Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chàng Mù, Hóa Ra Em Thật Yêu Anh

Chàng Mù, Hóa Ra Em Thật Yêu Anh

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341115

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1115 lượt.

tiếp theo.
Một lát sau, Tang Vô Yên đưa tay lên đánh giá chiếc nhẫn, đột nhiên ghét bỏ nói: “Sao lại nhỏ như vậy.”
“Đã đủ lớn, lớn nữa không thể thường xuyên đeo.” Người phụ nữ này còn rất yêu vật chất, Tô Niệm Khâm nghĩ.
“Sao lại là màu hồng phấn.” Sau đó cô lại có nghi vấn.
“Tiểu Lộ nói màu này hợp với em.”
“Em thấy kim cương đều là trong suốt, làm gì có màu sắc.” Tang Vô Yên đúng là người quê mùa.
“Không rõ lắm, hình như là hoa văn.” Người đàn ông đồng dạng không quen thuộc những chuyện này.
“Chắc không phải giả nhỉ?”
Tô Niệm Khâm chán nản.
Bà Tang từ siêu thị mua hành về, nhìn thấy nhẫn trên tay Vô Yên, nước mắt đột nhiên liền rơi xuống, nói thẳng: “Tốt, tốt. Ngày mai ba người chúng ta lần đầu tiên đi gặp ba con.”
Buổi tối, dượng, bác và rất nhiều người đến nhà dùng cơm giao thừa.
Một bàn lớn, Tô Niệm Khâm không quen, đồ ăn rất nhiều, anh nhìn không rõ lắm, không biết phải gắp như thế nào. May thay, bà Tang đã cẩn thận đặt một chén nhỏ trước mặt Tang Vô Yên.
Tang Vô Yên gắp đồ ăn vào chén Tô Niệm Khâm nói: “Đây là thịt muối mẹ em làm, rất thơm.” Để Tô Niệm Khâm ăn xong, lại gắp thịt viên và múc chén canh nhỏ để bên cạnh, nói, “Thịt viên và canh để bên trong, anh muốn dùng cơm không?” Vẫn cẩn thận chăm sóc.
Ăn cơm xong, cả nhà ngồi xem tivi, Tô Niệm Khâm và Tang Vô Yên đến một phòng khác nói chuyện, em họ và cháu gái cũng vào theo.
Em họ mới mười hai tuổi hỏi: “Anh Niệm Khâm, anh chơi với tụi em nha?”
Đứa cháu mới sáu tuổi cũng không buông tha anh, đi theo dì nhỏ kêu, anh Niệm Khâm.
Tang Vô Yên buồn cười, đúng là trẻ nhỏ sáu tuổi đến các bà mẹ năm mươi lăm tuổi, miễn là phái nữ đều không thể miễn dịch với anh.
“Sao năm mới anh không về thăm nhà vậy?” cô em họ hỏi.
“Chị Vô Yên của em muốn anh đến đây, anh cũng chỉ có thể đến đây.” Tô Niệm Khâm thành thực trả lời.
Tay cháu gái không lễ phép quơ quơ trước mặt Tô Niệm Khâm: “Anh Niệm Khâm, anh thật sự không nhìn thấy sao?” lời trẻ con vô tư.
Tang Vô Yên sợ Tô Niệm Khâm để ý, muốn kết thúc cuộc nói chuyện, lại không ngờ anh nhu hòa bắt được tay bé, nói: “Không phải hoàn toàn nhìn không thấy, giống như, vừa rồi em ở trước mặt anh quơ qua quơ, anh có thể cảm giác được hướng gió, hơn nữa trước kia còn có thể thấy được vật động đậy, nhưng có nhiều cái không thấy, ví dụ em muốn anh nhìn rõ chi tiết từng ngón tay thì không được. Bất quá bây giờ thị lực càng kém hơn trước.”
Kỳ thật, anh bị khiếm thị bẩm sinh, cho nên trong lòng không đặc biệt để ý.
Nhưng là tiếc nuối lớn nhất chính là ngay cả thế giới này như thế nào cũng không biết.
“Màu xanh anh thấy ở đâu?” Thưa Dạ hỏi anh.
“Đại dương, bầu trời, còn có, ân áo trên người ta.” Anh sau khi trả lời, lại hỏi Vô Yên,“ em buổi sáng nói, có phải hay không?”
Tang Vô Yên cười: “Đúng vậy.”
“Như vậy màu trắng ở đâu?”
“Mây, còn có răng nanh của Thưa Dạ.”
Cháu gái Thưa Dạ nhếch môi liền cười, lộ ra cái răng cửa bị thiếu.
“Màu hồng phấn thì ở đâu?” màu này rất khó hình dung.
Tô Niệm Khâm nghĩ nghĩ: “Môi của dì Vô Yên em.”
Mặt Tang Vô Yên hơi đỏ: “Anh trước mặt trẻ con nói bậy bạ gì đó?”
Mùng hai, Lí Lộ Lộ gọi tới nhà Tang Vô Yên chúc Tết bác gái.
Bà Tang ra ngoài thăm người thân, Tang Vô Yên tìm Trình Nhân kể chuyện cầu hôn.
Tô Niệm Khâm ở nhà, nhận được Lí Lộ Lộ điện thoại.
“Vô Yên cô ấy đi tìm Trình Nhân.” Tô Niệm Khâm nói. Anh cũng không biết cô vì sao cố ý không cần anh cùng đi.
“Trình Nhân? Anh Tô đang nói giỡn àh?”
Tô Niệm Khâm không hiểu ý đối phương.
“Trình Nhân đã chết được năm năm.”
Tô Niệm Khâm đột nhiên thẳng đứng dậy hỏi: “Cô nói cái gì?”






