”
Tang Vô Yên đến giận, rời chân anh, đứng dậy: “Nào có người cầu hôn như vậy?!”
Tối ba mươi Tết, hai người bọn họ ở lại nhà Tang Vô Yên, còn có cái gì dì, dượng, cô, chú, cháu bên nội, cháu bên ngoại, tất cả người trong gia đình đều tới dùng cơm, bà Tang đột nhiên nhớ đến chưa mua nước tương, liền kêu Tang Vô Yên đi mua.
Bên ngoài đang mưa, Tang Vô Yên còn muốn kéo Tô Niệm Khâm cùng đi, bà Tang đành phải ép buộc
“Con kêu Tiểu Tô làm sao đi, chợ bán thức ăn rất nhiều người, đều là bùn đất.” Mẹ vợ đại nhân đã lên tiếng vì con rể .
“Anh ấy rất vui vì mẹ cống hiến sức lực, đúng không ‘Tiểu Tô’?” Nói xong nhéo nhéo tay anh, ý tứ là: Nếu anh dám nói không, thì coi chừng.
Tô Niệm Khâm dở khóc dở cười, đúng là thế khó xử, không biết nghe ai tốt hơn.
Má Tang cởi tạp đề xuống, lưu lại hai kẻ dở hơi này giữ nhà. Phòng bếp đang hầm cải củ và sườn heo, trong phòng khách còn có thể nghe được tiếng sôi xì xì. Hai người không có bật đèn, ngay tại trên sô pha anh một câu, em một câu cãi nhau, sau đó Tô Niệm Khâm đột nhiên cầm nhẫn kim cương ra cầu hôn.
“Anh chưa thấy qua heo chạy cũng phải ăn qua thịt heo đi.” Tang Vô Yên tức giận.
Tô Niệm Khâm nhíu mắt, anh sẽ không biết cầu hôn và ăn thịt heo có quan hệ gì với nhau. Anh cố gắng trấn an cảm xúc của mình, trong lòng không ngừng mặc niệm: Tô Niệm Khâm ngươi phải bình tĩnh, rộng lượng, không thể giận, phải dễ dàng tha thứ, không thể cùng cô ấy chấp nhặt.
Tang Vô Yên đi qua đi lại, tiếp tục nói: “Trước kia chúng ta xem phim, lúc cầu hôn lãng mạn đến độ có thể làm người xem cảm động khóc ra nước mắt. Hôm qua chúng ta cũng có xem, nam chính cố tình học làm kiểu bánh sinh nhật mà bạn gái thích ăn nhất ăn, học suốt một tháng, sau đó trong ngày sinh nhật cô tự tay làm một cái, ở bên trong còn có để nhẫn kim cương. Nữ chính vừa ăn một miếng thì từ trong miệng lấy ra chiếc nhẫn, lúc ấy nam chính mới nói: ‘Gả cho anh đi’.”
“Nhàm chán!” Tang Vô Yên đang mơ giấc mộng đẹp bị Tô Niệm Khâm cười nhạt rồi kết luận cắt ngang, “Không sợ nuốt vào, nghẹn àh.”
“Anh có thể hay không có chút lãng mạn.” Tang Vô Yên giáo dục anh.
“Không thể. Anh chính là như vậy.” anh đưa ra tư thế dương dương tự đắc.
“Em đây không lấy chồng.” Tang Vô Yên tuyên bố.
“Em đừng có mơ.” Bạo quân cầm lấy tay trái Tang Vô Yên, kệ cô phản kháng đeo nhẫn vào ngón áp út. Sau đó hung hăng hôn lên mặt cô.
“Anh đây là bức hôn,” Tang Vô Yên đưa tay chùi chỗ Tô Niệm Khâm vừa hôn lại hôn lên môi anh, “Tiếp theo, muốn hôn phải hôn chỗ này.”
Tô Niệm Khâm chuyên chú hút môi Tang Vô Yên không nói tiếng nào, nhìn như cam chịu kỳ thật trong lòng đang tính toán: Chờ em lên thuyền giặc thế nào còn có