Tô Niệm Khâm cùng Lí Lộ Lộ hẹn ở một quán trà gần nhà Tang Vô Yên.
Lí Lộ Lộ nói: “Nếu anh nói là Trình Nhân, bạn học đại học của tôi và TangVô Yên, lúc chúng tôi học năm ba cô ấy đã qua đời.” cô nghe xong chuyện Tô Niệm Khâm nói về Trình Nhân, cảm thấy chuyện hơi nghiêm trọng.
“Như vậy cô nghĩ tôi nói dối?” Tô Niệm Khâm nheo mắt nói.
“Không, không.” Lí Lộ Lộ vội vàng phủ nhận, cô không nghĩ muốn khiêu chiến uy quyền của Tô Niệm Khâm.
“Vì sao cô ấy chết?”
“Như vậy có phải đó là bệnh thần kinh phân biệt?”
“Không.” Lí Lộ Lộ lắc đầu, “Không nghiêm trọng như vậy, chứng ảo tưởng chỉ là một bức tường bảo hộ mà cô ấy xây lên. Lúc không biết làm sao, cô ấy sẽ dựa theo cá tính và phương thức nói chuyện của Trình Nhân để sắm vai, do đó tự mình đối thoại. Trước mắt, phương pháp tốt nhất đối với Vô Yên không phải khuyên cô ấy đi bác sĩ tâm lí mà là giả bộ không biết gì hết, tư từ mà chăm sóc cô ấy, giảm bớt thời gian ở một mình của cô ấy, không nên để cô ấy cứ nghĩ đến mặt trái của vấn đề.”
Lúc Lí Lộ Lộ về còn nói: “Tôi sẽ thường xuyên chú ý cô ấy, nhưng anh Tô, tôi hy vọng anh có thể tìm người chăm sóc cô ấy, tránh một số tình huống đột ngột. Loại bệnh này cần người nhà phải cực kỳ nhẫn nại, rất nhiều người cả đời đều không thể chữa khỏi.”
Trời đang mưa phùn, vì là mùa đông cho nên g